Website CHS NTT-PDP - Kiến Thức và Đời Sống

Kiến Thức và Đời Sống

Vụ án kê dâm & đồng tính ở Mã Lai Á Lý Anh



Vụ án kê dâm & đồng tính ở Mã Lai Á

Lý Anh





Thứ Sáu ngày 07/03/2014, Tòa Phúc thẩm Mã Lai Á phán xét ông Anwar Ibrahim, lãnh tụ Đảng Công Chính Nhân Dân (People’s Justice Party – PKR), năm 2008 phạm tội
​ ​
"​
kê dâ
​m"
(a
nal sex) với một phụ tá. Ông bị kết án 5 năm tù ngồi. Anwar là một chính khách nổi tiếng, nhiều người từng ca ngợi ông “tuổi trẻ tài cao”: Năm 36 tuổi được cử làm Bộ trưởng trong chính phủ, 46 tuổi làm phó Thủ tướng… Tuy nhiên, những mâu thuẫn và thủ đoạn chính trị trên chính trường đã khiến đời ông phải trải qua những ngày “lên voi xuống chó”.

Bản án 5 năm tù về tội kê dâm dành cho ông Anwar thể hiện rõ quyền luyến ái giữa đàn ông với đàn ông, đàn bà với đàn bà, song tính luyến ái và chuyển đổi giới tính ở Mã Lai Á như thế nào?

Lên voi xuống chó

Anwar bin Ibrahim, chào đời ngày 10/08/1947, là một chính khách nổi tiếng. Từ năm 36 tuổi (1983) trở đi đã được cử làm Bộ trưởng các bộ: Thanh niên văn hóa thể thao; Nông nghiệp; Giáo dục và giữ nhiều chức vụ quan trọng trong Tổ chức Thống nhất Dân tộc Mã Lai (United Malays National Organization – UMNO), tiếng Mã Lai Á gọi là Barisan Nasional (BN – Mặt trận Dân tộc), một chính đảng cầm quyền ở Mã Lai Á. Từ 1993 đến năm 1998, Anwar Inrahim làm phó Thủ tướng kiêm Bộ trưởng Tài chính. Lúc bấy giờ ông được coi là người kế vị sáng giá nhất của TTg Mahathir bin Mohamad (16/071981 – 31/10/2003).

Năm 1998, kinh tế Mã Lai Á sa sút, tình hình trong nước vô cùng phức tạp, nhiều người muốn Anwar Ibrahim lên thay thế ông Mahathir Mohamad từng giữ chức Thủ tướng gần 20 năm. Trước nguy cơ có thể bị lật đổ, ông Mahathir Mohamad liên kết với một số người trong đảng cầm quyền lật đổ Anwar Ibrahim. Từ đó con đường chính trị của ông gặp khá nhiều chông gai. Không bao lâu, Anwar Ibrahim bị cách chức và đuổi ra khỏi đảng UMNO. Năm 1999, ông bị kết án 6 năm tù về tội tham nhũng, năm 2000, lại bị xử 9 năm tù về tội đồng tính luyến ái, lý do vì Mã Lai Á là quốc gia Hồi giáo không cho phép đồng tính luyến ái.

Do không đầy đủ chứng cớ buộc tội, năm 2004, Tòa án Kuala Lumpur phán quyết Anwar Ibrahim vô tội, ông được trả lại tự do và gia nhập Đảng Công Chính Nhân Dân (People’s Justice Party – tiếng Mã Lai là Parti Keadilan Rakyat – PKR) do vợ ông là bà Wan Azizah Wan Ismail sáng lập. Tháng 08/2005, Anwar Ibrahim thắng trong vụ kiện cuốn sách 50 lý do vì sao Anwar Ibrahim không thể trở thành Thủ tướng, được bồi thường danh dự 4,5 triệu Ringgit (1,2 triệu Mỹ kim). Đó là cuốn sách bêu giếu ông Anwar Ibrahim từng truyền bá tại trụ sở Tổ chức Thống nhất Dân tộc Mã Lai hồi tháng 05/1998. Lúc bấy giờ ông là một ứng cử viên sáng giá có thể thay thế chức TTg Mã Lai Á của ông Mahathir Mohamad.

Năm 2008, Đảng Công Chính Nhân Dân trở thành đảng đối lập lớn nhất trong Quốc hội Mã Lai Á. Đảng này còn cùng Đảng Hồi Giáo Mã Lai Á (Pan-Malaysian Islamic Party – PAS) và Đảng Hành Động Dân Chủ (Democratic Action Party – DAP) thành lập Liên Minh Nhân Dân (People’s Alliance) trở thành lực lượng chính trị lớn mạnh, đe dọa Tổ chức Thống nhất Dân tộc Mã Lai Á đang cầm quyền. Ngày 31/07/2008, bà Wan Azizah Wan Ismail tuyên bố từ chức dân biểu Quốc hội khu vực Permatang Pauh, dọn đường cho chồng là Anwar Ibrahim trở lại chính trường.

Trong cuộc bầu cử ngày 26/08/2008, với 15671 phiếu, ông Anwar Ibrahim đắc cử dân biểu Quốc hội khu Permatang Pauh, chuẩn bị tham gia vào cuộc tổng tuyển cử với tư cách là lãnh tụ đảng đối lập. Trong cuộc bầu cử Quốc hội năm đó, Đảng Công Chính Nhân Dân (PKR) giành được hơn 1/3 số ghế Quốc hội, khiến Tổ chức Thống nhất Dân tộc Mã Lai (UMNO) mất quyền đa số tuyệt đối. Ông Anwar Ibrahim cũng giành được một ghế đại diện bang Penang quê nhà trong cuộc bầu cử bổ sung. Khi đó, giới quan sát nhận định ông Anwar có nhiều triển vọng lật ngược vị thế đối lập của mình để giữ chức Thủ tướng chính phủ. Tuy nhiên, ngay sau đó, ông bị cựu trợ lý Mohd Saiful Bukhari Azlan, 23 tuổi, tố cáo đã có quan hệ tính dục với anh ta trong một căn hộ tại khu chúng cư ở Kuala Lumpur. Sau đó không lâu, ông bị bắt về tội kê dâm.

Báo chí Mã Lai Á đưa tin: ông Anwar Ibrahim đang bị cảnh sát điều tra vì có quan hệ đồng tính với người phụ tá 23 tuổi tên gọi Saiful Bukhari Azlan. Sau khi ông Anwar bác bỏ cáo buộc tội kê dâm, do bị đe dọa, ông đã xin đến tị nạn trong Tòa Đại sứ Thổ Nhĩ Kỳ. Bà Wan Azizah Ismail, vợ ông Anwar Ibrahim, cũng cho biết, chồng mình đã nhận được những lời đe dọa giết chết vì đã bác bỏ cáo buộc quan hệ đồng tính luyến ái.

Ông Anwar Ibrahim còn cho biết, sau khi tạp chí Newsweek trao cho ông danh hiệu Người Châu Á năm 1998, ông bị cáo buộc tội tham nhũng. Những lời buộc tội kê dâm với một trợ thủ nam vừa qua mang động cơ chính trị không khác gì những cáo buộc ông về tội tham nhũng năm 1998.

Sau gần 4 năm tại ngoại hầu tòa, ngày 09/01/2012, Tòa Kuala Lumpur xử Anwar vô tội vì lời khai của Azlan trước sau không phù hợp, những bằng chứng DNA phía công tố sử dụng để buộc tội cũng không đáng tin cậy, ông được trả lại tự do hoàn toàn.

Hai năm sau, trước ngày Mã Lai Á chuẩn bị bầu cử Quốc hội, tội kê dâm của ông Anwar Ibrahim lại được đem ra xét xử. Thứ Sáu ngày 07/03/2014, Tòa Phúc thẩm Mã Lai Á lật ngược bản án tòa cấp dưới xét xử ngày 09/01/2012, kết án ông Anwar Ibrahim phạm tội kê dâm với bản án 5 năm tù, do ông được coi là ứng cử viên sáng giá trong cuộc bầu cử Quốc hội tại khu vực Selangor, một trong những khu vực đông dân nhất ở Mã Lai Á. Phán quyết này ngăn chặn ông Anwar ra ứng cử trong cuộc bầu cử bổ túc ở địa phương vào ngày 23/03/2014.
Ông Anwar Ibrahim tố cáo vụ án này có động cơ chính trị nhằm loại trừ ông ra khỏi chính trường, khiến ông mất cơ hội tranh cử tại bang Selangor trong tháng 03/2014. Nếu đắc cử, ông Anwar sẽ trở thành Thủ hiến bang Selangor, nằm trên bờ biển phía tây bán đảo Mã Lai, bao gồm hai thành phố trực thuộc trung ương là Kuala Lumpur và Putrajaya. Địa vị chính trị của bang này rất đáng gờm ở Mã Lai Á. Khi bị kết án, ông Anwar Ibrahim, 66 tuổi, nói rằng, “Những cáo trạng gán cho ông là âm mưu chính phủ Mã Lai Á đưa ra để phá hoại sự nghiệp chính trị của ông. TTg Najib Razak sẽ chứng kiến sự nổi giận của toàn dân Mã Lai Á”.

Sau khi ông Anwar Ibrahim bị kết án, nhiều tổ chức nhân quyền đồng ý với ông Anwar rằng các cáo trạng buộc tội ông mang động cơ chính trị. Ông Phil Robertson, phó Giám dốc Human Righs Watch khu vực Châu Á, nhận xét: “Hôm nay là một ngày tăm tối cho nền tư pháp Mã Lai Á khi bị các thế lực chính trị chen vào can thiệp. Bản án đó nêu rõ rằng chính phủ Mã Lai Á quyết tâm loại trừ ông Anwar ra khỏi chính trường bằng mọi phương tiện, kể cả gian lận”.

Phát ngôn viên Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ Jen Psaki cũng nói: “Quyết định truy tố và xét xử ông Anwar đã tạo ra quan ngại liên quan đến vấn đề pháp luật và tính độc lập của tòa án trong xét xử”.

Tổ chức Ân xá Quốc tế nhận xét, tòa án Mã Lai Á kết án ông Anwar Ibrahim đã khiến cho luật pháp nước này ngày càng ảm đạm. Mã Lai Á phải xóa bỏ luật kê dâm.

Nhiều nhà bình luận thời sự cũng cho rằng, hành động này là “trò hề công lý”, thể hiện những mâu thuẫn sâu sắc trên chính trường Mã Lai Á.

Tại Mã Lai Á, kê dâm là một tội danh được quy định trong Bộ luật hình sự với khung hình phạt cao nhất lên đến 20 năm tù giam.

Đồng tính luyến ái ở Mã Lai Á

Đồng tính luyến ái hay đồng tính là quan hệ tình dục giữa những người cùng giới tính với nhau. Theo số liệu từ điều tra dân số và nhà ở năm 2010, khoảng 61,3% dân số Mã Lai Á theo đạo Hồi, bởi vậy những hành động liên quan đến đồng tính luyến ái bị coi là phạm pháp. Tại đây, không có pháp chế bảo vệ những người đồng tính nam và đồng tính nữ thoát ra khỏi phân biệt đối xử.

Tại quốc gia Hồi giáo Mã Lai Á, ngoài cá nhân, các tổ chức tiến bộ cũng không được quảng bá đồng tính luyến ái. Bởi vậy, ngày 05/03/2014, trước phiên tòa xét xử lãnh tụ Đảng Công chính Nhân dân Anwar Ibrahim phạm tội kê dâm hai ngày, ông Ahmad Zahid Hamidi, Bộ trưởng Bộ Nội vụ (Ministry of Home Affairs), ra tuyên bố: Liên minh tổ chức phi chính phủ NGOs có tên gọi Comango ở Mã Lai Á là một tổ chức bất hợp pháp trong đó có 39/54 thành viên của tổ chức không ghi danh với Chính phủ. Tuy nhiên, theo tin từ các phương tiện truyền thông, tháng 03/2013 tổ chức này đã viết một bản báo cáo gửi lên hội nghị Cơ chế Rà soát Định kỳ Phổ quát (Universal Periodic Review – UPR) của Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc thúc đẩy các quyền về luyến ái giữa nam và nam, nữ và nữ, song tính luyến ái và chuyển đổi giới tính (LGBT) mới bị chính phủ Mã Lai Á kết tội là một tổ chức bất hợp pháp. Ông Ahmad Zahid Hamidi nói: “Vì đức tin của Hồi giáo nên phải tiến hành biện pháp đấu tranh đặc biệt này. Hơn nữa, tổ chức phi chính phủ Comango là một tổ chức không được ghi danh theo Luật xã hội năm 1966”.

Theo tin từ hãng thông tấn quốc gia Mã Lai Á, Bernama, trong một phiên họp Nghị viện, Thượng nghị sĩ Rohani Abdullah đã yêu cầu chính phủ cấm các tài tử điện ảnh đóng vai ẻo lả trên truyền hình, vì đã vi phạm vào giáo lý Đạo Hồi. Ông Rohani Abdullah nói: “Hành động của người đóng vai ẻo lả trên truyền hình sẽ kích động, khuyến khích mọi người trở thành đồng tính nam, đồng tính nữ, lưỡng tính, chuyển giới”. Ông còn lưu ý, lãnh đạo tổ chức Hồi giáo không những cấm những người chuyển đổi giới tính và cấm người chuyển đổi xuất hiện trên truyền hình, còn cấm cả người đóng vai ẻo lả xuất hiện trên truyền hình. Những vai ẻo lả xuất hiện trên truyền hình Mã Lai trong những năm 1970, 1980 đã làm cho khán giả thấy vui hơn, buồn cười hơn, nhưng… sau đó đã biến mất không bao giờ xuất hiện trên truyền hình vì Hội đồng Phim quốc gia (National Film Development Corporation Malaysia – FINAS) và Bộ Nội vụ cấm chiếu. Tuyên bố của Thượng nghị sĩ Rohan là bằng chứng sinh động đáng lo ngại cho những người đồng tính luyến ái ở Mã Lai Á. Họ sẽ ít có lối thoát để thực hiện lòng mong muốn của mình và tồn tại. Tuy nhiên, số lượng người đồng tình luyến ái ở Mã Lai Á ngày càng tăng nhanh.

Lý Anh

Chiến hạm tối tân nhất thế giới của Mỹ 'USS Zumwalt


     Chiến hạm tối tân nhất thế giới của Mỹ 'USS Zumwalt'.
   



Chiến hạm này dùng nước biển làm nguyên liệu để chạy tầu !


Chiến Hạm này nặng 15 ngàn tấn, dài 610 feet, rộng 80 feet và tốn $3 tỉ dollars

Nói về vũ khí thì kinh khủng vô kể…
Chiến hạm này dùng 3 loại vũ khí tối tân nhất trên thế giới chưa có nước nào có được, đó là....
Loại #1: Hỏa Tiễn, #2. Laser và loại #3 mà chưa quốc gia nào có được, đó là …đạn bắn bằng điện lực !!


Hình dưới đây…một lính Hải Quân đang lắp đầu đạn hình dáng như một khối thép chữ ‘Y’

Viên đạn được bắn ra bởi nguồn điện lực chứ không dùng bằng thuốc súng !
 
Tầm xa của loại đạn này xa tới 125 miles…và nhanh hơn 7 lần âm thanh…sẽ tạo ra sự công phá rất kinh khủng hơn tất cả những hỏa tiễn đang có hiện nay !

Chiến hạm chở theo 2 chiếc trực thăng..

Và 3 chiếc trực thăng không phi công !

Chiến hạm tối tân này có cái tên của một vị Sĩ Quan Hải Quân ‘Elmo Zumwalt’. Ông ta  cũng đã từng phục vụ trong trận chiến Vietnam, chỉ huy ‘giang thuyền’ trên sông rạch thôn quê Việt Nam.





Thăm địa dnh có thật trong tiểu thuyết Kim Dung


Thăm địa dnh có thật trong tiểu thuyết Kim Dung

Ngũ nhạc kiếm phái trong “Tiếu ngạo giang hồ” được phóng tác từ Ngũ nhạc danh sơn (5 ngọn núi linh thiêng) có thật ở Trung Hoa, gồm: Hoa Sơn, Thái Sơn, Hành Sơn, Hằng Sơn,Tung Sơn.
1. Hoa Sơn  Hoa Sơn xuất hiện nhiều lần trong tiểu thuyết Kim Dung, và thường được đề cập đến với cụm từ Hoa Sơn luận kiếm. Kim Dung đã biến Hoa Sơn thành một địa điểm đầy uy lực trong giới võ lâm Trung Nguyên, khi miêu tả đây là ngọn núi để các cao thủ võ lâm tìm đến so tài cao thấp, giành lấy ngôi vị
1. Hoa Sơn
Hoa Sơn xuất hiện nhiều lần trong tiểu thuyết Kim Dung, và thường được đề cập đến với cụm từ Hoa Sơn luận kiếm. Kim Dung đã biến Hoa Sơn thành một địa điểm đầy uy lực trong giới võ lâm Trung Nguyên, khi miêu tả đây là ngọn núi để các cao thủ võ lâm tìm đến so tài cao thấp, giành lấy ngôi vị "Võ lâm chí tôn".
 alt
 Nếu là tín đồ của tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung, bạn sẽ chẳng ngạc nhiên với những lần “Hoa Sơn luận kiếm” của Đông tà Hoàng Dược Sư, Tây độc Âu Dương Phong, Nam đế Đoàn Trí Hưng, Bắc cái Hồng Thất Công và Trung Thần thông Vương Trùng Dương trong bộ “Anh hùng xạ điêu”.
Nếu là tín đồ của tiểu thuyết võ hiệp Kim Dung, bạn sẽ chẳng ngạc nhiên với những lần “Hoa Sơn luận kiếm” của Đông tà Hoàng Dược Sư, Tây độc Âu Dương Phong, Nam đế Đoàn Trí Hưng, Bắc cái Hồng Thất Công và Trung Thần thông Vương Trùng Dương trong bộ “Anh hùng xạ điêu”; hay lần tỉ thí võ công rồi kết tình bằng hữu giữa Âu Dương Phong, lúc này đã nhận Dương Quá làm con nuôi, với Hồng Thất Công giữa tuyết lạnh trong bộ “Thần điêu hiệp lữ”.
Hay khi tỉ thí võ công rồi kết tình bằng hữu giữa Âu Dương Phong, lúc này đã nhận Dương Quá làm con nuôi, với Hồng Thất Công giữa tuyết lạnh trong bộ Thần điêu hiệp lữ.
Hoa Sơn nằm ở ngoại ô thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, với năm đỉnh núi chính, trong đó đỉnh cao nhất (2.154,9 m) là ngọn Nam Phong (ở phía Nam) hay còn được gọi là Lạc Nhạn.
Hoa Sơn nằm ở ngoại ô thành phố Tây An, tỉnh Thiểm Tây, với năm đỉnh núi chính, trong đó đỉnh cao nhất (2.154,9 m) là ngọn Nam Phong (ở phía Nam) hay còn được gọi là Lạc Nhạn.
Nhập mô tả cho ảnh
Toàn bộ ngọn núi được cấu tạo bằng đá hoa cương, với hình dáng dựng đứng và xòe rộng như một bông hoa nên được đặt tên là Hoa Sơn. Đỉnh chính của dãy Hoa Sơn cao đến 2.083m.
 Nhập mô tả cho ảnh
Có thể do địa hình quá hiểm trở mà Kim Dung đã chọn Hoa Sơn là nơi tỷ võ chọn Đệ nhất võ lâm Trung Nguyên, vì chỉ có những bậc võ nghệ cao thâm mới có thể vượt qua những dãy núi cheo leo này để lên được đến đỉnh.
Nhập mô tả cho ảnh
Trong Tiếu ngạo giang hồ, phái Hoa sơn có bản doanh nằm trên dãy Hoa Sơn, nổi danh trên võ lâm với 2 chiêu thức là Hoa Sơn kiếm phái và Tử Hà thần công.
 Nhập mô tả cho ảnh
Đây cũng là nơi đầy ắp kỷ niệm của Lệnh Hồ Xung cùng với Nhạc Linh San, con gái chưởng môn phái Hoa Sơn.
Nhập mô tả cho ảnh
Khi tới thăm ngọn núi này, bạn có thể tận mắt ngắm dòng chữ “Hoa Sơn luận kiếm” do chính tay Kim Dung tiên sinh chấp bút. 
Nhập mô tả cho ảnh
Hoa Sơn cũng là một trong những địa điểm đặt khóa tình yêu nổi tiếng của giới trẻ.
Nhập mô tả cho ảnh
Đến thăm Hoa Sơn, giữa mây núi bềnh bồng như tiên cảnh, du khách sẽ được lạc vào thế giới kiếm hiệp huyền ảo, tưởng chừng nghe cả tiếng binh đao luận kiếm giành ngôi Minh chủ võ lâm vang vọng đâu đây… Chính vì vậy, Hoa Sơn từ lâu đã trở thành địa danh thu hút du khách gần xa, đặc biệt là những “fan cuồng” của Kim Dung.
Nhập mô tả cho ảnh
2. Thái Sơn Phái Thái Sơn trong bộ tiểu thuyết Tiếu Ngạo giang hồ có bản doanh nằm ở núi Thái Sơn.
 Nhập mô tả cho ảnh
 Dù đây là môn phái không “vang danh thiên hạ”, chẳng mấy tiếng tăm trong võ lâm và cũng không được nhà văn Kim Dung đề cập nhiều trong bộ tiểu thuyết này, nhưng ngọn Thái Sơn ngoài đời thật lại là một địa điểm du lịch nổi tiếng khắp thế giới.
Nhập mô tả cho ảnh
Với tổng diện tích hơn 420 km2, nằm ở tỉnh Sơn Đông phía Bắc thành Thái An, núi Thái Sơn bao gồm nhiều dãy núi hùng vĩ, trong đó có đỉnh Ngọc Hoàng cao 1.545m so với mặt nước biển. Vì vậy, người xưa gọi ngọn núi này là “cột chống trời”.
 Nhập mô tả cho ảnh
 Núi còn có tên gọi là Đại Sơn, hay Đại Tông, và được xem là một trong năm ngọn núi linh thiêng của Trung Hoa, bên cạnh Hoa Sơn, Hành Sơn, Hằng Sơn, Tung Sơn. Thái sơn thường ví với ánh bình minh, sự sinh và tái sinh, do đó được xem là nơi linh thiêng nhất trong 5 ngọn núi.
Nhập mô tả cho ảnh
Ngoài đình đài, chùa và điện, Thái Sơn còn có rất nhiều di sản quý của tự nhiên, trong đó gồm có hàng vạn cây cổ thụ trên 100 năm tuổi, đặc biệt là cây ngân hạnh trong đền có niên đại 2.000 năm tuổi được mệnh danh là “hóa thạch sống”. Ngoài ra, cây cầu bằng đá được hình thành sau vụ sạt lở núi, có tên gọi là “cây cầu bất tử” cũng là một địa danh rất hút khách tại ngọn núi này.
Nhập mô tả cho ảnh
Một trong những ấn tượng thú vị nhất khi đến Thái Sơn là đứng trên đỉnh Ngọc Hoàng, ở Vọng Hà Đình để đón bình minh.
 Nhập mô tả cho ảnh
 Khi mặt trời mọc, những đám mây tầng tầng bay trên đỉnh núi, phủ khắp và biến ngọn núi này thành chốn “bồng lai tiên cảnh”. Thái Sơn cũng được xuất hiện trong nhiều cảnh quay của bộ phim Ỷ Thiên Đồ Long ký 2009.
Nhập mô tả cho ảnh
3. Hành Sơn Trong Tiếu ngạo giang hồ, phái Hành Sơn có bản doanh dưới chân núi Hành Sơn, nổi tiếng với các cao thủ kiếm thuật say mê âm nhạc. Mạc Đại Tiên Sinh chưởng môn phái Hành Sơn sử dụng cây hồ cầm, chuyên chơi bản Tiêu tương dạ vũ.
 Nhập mô tả cho ảnh
 Cũng ở nơi này, Lưu Chính Phong cùng với Khúc Dương trưởng lão của Nhật Nguyệt thần giáo trước khi chết còn kịp cùng nhau tấu khúc Tiếu ngạo giang hồ và sau đó nhờ Lệnh Hồ Xung truyền lại khúc nhạc này.
Nhập mô tả cho ảnh
Hành Sơn cách trung tâm thành phố Hành Dương, Hồ Nam 50 km, gồm những vách đá có địa thế dựng đứng, hình thù kỳ quái. Toàn bộ Hành Sơn có 72 đỉnh núi lớn nhỏ, nhiều suối hồ, thác nước và hang động đẹp mắt. Cách đây 2000 năm, Hành Sơn đã là địa danh nổi tiếng khắp Trung Hoa, thu hút nhiều tao nhân mặc khách đến viếng cảnh, lưu lại nhiều bài thơ được khắc trên vách đá, trong đó có bút tích của nhà thơ Lý Bạch và Đỗ Phủ.
Nhập mô tả cho ảnh
Trong số hơn 200 ngôi chùa, đình miếu trên núi Hành Sơn, đền thờ Fuyan được gọi là đền thờ chứa đựng "giáo lý Phật giáo" và là nơi sáng lập, thực hiện các nghi lễ Phật giáo. Đền thờ này được xây dựng vào thời nhà Nguyên (1279-1368) và được coi là nguồn gốc một chi nhánh của Phật giáo tại Nhật Bản. 
Nhập mô tả cho ảnh
4. Hằng sơn Phái Hằng Sơn được nhà văn Kim Dung miêu tả trong bộ Tiếu ngạo giang hồ có bản doanh đặt trên đỉnh dãy núi Hằng Sơn cao chót vót.
 Nhập mô tả cho ảnh
 Đây là kiếm phái được sáng lập bởi các ni cô, với Định Nhàn sư thái làm Chưởng môn. Hằng Sơn cũng là nơi trú ngụ của ni cô Nghi Lâm thánh thiện ôm mối tình câm với chàng lãng tử Lệnh Hồ Xung.
Nhập mô tả cho ảnh
Hằng Sơn nằm ở tỉnh Sơn Tây, giáp với Nội Mông Cổ, thuộc vùng cao nguyên khô hạn, quanh năm nắng gió, cát bụi. Là nơi tiếp giáp giữa Trung Nguyên và biên ải năm xưa nên phong cảnh tại Hằng Sơn rất hùng vĩ, với những ngôi chùa được xây dựng ở vị trí hiểm trở, nhưng cũng có không ít dòng suối đẹp, với nước xanh trong vắt. Đỉnh cao nhất của Hằng Sơn là Thiên Phong Lĩnh khoảng trên 2.016 m. 
Nhập mô tả cho ảnh
Thời cổ, Hằng Sơn có tới 18 thắng cảnh, tuy nhiên ngày nay chỉ còn tồn tại Triều điện, Hội Tiên phủ, Cửu Thiên cung cùng Kim Long khẩu và Huyền Không Tự. Chùa Huyền Không cách cửa núi Hằng Sơn khoảng 3 km, được xây dựng khoảng cuối thời Bắc ngụy với kiến trúc đặc sắc. Chùa treo lơ lửng trên không và đã tồn tại hơn 1.500 năm. Trong chùa dung hòa cả ba triết lý Phật, Nho, Đạo, kết tinh trong kiến trúc chùa. 
Nhập mô tả cho ảnh
5. Tung sơn Tọa lạc tại Đăng Phong, Trịnh Châu, Hà Nam, bên bờ sông Hoàng Hà, Tung Sơn từng được xem là “Đệ nhất danh sơn” của Trung Nguyên (Trung Hoa xưa). Nơi cao nhất của núi là đỉnh Tuấn Cực, cao 1.491,7m trên mực nước biển. Ngọn núi này từ lâu đã đón tiếp hơn 30 vị hoàng đế Trung Hoa và trên 150 văn nhân trứ danh đến thăm thú, thưởng ngoạn danh lam. Trong Kinh Thi cũng có một câu ca ngợi về vẻ đẹp hùng vĩ của Tung Sơn: “Tung cao duy nhạc, Tuấn Cực vu thiên" (Núi cao chỉ có Tung Sơn, Tuấn Cực so với trời)”. 
Nhập mô tả cho ảnh
Tung sơn là ngọn núi thứ 5 trong Ngũ nhạc danh sơn, và cũng là bản doanh của giáo phái Trung nhạc Tung sơn trong bộ tiểu thuyết “Tiếu ngạo giang hồ”. Chưởng môn của phái Tung sơn là Tả Lãnh Thiền, đồng thời cũng được tôn là minh chủ của Ngũ nhạc kiếm phái. Ở gần cuối tiểu thuyết, Tả Lãnh Thiền thực hiện âm mưu thống nhất Ngũ Nhạc kiếm phái thành một phái duy nhất gọi là Ngũ Nhạc phái, nhưng lại bị Nhạc Bất Quần âm thầm đoạt chức vị chưởng môn.
Nhập mô tả cho ảnh
Đến Tung Sơn, ngoài việc đến thăm di tích cổ, như miếu Trung Nhạc được xây dựng từ thời nhà Tần - một trong những công trình kiến trúc cổ đại nhất Trung Quốc, du khách còn được trải nghiệm cảm giác mạo hiểm khó quên khi dạo bước trên cây cầu treo lơ lửng bắt qua đỉnh núi, hay những con đường cheo leo trên vách đá.
 Nhập mô tả cho ảnh
Sương Phạm










__._,_.___

Malaysia cứu 42 phụ nữ Việt Nam

Malaysia cứu 42 phụ nữ Việt Nam

image

42 phụ nữ Việt  sống chen chúc trong ngôi nhà có 4 phòng ngủ tại thành phố, bang . Ảnh: The Star.

Giới chức  sẽ đưa 42 phụ nữ Việt  sống chen chúc trong một ngôi nhà tại bang Penang do thị thực hết hạn tới một trung tâm bảo vệ phụ nữ ở thủ đô.

42 công nhân nữ trong độ tuổi từ 30 tới 50 phải sống trong ngôi nhà chỉ có 4 phòng ngủ tại thành phố , thủ phủ bang , trong vài tháng qua. Tiếng khóc từ ngôi nhà, đặc biệt vào ban đêm, khiến những người dân xung quanh cảm thấy khó chịu và họ đã báo với cảnh sát. Chỉ tới khi đó nhà chức trách địa phương mới biết hoàn cảnh khốn khó của những người công nhân, The Star đưa tin.

Một tòa án đã cho phép những công nhân nữ hưởng quyền được bảo vệ tạm thời. Nhờ quyết định của tòa án mà Cơ quan xuất nhập cảnh của bang Penang có thể đưa nhóm phụ nữ tới một trung tâm bảo vệ phụ nữ ở thủ đô . Cảnh sát cũng tới ngôi nhà và lấy lời khai của Nguyen Thi Hai, 31 tuổi, một phụ nữ Việt trong nhà. Chị này làm công nhân vệ sinh trong một bệnh viện. Kết quả điều tra ban đầu cho thấy nhóm phụ nữ đã không được trả lương suốt hai tháng qua.

"Những người phụ nữ kể họ phải sống khổ sở trong khoảng một tháng. Họ phải mua thực phẩm và nhu yếu phẩm hàng ngày bằng tiền của họ. Chúng tôi đã thông báo sự việc với Cơ quan Nhập cư, đại sứ quán Việt  và Cảnh sát Quốc tế. Vụ việc sẽ được điều tra nhanh chóng", Gan Kong Meng, một sĩ quan cảnh sát tham gia cuộc điều tra, phát biểu.
Nhiều người dân  đã gửi thực phẩm - như gạo, rau, dầu ăn - cho các phụ nữ Việt  sau khi biết tin. Thậm chí nhiều người còn muốn thuê những công nhân nữ đó làm việc nhà.

Koey Teng Hai, một nghị sĩ tại bang Penang, cho biết chính quyền địa phương cũng phát hiện 34 công nhân nam, bao gồm cả người Nepal và Việt Nam, cũng rơi vào tình cảnh tương tự. Họ làm công việc vệ sinh tại bệnh viện . Giới chức cũng sẽ đưa những công nhân nam tới một trung tâm bảo vệ tại . Những người phụ nữ và đàn ông Việt  sang  thông qua cùng một công ty.
Cơ quan Nhập cảnh bang Penang tuyên bố họ sẽ điều tra để tìm những kẻ đã đưa 76 công nhân từ Việt  và  sang .
Cô Hai nói trên cho biết thêm là người chủ của họ đã cầm luôn hộ chiếu và cứ ba ngày thì mang 20 kg gạo đến cho hơn 40 người. Còn khi phóng viên đi thăm nhà thì thấy ba người phụ nữ đang có biểu hiện bị ốm, trong khi tủ lạnh chỉ có một chút trứng và rau.
"Bây giờ tất cả chúng tôi chỉ mong muốn được về nhà", Hai nói trong tiếng khóc nấc lên.

Lao động VN bị lạm dụng ở  được đưa vào trung tâm bảo vệ

image

Lao động nước ngoài làm việc tại một công trường xây dựng ở trung tâm thành phố 

42 nữ công nhân Việt cùng 34 nam công nhân người Việt và Nepal theo cáo giác bị đối xử như nô lệ gần 20 tháng nay tại Malaysia sẽ được đưa về trung tâm bảo vệ ở Kuala Lumpur theo lệnh của tòa. 

Tin tức từ Malaysia ngày 19/3 trích thuật nguồn tin từ giới chức địa phương nói kết quả điều tra ban đầu cho thấy môi giới của một công ty tư nhân đã vi phạm hợp đồng ký kết với nhóm lao động này qua việc giảm phân nửa tiền lương hằng tháng của họ và dùng võ lực ngược đãi các nạn nhân về thể chất.
Nhóm lao động trong độ tuổi từ 30 tới 50 phải sống chen chúc trong 1 ngôi nhà ở thủ phủ bang Penang, miền Tây Malaysia, đã hai tháng nay không được trả lương và bị bỏ đói từ ngày 21/2 kể từ khi giấy phép làm việc bị hết hạn. Passport của họ cũng bị phía môi giới thu giữ.

Đại sứ quán Việt  tại  chưa lên tiếng chính thức về việc này.

VOA


Vietnamese workers being stranded in Malaysia

image


(VOV) - Sixty-eight Vietnamese guest workers employed by a company in the Malaysian state of Penang have claimed to have no pay and work permits renewed as stipulated by contract.

Vietnamese Vice Ambassador in , Trinh Vinh Quang, told the Thanh Nien daily that most of these workers are women, who came to  to work for Asmanna Sdn Bhd through a Vietnamese labour agency in Ha Tinh and its Malaysian counterpart in  state.
These workers were employed by Asmana to clean hospitals, buildings and public areas in the Penang capital of  with a monthly wage of 546 ringgit (equal to VND3.7 million).
Asmana is responsible for renewing annual work permits for the workers.
Malaysian company’s breach of contract

In February 2012, the workers said they were not paid and their expired work permits were not renewed.
The case was highlighted as  state assemblyman Koay Teng Hai on March 16 visited a double-storey house where 42 female Vietnamese workers aged 30-50 were living temporarily.

’s The Star website published photos of these women sobbing while talking about their plight.

The Star quoted these women workers as saying that their Malaysian agent had treated them as ‘slaves’ for about 20 months, reduced their wage from 50 ringgit per day to 25, and held their passports. As of February, they had received only 20kg every three days to eat.
Mr Koay had reported the case to the Malaysian authorities as well as the Vietnamese embassy in . An official of  police, Gan Kong Meng, said the case was still under investigation.
On the morning of March 18, all Vietnamese workers and a number of Nepalese workers in the same plight were sent to a protection centre in  as ordered by the magistrate’s court.

Many workers willing to work in 
Vice Ambassador Trinh Vinh Quang told the Thanh Nien newspaper via telephone that some information on the  press was not accurate and that the Malaysian employer Asmana had to bear main responsibility for the case.
Quang added that Asmana and the Vietnamese labour agency had given the workers some money in advance.

On February 14, Vietnamese Counsellor Nguyen Tien San sent a letter requesting Asmana to comply with the terms of the labour contract it signed.
On February 26, San had a tripartite working session at Asmana headquarters with the participation of the Vietnamese labour agency, VIHATICO.
Forty-five of the 68 Vietnamese workers mentioned above prefer staying to work in Malaysia, but the rest want to return home as soon as possible, Quang said./.

Rồi mai đây (Nhạc Tây Ban Nha) lời Việt/ Lo MuchO Que Te Quiero - Pedro Fernandez


Rồi mai đây (Nhạc Tây Ban Nha)
Rồi mai đây khi mình xa nhau, nhớ đến nhau hoài Rồi mai đây khi mình bay xa, nhớ đến hôm nào Còn mãi mãi những gì mình chất chứa trong lòng Còn cho nhau chút dư hương, đừng tiếc nhau gì vấn vương.


https://www.youtube.com/watch?v=22smUWpsONk#t=37


Tip: Search for English results only. You can specify your search language inPreferences



Cà phê Sài Gòn xưa

Cà phê Sài Gòn xưa

Cà phê Sài Gòn xưa



Hồi xửa hồi xưa … có một Sài gòn người ta gọi cà phê là “cà phe”, đi uống cà phê là đi uống “cà phe” với giọng điệu rất là ngộ nghĩnh. Tiếng Tây gọi cà phê là Café, tiếng Anh là Coffee nhưng mấy xì thẩu Chợ Lớn thì gọi là “cá phé”. Vậy thì café, coffee, cà phê, cà phe hay là cá phé muốn gọi sao gọi nhưng ai cũng hiểu đó là món thức uống màu đen có hương vị thơm ngon, uống vào có thể tỉnh người nếu uống quá đậm có thể thức ba ngày không nhắm mắt…


 phacaphe



TRỞ VỀ THẬP KỶ 50: CÀ PHÊ VỚ
  http://youtu.be/CMh0YO026eA


Năm một ngàn chín trăm… hồi đó người Sài gòn chưa ai biết kinh doanh với nghề bán cà phê cả. “Xếp sòng” của ngành kinh doanh…có khói nầy là do các xếnh xáng A Hoành, A Coón, chú Xường, chú Cảo…chủ các tiệm hủ tíu, bánh bao, há cảo, xíu mại. Vô bất cứ tiệm hủ tíu nào vào buổi sáng cũng có bán món cá phé, cà phê, cà phe đi kèm để khách có thể ngồi đó hàng giờ nhăm nhi bàn chuyện trên trời dưới đất.


ca phe sg xua
Hồi đó chẳng ai biết món cà phê phin là gì đâu? Các chú Xường, chú Cảo, A Xứng, A Hía chỉ pha độc một loại cà phê vớ. Một chiếc túi vải hình phểu được may cặp với một cọng kẻm làm vành túi và cán. Cà phê bột đổ vào túi vải (gọi là bít tất, hay vớ đều được). Vì chiếc vợt cà phê nầy hơi giống như chiếc vớ dùng để mang giày nên “dân chơi” gọi đại là cà phê vớ cho vui. Chiếc vớ chứa cà phê nầy sau đó được nhúng vào siêu nước đang sôi, lấy đũa khuấy khuấy vài dạo xong đậy nắp siêu lại rồi… “kho” độ năm mười phút mới có thể rót ra ly mang ra cho khách. Chính cái “quy trình” pha chế thủ công đầy phong cách Tàu nầy mà dân ghiền cà phê còn gọi nó là cà phê kho bởi chỉ ngon lúc mới vừa “kho nước đầu”. Nếu ai đến chậm bị kho một hồi cà phê sẽ đắng như thuốc Bắc.
Cham People in Chau Doc
Có mấy khu vực có những con đường qui tụ rất nhiều tiệm cà phê hủ tíu. Ở Chợ Cũ có đường Mac Mahon (đọc là đường Mạc Má Hồng, nay là đường Nguyễn Công Trứ) có rất nhiều tiệm cà phê kho từ sáng đến khuya. Khu Verdun – Chợ Đuỗi (nay là Cách Mạng Tháng Tám cũng đáng nể bởi cà phê cà pháo huyên náo suốt ngày.
ca phe sg
Ở bùng binh Ngã Bảy (góc Điện Biên Phủ và Lê Hồng Phong bây giờ) có một tiệm cà phê hủ tíu đỏ lửa từ 4 giờ sáng cho đến tận 12 giờ đêm. Còn nếu ai đi lạc vào khu Chợlớn còn “đã” hơn nhiều bởi giữa khuya vẫn còn có thể ngồi nhăm nhi cà phê, bánh bao, bánh tiêu, dà – chả – quải đến tận sáng hôm sau.
CÀ PHÊ HỦ TÍU TÀU
Sách phong thủy Tàu thường khuyên không nên cất nhà ở ngã ba, ngã tư đường vì dễ bị nạn xui xẻo nhưng các chú Xường, chú Hía, A Hoành, A Koón… thì đều chọn các nơi nầy làm chổ kinh doanh. Tuy Sài gòn, Chợ lớn, Gia Định, Phú Nhuận, Đa Kao có hàng trăm tiệm cà phê, hủ tíu Tàu nhưng nhìn chung chúng đều có một “mô – típ – made in China” khá giống nhau, tức là quán nào ở phía trước cửa cũng có một xe nấu hủ tíu được làm bằng gỗ thiết kế một cách cầu kỳ. Phần trên của xe được trang trí bằng những tấm kính tráng thủy vẽ những nhân vật Quan Công, Lưu Bị, Triệu Tử Long, Trương Phi trong truyện Tam Quốc Chí khá vui mắt.
ca phe hu tieu
Bên trong quán hoặc xếp bàn tròn hoặc vuông. Khách vừa vào trong gọi “cá phé”, song mấy tay phổ ky vẫn bưng ra một mâm nào bánh bao, xíu mại, há cảo, dà chá quải đặt trên bàn. Khách dùng hay không cũng chẳng sao “pà – con – mà!”.
quan hu tiu
UỐNG CÀ PHÊ PHẢI BIẾT CÁCH
Như đã nói ở trên, hồi đó không có cà phê ta mà chỉ có cà phê Tàu. Vì thế uống cà phê Tàu phải có một phong cách riêng.
Cà phê được mang ra dân ‘sành điệu” hồi đó ngồi chân dưới chân trên, sau khi khuấy nhẹ cho tan đường bèn đổ ly cà phê ra cái đĩa đặt phía dưới. Chưa uống vội, khách chậm rãi mồi điếu thuốc rít vài hơi để chờ cà phê nguội.
quan-cho-lon
Ông Sáu “ trường đua” nay đã 80 kể rằng hồi ông còn là một chú nhóc nài ngựa ở trường đua Phú Thọ ông cũng uống cà phê theo phong cách nầy, tức uống bằng đĩa chớ không uống bằng ly. Bàn tay phải nhón lấy cái đĩa đưa lên miệng và húp sì sụp: “Uống vậy mới khoái, mới đúng kiểu của dân từng trải”, ông Sáu “trường đua” nói với vẻ tự hào. Ông còn kể cho tôi nghe chuyện ông từng ăn mảnh ở mấy tiệm hủ tíu bánh bao hồi năm sáu chục năm về trước với giọng khoái trá: “Hồi đó tao làm nài ngựa. Hôm nào ngựa thắng độ thì nài được chủ ngựa thưởng cho bộn tiền. Hôm nào ngựa thua thì coi như đói. Không sao, 73 gần trường đua có một tiệm hủ tíu cà phê. Vào búng tay chóc chóc gọi cà phê. Cứ cho mấy thằng phổ ky mang bánh bao xíu mại ra bày trên bàn. Đợi đến khi nó mang cà phê ra rồi bỏ chạy sang bàn khác thì nhanh tay gở miến giấy phía dưới cái bánh bao ra và khoắng ngay cái nhân phía trong tọng vào miệng rồi đậy bánh lại như cũ. Thế là chỉ tốn ly cà phê vài xu mà đã có cái nhân bánh bao to đùng ngon lành trong bụng rồi”.
Theo ông Sáu “trường đua” thì các chủ tiệm cà phê hủ tíu hồi đó rất chiều khách. Sì sụp húp cà phê bằng đĩa xong muốn ngồi bao lâu cứ ngồi, hết trà cứ hô lên “xà dẵm” là có người mang ra bình trà mới, uống chừng nào chán thì đi. Khi được hỏi tại sao dân “sành điệu” lại không uống bằng ly mà lại… húp cà phê bằng đĩa, ông sáu “trường đua” lắc đầu nói không biết chỉ biết dân “sành điệu” chơi vậy mình cũng bắt chước chơi vậy thôi, vậy mới là… sành điệu! CÀ PHÊ PHIN HAY CÀ PHÊ ‘NỒI TRÊN CỐC”
ca phe phin



Dòng cà phê… vớ cà phê kho lững lờ trôi như thế hằng thế kỷ của thiên kỷ trước là như thế, cứ vào tiệm hủ tíu mà uống cà phê đổ ra đĩa rồi sì sụp húp thì được xem như đó là phong cách của dân chơi sành điệu.
Một người tên ông Chín “cù lủ”, một tay bạc bịp nay đã hoàn lương cho rằng dân cờ bạc, dân giang hồ hồi đó chẳng đời nào bưng ly mà uống như ngày nay. Kẻ ngồi nghiêm túc, nâng ly lên uống như uống rượu bị các đàn anh “húp” đĩa xem khinh bằng nửa con mắt, coi như hạng… “bột” lục hục thường tình không đáng kết giao.
Nhưng rồi cái quan điểm húp cà phê trên đĩa mới… “sang” cũng đến lúc phải lụi tàn, vì bị chê là kiểu uống bẩn, uống thô vụng khi trào lưu cái phin “filtre” bắt đầu xuất hiện và đã làm biến dạng cái kiểu uống cà phê trong tiệm hủ tíu.
Vào thập niên 60 Nhà hàng Kim Sơn (nằm trên góc Lê Lợi – nguyễn Trung Trực) mở cú đột phá ngoạn mục bằng cách bày bàn ghế ra hàng hiên dành cho các văn nghệ sĩ trẻ chiều chiều ra đó bàn chuyện văn chương và… rửa con mắt. Hồi đó cà phê Kim Sơn chỉ có một đồng một cốc bằng giá vé xe buýt dành cho học sinh. Mặc dù chủ quán Kim Sơn lúc đó vẫn là người Hoa nhưng đã tiếp thu phong cách cà phê hè phố của dân Pari (Pháp).



caphe viahe sg
Theo lý thuyết, những giờ uống cà phê là những giờ thư giản hoàn toàn, vừa nhăm nhi từng ngụm nhỏ cà phê dặc sánh vừa ngắm quang cảnh sôi động đông vui của đường phố. Thuở ấy con đường Lê Lợi vẫn còn những hàng me. Vào những ngày me thay lá, dưới ánh nắng chiều phớt nhẹ, lá me vàng khô rơi tản mản như hoa “com – phét – ti” lấp lánh làm cho đường phố trở nên… “mộng mị” và thơ…
duong pho sg



Kim Sơn biết tận dụng ưu thế chiếm lĩnh một góc ngã tư, tầm nhìn rộng bao quát để khai thác dịch vụ cà phê hè phố. Cái phin đã trở nên quen thuộc, cao cấp hơn cái vợt cái vớ của cà phê kho trên cái siêu đất “phản cảm” xưa.
Thời điểm nầy những nhà văn, nhà báo, các nhà doanh nghiệp tên tuổi cũng có những quán cà phê sang trọng xứng tầm với địa vị của họ. Những La Pagode, Brodard, Givral, Continental là nơi gặp gỡ, giao lưu của giới thượng lưu Saigon.



CÀ PHÊ TÂY
Cà phê La Pagode khách không ngồi ghế sắt ghế gỗ mà ngồi trên những salon bọc da để phóng tầm mắt nhìn ra con đường Catinat (nay là Đồng khởi) con đường đẹp và sang nhất của Sàigòn. Cách La Pagode độ trăm mét Nhà hàng Continental cũng mở một không gian cà phê sang trọng đúng phong cách “Phăng – se”. Đối diện Continental là tiệm cà phê Givral nơi nổi tiếng với những món bánh ngọt tuyệt hảo. Tiệm tràn ngập ánh sáng bởi những khung cửa kính nhìn ra Nhà Hát Lớn (nay là Nhà Hát TP) với một bầu trời khoáng đãng. Những nhà báo, văn nghệ sĩ thường ghé đây uống cà phê trước khi tỏa đi khắp nơi cho công việc riêng của họ.


la_pagode



givral 2
Còn một quán cà phê với một phong cách phương Tây như bàn ghế, trang trí nội thất sang trọng cũng nằm trên con đường nầy là quán cà phê Brodard. Với một phong cách cũng gần giống với La Pagode, không gian Brodard yên tĩnh, ánh sáng thật nhạt để khách có thể thả hồn êm ả bên tách cà phê nóng hổi quyện hương thơm.
quan brodard
Có thể nói từ giai đoạn nầy người Việt Nam ở Sàigòn “thức tỉnh” trước thị trường buôn bán cà phê mà từ lâu họ đã bỏ quên và đã để cho các chú Hoành, chú Koón, chú Xường… tự do khai thác.
Khi qua tay người Việt quán cà phê không còn luộm thuộm những cái ‘đuôi” mì, hủ tíu, hoành thánh, xíu mại, há cảo, bánh bao… nữa mà nó thuần túy chỉ có cà phê nhưng được chăm chút một cách tỉ mỉ hơn, biết tạo ra một không gian tao nhã hơn, thu hút hơn…
CAFÉTÉRIA CA NHẠC
Để gần gủi hơn, thu hút khách hơn và cũng mang tính giải trí hơn, một số nơi đã ổ chức hình thức phòng trà ca nhạc theo dạng Cafétéria.
Cafétéria rộng thoáng hơn những “Tháp ngà” La Pagode, Brodard, Givral, Continental… nơi đây không phải chổ để trầm tư, bàn luận chuyện đời mà hoàn toàn là chổ vui chơi giải trí.
kem bach dang
Trên đường Bùi Viện đầu những năm 60 mọc ra một cái quán với tên là Phòng trà Anh Vũ. Tuy là phòng trà nhưng có thiết kế một sân khấu nhỏ vừa cho một ban nhạc bỏ túi đệm đàn cho những ca sĩ tăm tiếng được mời đến trình diễn như Bạch Yến, Mai Hương, Duy Trác, Cao Thái… Lúc đó phòng trà Anh Vũ là điểm hẹn của nhiều người dân Sàigòn cũng như những văn nghệ sĩ sinh sống tại đây. Con đường chật hẹp Bùi Viện bổng đêm đêm sáng lên rực rở ánh đèn Anh Vũ, người xe tấp nập đông vui.
Một Cafétéria khác theo cách của Anh Vũ cũng đã mọc lên bên cạnh rạp Ciné Việt Long (trên đường Cao Thắng) với tên Phòng trà Đức Quỳnh. Ca sĩ kiêm nhạc sĩ tóc dài Đức Quỳnh là chủ nhân của cái Cafétéria nầy. Đức Quỳnh với cây Piano và giọng ca trầm ấm của ông và những ca sĩ Minh Hiếu – Thanh Thúy, Phương Dung đã thu hút một số đông người yêu nhạc đêm đêm đến đây vừa giải khát vừa giải trí một cách tao nhã.
Rồi tiếp theo là cà phê Cafétéria Jo Marcel, trên đường Hai Bà Trưng, Đêm Màu Hồng trên đường Tự Do (nay là đường Đồng Khởi) thi nhau mọc lên đẩy “Nền văn hóa ẩm thực” cà phê lên một tầm cao hơn, tức vừa uống cà phê vừa được thưởng thức những ca khúc do các ca sĩ, nhạc sĩ có tiếng trình bày.
vu truong tu do 2
Một Phòng trà ca nhạc khác cũng khó quên chính là phòng trà Bồng Lai nằm trên sân thượng của Nhà hàng Kim Sơn mở cửa hàng đêm từ 9 giờ tối. Ở đây khách thường xuyên được nghe giọng ca vàng đương thời, ấy là ca sĩ Anh Tuyết với bài hát “Anh đèn Màu”.
Cũng như ca sĩ Cao Thái nổi tiếng với bài “Mexico”, ca sĩ Anh Tuyết mỗi lần trình diển “Anh đèn Màu” là bà hát với những dòng nước mắt. Nội dung ca khúc là nói về tâm trạng của người nghệ sĩ là ca hát để người mua vui để rồi khi ánh đèn màu tắt người nghệ sĩ lại một mình giữa cô đơn… Có lẽ do cái nội dung u buồn ấy đụng chạm vào nỗi lòng của bà nên bà rất ít khi chịu hát nhạc phẩm ấy. Nhưng hầu như đêm nào cũng có người yêu cầu, trừ những người thân quen bắt buộc phải đáp ứng, còn thì Anh Tuyết xin lỗi từ chối khéo.
LẠI QUAY VỀ CÀ PHÊ VỚ ĐÔNG VUI
Những ngày đầu sau khi thanh bình, Sàigòn lại rộ lên phong trào cà phê hè phố. Những quán cốc che tạm tấm bạt bên lề đường với những chiếc ghế gỗ lùn làm chổ tụ họp của các thanh niên vui đón những ngày hạnh phúc mới.
Vòng quanh Hồ con Rùa, xuống đến Phạm Ngọc Thạch, quẹo qua Nguyễn Đình Chiểu có hàng mấy chục “túp lều” cà phê như thế mọc lên san sát bên nhau.
Trên đường Trần Quốc Thảo gần Hội Văn Nghệ TP, một số anh em văn nghệ cũng mở quán cà phê cóc bên vệ đường để anh em hội tụ, gặp gở sau khi chiến tranh đã kết thúc.
Chỉ là cà phê hè phố nhưng đông vui, uống một cốc cà phê siêu, cà phê vớ nhưng thoải mài ngồi cả ngày cũng chẳng ai rầy rà. Sau khi hết tiếng súng nổ, hết hỏa châu đầy trời, hết bắt lính, thanh niên, sinh viên Sài gòn vui vẻ chào đón những ngày cách mạng đông vui ngoài phố. Và các ‘quán cốc liêu xiêu một câu thơ” bên các vĩa hè là chổ dừng chân để… “tám” đủ thứ chuyện trên trời dưới đất.
ca phe le duong
Chỉ có ai ở tuổi thanh niên vào thời điểm lịch sử có một không hai đó mới thấy được cái thú ngồi quán cà phê bụi lụp xụp mà hầu như đường nào cũng có. Có người còn có thuốc Ruby, Con Mèo để phì phàbên ly cà phê vớ nhưng để… phiêu bồng hơn một số lớn thanh niên chơi… “bốc – lăn – se” tức thuốc vấn. Anh nào cũng thủ sẵn một bọc trong túi xách để sẳn sàng bày ra cho bạn bè tha hồ vừa bốc vừa lăn vừa se vừa liếm vừa dán rồi phì phèo nhả khói
Cà phê quán cóc (nhảy nay chổ nầy mai chổ khác như cóc nhảy ấy mà) thời ấy được coi như thời huy hoàng lãng mạn nhất của nền… văn hóa ẩm thực cà phê cóc Sàigòn. Ban ngày đã rộn ràng như thế đến đêm bên những ngọn đèn dầu lù mù loanh quanh những con đường trong thành phố cũng có những quán cóc để dân mê cà phê, mê hòa bình được tận hưởng những giờ phút, sảng khoái, thanh bình, yên ả nhất của đời mình.
SÀIGÒN DĨ VÃNG
Sàigòn một thuở là Hòn ngọc Viễn Đông, một Paris lấp lánh khắp cõi Châu Á, 
Người Sàigòn không nhất thiết phải sinh ra tại đó, có bao nhiêu đời Ông Bà Cha Mẹ từng lập nghiệp lâu năm bền vững. Một người, bất cứ ai, cũng có thể nhận chính mình là dân Sàigòn, dù chỉ ở đây một ngày, một tuần hay một tháng, một năm. Chỉ sống một ngày ở Sàigòn, nhưng yêu Sàigòn mãi mãi, và mang Sàigòn ở trong tim, như một phần của thân xác, linh hồn mình. Chỉ như vậy thôi, người ta có thể ngẩng cao đầu, tự hào vỗ ngực tuyên xưng, tôi chính là dân Sài gòn.
Tóm lại, Sàigòn là của tất cả mọi người suốt giải giang sơn, từ Bắc qua Trung tới Nam. Sàigòn như một hiền mẫu, dang vòng tay ôm thương yêu quảng đại tới con người tứ xứ, không phân biệt Bắc, Trung, Nam và ngay cả người ngoại quốc nữa.
Một người Pháp sinh ra ở Paris, bỗng dưng một hôm tuyên bố, từ nay tôi không còn là một Parisien, cư dân ở Paris nữa. Tôi là người Sàigòn và sẽ ở lại đây cho tới cuối đời. Thế là dân Sàigòn bèn gọi chàng Tây là anh Hai, hoặc anh Tư gì đó. Tinh thần người Sàigòn là như vậy đó, thiệt là cởi mở và phóng khoáng.
Một nhạc sỹ sáng tác nhạc gửi: “Sàigòn ơi! Ta hứa rằng ta sẽ trở về” . Rồi chàng cũng đã trở về thật, sau hơn chục năm xa cách. Nhưng chàng khám phá ra mình thực sự mất Sàigòn trong thực tại. Thế nên, nếu có sự trở lại, thì chỉ còn một hành hương về Sàigòn trong quá khứ với ngọc ngà dĩ vãng..
Hãy cùng trở về Sàigòn từ một ký ức xa tắp mù khơi. Sàigòn của những thập niên 1950 từ hơn nửa thế kỷ trước. Sàigòn với các hộp đêm, sòng bài Đại Thế Giới, Chợ Lớn, một Las Vegas thu nhỏ. Tại đây có đủ loại sòng bài và cách chơi khác nhau, lại có chỗ giải trí như xe nhỏ chạy bằng điện húc nhau đùa rỡn, hiện nay Las Vegas vẫn còn trò chơi này. Khu văn nghệ khác như phòng trà vũ trường. Con đường Trần Hưng Đạo Galliéni, Đồng Khánh chạy dài từ Sàigòn tới Chợ Lớn dài vun vút dẫn khách tới sòng bài, lưu thông hàng ngàn chiếc xe hơi nối đuôi nhau, đèn pha sáng chói, chẳng khác gì đại lộ Champs Elyseé tại Paris.
maxim
Đường Richaud Phan Đình Phùng quả thật văn nghệ với quán cà phê Gió Nam nỗi tiếng vì cô hàng café tuyệt sắc giai nhân. Nàng có nước da trắng xanh liêu trai với mái tóc thề ngây thơ nữ sinh. Nhân vật đã đi vào truyện Duyên Anh, qua bao chàng trai say đắm, tranh đua nàng, từ trí thức đến du đãng yên hùng. Cũng tại đường Phan Đình Phùng với quán phở Con Gà sống thiến cùng hai kiều nữ con chủ quán, nổi danh tài sắc. Yến Vỹ cùng chị, cả hai để mái tóc bồng rối như minh tinh Brigitte Bardot. Bao thực khách đến chẳng phải phở ngon, nhưng vì Yến Vỹ đẹp lại hát hay. Thì ra ngoài quán café, nhà hàng phở giai nhân cũng khiến một chàng Cử Văn Khoa phải vào nhà thương điên vì tình si. Phan Đình Phùng còn thêm café quán Luật Khoa và cơm gà Xing Xing, với những giai nhân lai Pháp, càng làm thêm Sàigòn có một chút Paris.
Sàigòn by night đã là những phòng trà ca nhạc và vũ trường khiến màn đêm Thành Đô trở nên lung linh ảo huyền, như một ngàn lẻ đêm huyền thoại. Nổi bật nhất từ cuối thập niên 50 là phòng trà ca nhạc Anh Vũ. Nơi đây khởi đi cho nhiều danh ca sau này. Thanh Thúy ở tuổi mượt mà thanh xuân đôi tám đã hát từ Anh Vũ, làm mê say bao tao nhân mặc khách. Người ta mê Thanh Thúy vì có lối trình diễn độc đáo bên giọng ca trầm buồn. Thanh Thúy vừa hát vừa đưa tay vuốt làn tóc buông rơi, sau đó gây chú ý là tự vuốt đôi chân ngọc tuổi dậy thì, có lúc nàng lại vưốt cây micro nữa, khiến các chàng trai sởn da gà vì sốt nóng lạnh. Ban CBC thuở Anh Vũ đã là ban nhạc kích động nhỏ nhất thế giới, với tuổi khoảng sáu, bảy mà thôi. Thảm kịch cũng xảy ra cho phòng trà Kim Điệp Sàigòn, khi một chàng Tây lai bị giết. vì dám cặp kè với người đẹp Tuyết Không Quân. Tuyết là một giai nhân nổi tiếng sát phu qua hai đời chồng bị tử nạn trong chiến tranh. Phòng trà Kim Điệp sau vụ ấu đả vì ghen tuông. bị đóng cửa để trở thành Nhà sách.
Quán café trà thất đẹp nhất Sàigòn phải kể là Quán Gió, sau thành “Hầm Gió”, thiết trí sâu dưới đất, như một hầm rượu bên Âu châu. Người đẹp ngồi cash, bên một thùng rượu làm thành cái bàn khá ngoạn mục. Ca sỹ Thanh Lan thường có buổi trình diễn tại đây
Chính những phòng trà đêm Sàigòn đã đưa nhạc phản chiến của Trịnh Công Sơn lên đỉnh cao. Nhiều ca khúc phản chiến cấm hát ở Đài phát thanh nhưng tại phòng trà thì vẫn được trình diễn tự do.
QuanVan-KhanhLyTrinhCongSon1967
Vũ trường, phòng trà Sàigòn còn ghi lại một thiên tình sử đẫm lệ, khi nữ ca sỹ Diệu Anh kiều diễm hát hay, đã tự tử vì . . . bị một nam ca sỹ bỏ rơi. Chàng trai bạc tình sau đó vì buồn và hối hận đã bỏ hát vài năm. Đêm Sàigòn trà thất vũ trường còn ghi đậm cây si thường xuyên Mai Thảo và Hồng Dương, để viết thêm những tình sử lâm ly với hai nữ danh ca khác.
Đêm Sàigòn bạc vàng, bạc triệu với Lệ Thu và Khánh Ly, những tiếng hát vàng ròng cả nghĩa trắng lẫn nghĩa đen, vì lương tháng hai nữ danh ca này lên tới một triệu. Trong khi đó, lương một Đốc sự, Phó Quận trưởng tới năm 1975 chỉ có 33 ngàn đồng một tháng.
Vũ trường thơ mộng nhất Sàigòn là Mỹ Phụng ngay tại bến Bạch Đằng. Thuở đó cuối thập niên 50 đầu 60, người ta thích đi Mỹ Phụng vì ban đêm có gió sông Sàigòn mát dịu lại thêm nữ danh ca Lệ Thanh. Nàng chuyên hát những tinh khúc ướt át, trong điệu slow tắt đèn, mờ ảo như “Dang dở ” “Nỗi Lòng”. Tiếng hát mê đắm Lệ Thanh đã thu hồn một Bác Sỹ trở thành phu quân của nàng.
Đêm Sàigòn ngọc ngà dĩ vãng khiến người ta khó quên được vì những dạ vũ Bal Famille có khi kéo dài từ đêm suốt sáng. Ai có ngờ cô bé Mai đen 16 tuổi, thường đi với bé Phú, sau này lại trở thành ca sỹ Khánh Ly nổi danh cho tới nay. Phú mệnh danh là Phú chuột, trắng trẻo, mũm mĩm xinh như thỏ con, thường nhảy cùng Mai với đám bạn trai. Mai nhảy có khi bỏ cả giày cao gót giữa đêm vui đã gần rạng sáng.
Thuở ấy, người đi dạ vũ phải trầm trồ khen ngợi tài nhảy của Tony Khánh, thường nhảy cặp với vợ. Mỗi lần Khánh cùng phu nhân ra sàn nhảy, mọi người đều ngừng khiêu vũ để thưởng thức tài nghệ bậc sư biểu diễn. Sau đó là pháo tay nổ ròn như ngày Tết.
saigon by night





Hòn ngọc Viễn Đông Sàigòn từ thập niên 50 nay đã trên nửa thế kỷ, . . . Những đêm vui thắp sáng kỷ niệm, những ngày xuân mãi mãi xanh tươi, ta yêu lắm và yêu mãi mãi. Sàigòn trong lời nhạc của Ngô Thụy Miên, thì dù Em của ta có đi khắp thế giới Paris, Vienne, cũng chẳng thể tìm đâu đẹp hơn Sàigòn của ta !

Nữ sinh bị đeo bảng "Tôi là người ăn trộm"

Nữ sinh bị đeo bảng "Tôi là người ăn trộm"

image
Cô bé với tấm biển "Tôi là người ăn trộm" gây xôn xao dư luận
(GDVN) - Ngay sau khi xuất hiện trên mạng ngày 13/4, bức ảnh một nữ sinh bị trói trong siêu thị và đeo bảng "Tôi là người ăn trộm” khiến cộng đồng mạng phẫn nộ.


Mấy ngày nay, cộng đồng mạng vô cùng phẫn nộ trước bức ảnh một học sinh bị bắt trói và đeo tấm biển với dòng chữ “Tôi là người ăn trộm” trong một siêu thị ở Gia Lai.


image

"Với con trẻ cần chia sẻ, giáo dục là chính"


"Cô bé còn đeo khăn quàng đỏ khi đi học. Có thể gia đình đang khó khăn, cô bé không kiềm chế được... Đối với con trẻ cần chia sẻ, giáo dục là chính. Người lớn đối xử thể này thật bất nhân. Chứng tỏ những người lớn làm thế này là vô giáo dục, vô văn hóa", độc giả Nhu Dinh Nhím bức xúc.

Độc giả Bằng Lăng xúc động: "Tôi đã khóc, lòng đau quặn thắt và rất ân hận tại sao mình không ở cạnh cô bé vào lúc đó, dù biết rằng suy nghĩ của mình quá vô lí. Có thể cô bé không hiểu sự lấy đi một đồ vật nào đó trong siêu thị cũng bị lộ. Nỗi đau lớn nhất là tại sao bao người qua lại mà vẫn mặc nhiên để như vậy?".


"Hãy cho cô bé sống"


Lên án hành động độc ác này, nhà văn Nguyễn Quang Vinh chia sẻ: "Tôi không ngủ được cả đêm vì bức ảnh này. Tôi mong các bạn hãy tìm cho ra địa chỉ siêu thị này và hãy hỏi cho ra nhẽ, truy vấn bằng được những người chịu trách nhiệm đã có hành vi hạ nhục cô bé này - dù cô bé đã ăn cắp, dù như thế thì không ai được phép hạ nhục như vậy, trói hai tay cô bé vào lan can, và treo biển trên cổ, dọc lối đi của những khách hàng vào ra. Đây là một hành vi đốn mạt. Phải lên án. Chúng ta không cổ súy cho hành động xấu là ăn cắp và đã có luật pháp trừng trị, nhưng chúng ta phải vạch mặt những kẻ hạ nhục cô bé, hãy cho cô bé "sống", hối lỗi để "sống" chứ không phải cách như thế này. Chắc các bạn cũng như tôi khi nhìn bức ảnh này, rất đau và căm phẫn".


Sự thờ ơ, vô cảm và độc ác khiến độc giả Pham Doanh nhớ lại ở thời chiến: "Thời chiến tranh tôi đã thấy một người đàn ông bẻ gãy tay một đứa bé ăn cắp và hắn ta đã bị mọi người xúm lại sỉ vả, có người còn đòi đánh. Hắn ta co rúm lại sợ hãi. Vậy mà bây giờ con người vô cảm quá, ác độc quá !".

Bên cạnh đó cũng có những ý kiến bớt gay gắt hơn vì cho rằng hành động của nữ sinh là khó tha thứ. "Trẻ mắc lỗi không phải do bố mẹ chúng không dạy mà trẻ em bây giờ quá nhiều thói hư tật xấu. Nhiều gia đình bây giờ con chỉ học đến lớp năm là không dạy nổi", độc giả Nguyễn Lê Hằng cảnh báo.

Bạn Nguyệt Vũ bình luận: "Một xã hội ăn cắp có thể được hình thành từ những cô bé như thế này. Khi mà luật pháp không trừng trị được những kẻ ăn cắp trong mọi lĩnh vực thì phải sao đây. Ở đây chỉ là sự nhục hình nhưng những tiếp viên hàng không chuyển đồ ăn cắp ở Nhật. Cô diễn viên truyền hình ăn cắp ở siêu thị nước ngoài... là nhục quốc thể. Vẫn phải nói không với bọn trộm cắp thôi không thì xã hội loạn mất".


image
Trước đó, tờ Vietnamnet đưa tin: Cô Nguyễn Công Quỳnh Trang, giáo viên một trường THCS ở huyện Chư Sê, Gia Lai xác nhận, nữ sinh trong bức ảnh là học trò lớp cô chủ nhiệm. Sự việc trên xảy ra là lúc 13h ngày 10/4. Học sinh này (tên S.) và một bạn học đi vào siêu thị V.Y ở thị trấn Chư Sê mua giấy kiểm tra. S. có vài nghìn đồng để trong cặp nhưng cặp được gửi tại quầy nhân viên. Khi S. và bạn đến khu vực mua giấy kiểm tra thì được biết giấy kiểm tra đã hết. S. thấy 2 quyển truyện mình yêu thích là “Trạng Quỳnh - Sư Bảo Mẫu” và “Trạng Quỳnh - Ngọc Người” mỗi cuốn giá 10.000 đồng nên đã cầm lên với ý định sau khi ra quầy lấy cặp sẽ trả tiền.


Khi S. chuẩn bị đi xuống phía cầu thang siêu thị thì bị bảo vệ của siêu thị chạy lại chặn và hô trộm. Tiếp đó, bảo vệ dùng băng keo trói 2 tay cô bé ở lan can cầu thang rồi đi in một tấm biển có dòng chữ như trên và liên lạc với gia đình em. Khi bác cô bé lên, siêu thị đã yêu cầu người thân nộp phạt 200.000 đồng, sau đó mới thả cho bác của S. đưa em về nhà.


Cô Trang cho biết thêm, buổi chiều cùng ngày (10/4), S. do quá sợ hãi đã không dám đến trường học tiết thể dục. Gia đình và cô Trang đi tìm cả buổi chiều cũng không thấy em đâu. "Mọi người nghe nghĩ em lên bus bỏ đi cũng đi tìm, nghĩ vào nhà bạn cũng đi tìm nhưng không thấy. May mắn là đến tối 10/4 em đã về nhà".

"Ăn cắp giờ thành bình thường ở XH ta, từ quan chức trở xuống"


(GDVN) - 'Xã hội có nhiều người ăn cắp. Từ quan chức trở xuống', GS Ngô Đức Thịnh chia sẻ nhân trường hợp em bé bị trói trong siêu thị.

- Dư luận đang xôn xao về trường hợp một học sinh lớp 7 bị nhân viên tại một siêu thị ở Gia Lai trói tay lại và đeo vào người em biển hiệu 'Tôi là người ăn trộm'. Cảm giác của ông thế nào về cách hành xử của nhân viên siêu thị này?


Tôi nghĩ nếu cháu nó có làm thế thật thì người lớn cũng không nên làm như vậy. Nhất là khi cô bé mới 13 tuổi. Với độ tuổi này lẽ ra chỉ nên nhắc nhở cháu để có tính giáo dục thôi chứ không nên hành hạ thế. Còn cái kiểu họ đã làm rất phản giáo dục và phản văn hóa. Không ai chấp nhận được điều đó!

Điều này sẽ làm tổn thương đứa trẻ trong khi sự việc không đến mức phải như thế. Tôi nghĩ truyền thông cũng nên có tiếng nói về việc này.


image
Giáo sư Ngô Đức Thịnh
- Nhiều người cho rằng gia đình cô bé nên khởi kiện nhân viên siêu thị về hành động này, ông nghĩ sao?


Theo tôi thì không nên pháp luật hóa chuyện này làm gì, nếu siêu thị đã xin lỗi thì nên dừng ở đó thôi mặc dù hành động của nhân viên siêu thị trên nhiều phương diện là không phải. Nó phản giáo dục, không ai giáo dục kiểu như thế cả. Đấy là một hình thức hành xác, sỉ nhục con người, không nên làm. Mà thật ra làm to chuyện cũng chẳng được gì cả cuối cùng người thiệt thòi nhất vẫn là cháu bé.


- Thời gian gần đây người Việt Nam liên tục trở thành 'tấm gương' xấu về thói ăn cắp tại một số nước láng giềng như Nhật Bản, Trung Quốc...Giờ thêm cách hành xử phản giáo dục và mang tính chất 'vạch áo cho người xem lưng' thay cho cách 'đóng cửa bảo nhau' như trường hợp của em bé tại siêu thị ở Gia Lai, ông đánh giá thế nào về con người Việt Nam hiện nay?


Việc đạo đức xuống cấp một cách tồi tệ như hiện nay thì không ai bác bỏ được, nhưng vấn đề ở đây có nhiều căn nguyên. Tại sao con người Việt Nam lại làm như vậy mà người nước khác lại không làm như vậy?. Điều này phụ thuộc vào 2 yếu tố: Bản chất con người và do giáo dục của từng con người.

Ví dụ một câu chuyện về chính bản thân tôi như thế này: Có một lần tôi sang Mỹ sống tại gia đình của 2 giáo sư ở thành phố . Tôi chỉ nghỉ 1 đêm ở đấy thôi và sáng hôm sau sẽ cùng họ vào thành phố khác. Buổi tối, tôi ngủ ở gần thư viện của họ, tôi thấy trong thư viện có 1 cuốn sách rất hay mà tôi rất cần. Nói thật là đã có lúc trong đầu tôi có nảy ra ý định, hay cứ lấy đi. Và cả đêm hôm đó tôi đã phải đấu tranh với chính bản thân mình.


image
Nữ sinh bị trói và đeo biển "Tôi là người ăn trộm" vì ăn cắp 2 cuốn truyện khiến dư luận đặt vấn đề về đạo đức XH, hành xử giữa con người trong XH hiện nay.
Tôi đã nghĩ đến trường hợp nhỡ họ phát hiện ra mất cuốn sách đó và trường hợp có thể họ cũng sẽ không nhớ là có cuốn sách đó. Cuối cùng, sau cuộc đấu tranh, dằn vặt tôi đã trả lại cuốn sách vào vị trí của nó. Hôm sau khi ra sân bay ngồi uống cafe, tôi có nói chuyện với họ rằng, hai ông bà có cuốn sách tôi rất là thích thì lúc đó bà ấy bảo tại sao anh không lấy đi và bảo tôi để lại địa chỉ rồi sẽ gửi lại sau.


Đó là trải nghiệm của tôi nên thực ra là cái xấu ở trong mỗi con người ai cũng có thôi. Bản chất con người ai cũng có cái thiện và cái không thiện, vấn đề là họ đấu tranh với bản thân mình như thế nào. Tuy nhiên ngoài 2 yếu tố trên thì có 1 vấn đề cũng rất quan trọng tác động lên bản chất con người hiện nay. Đó là xã hội. Đây mới là cái mà tôi muốn nói và đạo đức của con người hiện nay chính là một cái lỗi của xã hội.

Nếu hiểu định nghĩa trộm cắp là lấy cái không phải của mình bằng mọi cách, tôi nghĩ xã hội Việt Nam bây giờ, nếu nói tất cả mọi người thì sẽ bị cho là xúc phạm nhưng giờ xã hội có  nhiều người ăn cắp. Từ quan chức trở xuống.


Tham nhũng là gì? Cũng là ăn cắp thôi, nguy hiểm nhất là nó quen với con người rồi, ăn cắp đã trở thành điều bình thường trong xã hội của chúng ta.

Đó cũng là cách phân phối lại xã hội vì cùng sống với nhau mà một anh giầu sụ, một anh nhà không có gì thì bây giờ xã hội phải tự tìm cách phân phối lại bằng cách này hay cách khác thôi.

Cái đạo đức xã hội kém tới mức mà tôi có lấy trộm, lấy cắp cũng không sao. Rõ ràng tôi có lấy thì tôi mới có cuộc sống hơn anh, đây là một vấn đề đáng nói.

Còn chuyện trong mỗi con người phải tự đấu tranh để vượt qua cái xấu nhưng nó cũng phải phụ thuộc vào xã hội. Trong một xã hội lành mạnh thì cái thiện con người thắng được nhưng mà trong một xã hội như chúng ta hiện nay thì cái thiện không thắng được. Bởi nhìn lên cũng thấy kẻ ăn cắp, nhìn xuống cũng thấy kẻ ăn cắp, nhìn sang trái, sang phải cũng toàn ăn cắp thì tại sao mình không ăn cắp?.


Tại sao xã hội xưa người ta ngủ không phải đóng cửa nhưng bây giờ, ngôi nhà của chúng ta có bao nhiêu chìa khóa mà vẫn mất cắp. Thế nên đây là vấn đề xã hội, trong Hội nghị Nghị quyết trung Ương 5 sắp tới, chúng tôi sẽ tiếp tục đưa vấn đề về đạo đức xã hội là vấn đề báo động rất ghê gớm. Mà không chỉ có ăn cắp đâu còn việc nói dối và sống hai mặt nữa.


- Nhưng theo ông tại sao vấn đề đạo đức thường xuyên được đưa ra bàn thảo nhưng cuối cùng vẫn chỉ là thảo luận mà chưa thể giúp con người Việt Nam sống tốt hơn?

Đạo đức là văn hóa nhưng không phải văn hóa quyết định đạo đức con người mà cái xã hội này quyết định.

Vấn đề đạo đức của con người là vấn đề xã hội, chính trị, kinh tế chứ không phải là riêng vấn đề của văn hóa. Cho nên 100 hay 1000 cuộc thảo luận của riêng văn hóa cũng thế thôi. Cho nên chuyện cháu bé bên trên chỉ là chuyện nhỏ thôi nhưng lại là vấn đề rất lớn của xã hội của chúng ta.


- Vậy nếu xã hội Việt Nam không thể thay đổi thì theo dự tính của ông con người Việt Nam sẽ như thế nào trong khoảng 10 năm nữa?

Nguy hiểm lắm, nó phải thay đổi mà muốn đạo đức con người thay đổi thì xã hội phải thay đổi. Có thể đến bây giờ tôi chưa nói dối, chưa ăn cắp lần nào nhưng biết đâu mai tôi trở thành người ăn cắp thì sao tôi không dám chắc chắn được nếu như cái xã hội này không lành mạnh hóa.


Xuất hiện một chàng trai trẻ cầm biển "Tôi từng ăn cắp sách"


image
Tử Dạ mong muốn mọi người hãy tha thứ cho lỗi lầm của trẻ nhỏ như anh đã được tha thứ

Chàng trai trẻ này đã đứng khá lâu với tấm biển "tôi đã từng ăn cắp" trên tay trước khu vực nhà sách đang xây dựng (Quận 1). Rất nhiều người đi đường tò mò dừng lại.


Bức xúc cho cô bé bị trói vào lan can và đeo bảng “Tôi là người ăn trộm”


Qua tiếp xúc, người thanh niên cho biết mình tên Tử Dạ, 26 tuổi, hiện là biên kịch phim truyền hình. Khi hỏi về mục đích của hành động này, Tử Dạ chia sẻ: “Chắc các bạn đã xem qua bài báo về bé gái bị cột chặt vào lan can, bị đeo tấm biển “tôi là ăn trộm” khi “cầm nhầm” vài quyển sách tại một siêu thị nhỏ. Việc công bố ảnh ra một cộng đồng không hề nhỏ hoàn toàn mang tính sỉ nhục chứ không phải răn đe. Tôi đọc tin thời sự hàng ngày và hình ảnh cô bé ấy gợi tôi nhớ về thời học sinh tôi cũng đã từng ăn cắp vài quyển sách, và bị bắt.”


Tử Dạ nhấn mạnh rằng với tấm ảnh này, anh không cố tình gây sốc hay tạo sự chú ý. “Tôi cũng không đủ vĩ đại để mong nó tác động đến cộng đồng. Tôi chỉ muốn cảm ơn những người hơn 10 năm trước đây đã hành xử hết sức rộng lượng và nhân văn đối với một tên trộm.”- Anh chia sẻ

Cảm động “Nhật ký ăn cắp” kể về câu chuyện 10 năm trước.


image
Khi được hỏi về câu chuyện ăn trộm đồ trong nhà sách ngày trước, Tử Dạ chia sẻ những dòng nhật ký cá nhân chưa được công khai trên facebook như sau:

“Đầu những năm 2000, nhà sách Nguyễn Huệ (quận 1, TP.HCM) thời bấy giờ là thiên đường của học sinh ngoại thành chúng tôi. Chỉ cần mất 2.000 đồng xe buýt hoặc tiết kiệm hơn là đạp xe gần 10 cây số, thêm 500 đồng phí qua phà rồi đi bộ 10 phút là đến một nơi đầy ắp sách truyện cùng những dụng cụ học tập đầy màu sắc.


Lúc ấy tôi 13 tuổi, học rất giỏi và được giáo dục kĩ lưỡng trong một gia đình nề nếp. Nhưng tôi nghèo, mẹ tôi vừa li hôn, một mình nuôi hai con nhỏ và phải gánh nợ sau khi thua lỗ trong việc kinh doanh tại nhà. Lúc ấy mọi thứ còn rẻ, với tôi 2.000 đồng mẹ cho để gửi xe và uống nước mỗi ngày là quá đủ, nhưng sách thì lại rất đắt.


Bạn bè tôi nhiều đứa kể rằng đã ăn cắp trót lọt ở nhà sách Nguyễn Huệ rồi khoe đầy những sách truyện và bút màu khiến tôi thích mê. Một buổi chiều nọ, với 7.000 đồng cầm theo để đi lại, tôi đến đó và thó một vài thứ vào chiếc cặp học trò. Hết sức hồn nhiên, tôi đã ăn cắp hai quyển “Truyện xứ Lang Biang” của Nguyễn Nhật Ánh, nhà văn mà tôi yêu thích. Cộng với một hộp sao dạ quang, loại dán trên trần nhà để phát sáng rất đẹp mắt. Tổng giá trị của chúng đến hơn 30.000 đồng, bằng một tháng tiền học thêm của tôi vào lúc ấy. Vốn là một đứa trẻ ở ngoại ô nghèo, tôi không hề biết sự tồn tại của camera an ninh. Tất nhiên, tôi bị tóm cổ ngay lối ra vào.


image
Người đi đường khá tò mò trước hành động của anh chàng thanh niên này.
Khác bé gái trong câu chuyện mới đây của chúng ta. Tôi không khăn quàng đỏ cũng chẳng đồng phục học sinh. Tôi mặc loại áo phông màu mè và quần jean rách bươm của tuổi nổi loạn. Bằng bản năng của kẻ bị bắt tội, tôi cãi chày cãi cối và khăng khăng rằng mình đi cùng người thân, đang… tìm để trả tiền. Tôi không đáng yêu như cô bé nọ và cũng không cố tỏ ra đáng yêu. Bây giờ nghĩ lại tôi rất cảm ơn các chú bảo vệ tốt bụng đã không cột tôi lại và đeo lên tấm biển “tôi là người ăn cắp”. Họ chỉ dọa sẽ giao cho công an và còn cười chọc quê khi tôi khóc nấc đến mức không thở được vì sợ. Sau 30 phút khóc hết nước mắt nước mũi, tôi được thả cùng nhiều lời răn đe và khuyên nhủ. Từ đó, không bao giờ tôi nghĩ lần nữa đến việc lấy một thứ gì đó không phải của mình.

Tôi đã lớn lên cùng sự ăn năn cùng quyết tâm chuộc lỗi. Tiếc rằng cô bé trong câu chuyện của chúng ta, có thể sẽ lớn lên với sự nhục nhã và lòng thù hận.”



Trí thức trẻ


Người Việt tiếp tục bị bắt ở Nhật: Nối dài xấu hổ

Người Việt tiếp tục bị bắt ở Nhật: Nối dài xấu hổ
(Tệ nạn xã hội) - Theo tờ Asahi Shimbun, trưa ngày 14/4, cảnh sát nước này đã bắt 6 người Việt Nam đang cư trú ở thành phố Himeji, tỉnh Hyogo.
Theo tờ Asahi Shimbun (Asahi Shimbun (朝日新聞) là tờ nhật báo lớn thứ hai của Nhật Bản cùng với bốn tờ báo quốc gia khác là Yomiuri Shimbun, Mainichi Shimbun, Nihon Keizai Shimbun và Sankei Shimbun), trưa ngày 14/4, cảnh sát nước này đã bắt 6 người Việt Nam đang cư trú ở thành phố Himeji, tỉnh Hyogo vì vi phạm Luật Kiểm soát Cần sa.
Bài viết trên nhật báo Asahi, tổng số cần sa bị thu giữ lên đến 1.300 cây, đây là con số lớn nhất so với những đợt truy quét cần sa ở Nhật từ trước đến nay.
Người Việt đã từng bị phát giác trồng cần sa tại Anh
Người Việt đã từng bị phát giác trồng cần sa tại Anh
Theo nhân viên điều tra, các nhà chức trách bắt đầu thấy nghi ngờ từ cuối tháng 3 vừa qua. Đối tượng bị nhắm tới là 6 người trồng cần sa để bán ở Kasai, thành phố Himeji, tỉnh Hyogo.
Bài viết trên nhật báo Asahi
Bài viết trên nhật báo Asahi
Trong thời gian ngắn vừa qua, liên tiếp những vụ người Việt bị bắt tại Nhật, xấu hổ cứ nối dài.
Bất cứ người Việt Nam nào khi ra nước ngoài đều gánh trọng trách việc gìn giữ hình ảnh đất nước, và bất cứ một hành động nào cũng phải xem xét trên tinh thần pháp luật của nước mình và nước người.
Rõ ràng, hành động của những nữ tiếp viên tuồn hàng ăn cắp, người Việt ăn cắp, trồng cần sa bị bắt,...đã vi phạm luật pháp Nhật, làm xấu hình ảnh của đất nước mình, hành động đó cũng không đúng với pháp luật Việt Nam.
Dường như lâu lắm rồi những thông tin về Việt Nam trên các cơ quan truyền thông quốc tế, trong con mắt người nước ngoài chả mấy khi tốt đẹp, mà ngược lại.
Nào câu chuyện về một số cửa hàng, siêu thị ở Nhật, Ðài Loan, Thái Lan có gắn bản thông báo bằng tiếng bản xứ và tiếng Việt để cảnh báo nạn ăn cắp vặt của người Việt, bức tâm thư của một du học sinh Nhật về những điểm chưa hay trong văn hóa Việt... chỉ là những ví dụ gần đây nhất.
Ðối với dân Anh và một số quốc gia Ðông Âu thì cộng đồng người Việt đã nổi tiếng bởi nạn trồng “cỏ” cần sa, bị cảnh sát sở tại bắt nhiều vụ, hoặc vượt biên trái phép, ở lậu trên xứ người... Với Hàn Quốc, Ðài Loan là tình trạng cô dâu Việt bằng mọi giá lấy chồng xứ họ, với Thái Lan, Campuchia lại là hình ảnh những cô gái Việt, thậm chí cả trẻ em gái, chấp nhận bán phấn buôn hương ở xứ người...
Và lẽ ra chúng ta phải nhìn vào những cái xấu đáng xấu hổ đó để sửa đổi. Nhưng có lẽ, cũng như những câu chuyện đáng buồn về việc thiếu lòng tự trọng, nạn tham lam, tham nhũng ở trong nước, những sự việc đáng xấu hổ, làm xấu hình ảnh Việt Nam trong mắt bè bạn quốc tế rồi cũng sẽ qua đi, sau vài ngày gợi lên đủ trạng thái giận dữ, nhục nhã, buồn rầu trong chúng ta. Sẽ lại có thêm những chuyện khác. Và mọi thứ cứ thế tiếp tục tồn tại.

Thanh Vy

HUE FESTiVAL - THOI TRANG VA CAC GIAI NHAN.


 

Than men chuyen den cac ban va than chuc mot cuoi tuan vui ve.

 Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế
Show diễn Đêm Phương Đông tại Festival Huế 2014 đã gây ấn tượng với quan khách với những thiết kế áo dài tuyệt đẹp.
Festival Huế luôn được coi là lễ hội văn hóa đặc sắc với nhiều hoạt động đậm chất truyền thống. Đáng chú ý là 2 show thời trang lớn: Đêm Phương Đông và Lễ Hội áo dài.
Được biết, Đêm phương Đông diễn ra vào các ngày 13, 15, 16, 18/4/214 tại sân Điện Thái Hòa. Trong đêm diễn đầu tiên được tổ chức ngày hôm qua (13/4), Đêm Phương Đông đã tạo dấu ấn mạnh mẽ với các quan khách qua những thiết kế áo dài tuyệt đẹp của NTK Minh Hạnh và Võ Công Khanh.
Bộ sưu tập áo dài của Minh Hạnh được lấy cảm hứng từ những sản phẩm pháp lam (hay đồ đồng tráng men) ở di tích Huế. Đây là một loại hình trang trí, đồng thời là những tác phẩm nghệ thuật - nay đã thất truyền về kỹ thuật chế tác, không còn dấu tích các lò xưởng và đang được nhiều nhà nghiên cứu, bảo tồn quan tâm phục hồi.
Bên cạnh đó, bộ sưu tập áo dài của NTK Võ Công Khanh lại gây hiệu ứng thị giác và cách tạo hình phối hợp phụ kiện tinh tế. Với tông màu ấm mang hơi thở hoài cổ, Công Khanh đã gợi nhớ cho người xem hình ảnh vương giả của triều đại xưa.
Những lớp áo mỏng tung bay trong gió làm lộ ra những hình thêu rồng, hoa sen đặc sắc, ấn tượng. "Tôi muốn mang hình ảnh dân tộc từ chính những thứ bình dị nhất của Việt Nam vào thiết kế áo dài của mình. Tự hào lắm Việt Nam ơi", NTK Công Khanh từng chia sẻ.
Cùng xem tà áo dài của nhà thiết kế Minh Hạnh được trình diễn tại Festival Huế:
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 1
Á hậu Hoàng Anh tự tin sải bước đi trên sàn catwalk trong thiết kế truyền thống
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 2
Võ Hoàng Yến nổi bật với tông vàng
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 3
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 4
BST áo dài của Minh Hạnh được lấy cảm hứng từ sản phẩm pháp lam ở di tích Huế - một loại hình trang trí, đồng thời là những tác phẩm nghệ thuật 
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 5
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 6
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 7
Các thiết kế áo dài khiến người xem mãn nhãn về cách sử dụng màu cũng như những chi tiết trang trí đắt giá
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 8
Mãn nhãn cùng BST của Võ Công Khanh:
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 9
Những thiết kế của Võ Công Khanh mang đến hiệu ứng thị giác thú vị
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 10
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 11
BST áo dài được sử dụng họa tiết thêu rồng và hoa sen rất đặc trưng
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 12
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 13
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 14
Hoa hậu Ngọc Hân trình diễn một thiết kế áo dài khá cầu kỳ với nhiều tầng vải
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 15
Đêm Phương Đông thu hút đông đảo người xem
Mãn nhãn ngắm thiết kế áo dài tại Festival Huế - 16 
Ảnh: BIN Trương
Trang Anh 

Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội

Nhà thiết kế Võ Công Khanh mang đến Festival Huế 2014 một bộ sưu tập tràn đầy cảm xúc dân gian truyền thống.
NTK Võ Công Khanh chia sẻ: "Khi làm BST này  tôi nhớ đến câu nói của một NTK người Anh: Nếu không có bản sắc trong thiết kế, bạn sẽ mãi là cái bóng vô hình.
Và tôi muốn nói rằng "Việt Nam đẹp lắm" qua chính các BST của mình. Mỗi con người sinh ra trên nền văn hóa dân tộc mình và thời trang của bạn được tạo nên từ chính nền móng đó, mà không phải từ một đất nước xa xôi nào khác".
Và quả thật, BST sẽ được giới thiệu tại Đêm Đông Phương nằm trong khuôn khổ Festival Huế của Võ Công Khanh đã thể hiện rõ điều này. Người xem dễ dàng cảm nhận được nét đẹp truyền thống và hiện đại giao hòa nhuần nhuyễn xuyên suốt BST.
Trên chất liệu truyền thống như lụa, oganza tơ tằm, nhà thiết kế Võ Công Khanh đã kết hợp với công nghệ in vải và thêu tay để sáng tạo ra một BST áo dài vô cùng ấn tượng. Bên cạnh đó, Võ Công Khanh còn khai thác cấu trúc sắp đặt với những miếng vải liên kết với nhau qua đường cắt 3D tinh tế.
Được biết, Festival Huế còn có Lễ hội áo dài diễn ra vào các ngày 14/4 và 17/4/2014 quy tụ 600 mẫu áo dài của 18 nhà thiết kế đến từ Hà Nội, Huế, Tp.HCM. Như một lời nguyện ước của những nhà thiết kế, mỗi dịp Festival Huế thì Lễ hội áo dài lại là một sự kiện không thể thiếu ở vùng đất của văn thơ, nhạc, họa. Lễ hội áo dài qua nhiều năm đã đi vào lòng người dân Việt vì sứ mệnh gìn giữ vẻ đẹp truyền thống dân tộc.
Cùng ngắm BST sẽ được Võ Công Khanh giới thiệu tại Festival Huế:
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 1
Những tầng vải liên kết với nhau giúp bộ sưu tập càng thêm ấn tượng
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 2
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 3
Họa tiết rồng, phượng làm tăng sự uy quyền, vương giả cho BST
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 4
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 5
Võ Công Khanh sử dụng chất liệu truyền thống Việt Nam kết hợp với công nghệ in vải và thêu tay tinh xảo
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 6
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 7
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 8
Những chiếc nón có hoa văn càng giúp thiết kế áo dài thêm ấn tượng
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 9
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 10
BST thành công khi tạo ra sự giao thoa tuyệt vời giữa nét đẹp truyền thống và hiện đại
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 11
Lặng ngắm những mẫu áo dài đẹp mùa lễ hội - 12 
Photo: Zuki Nguyễn
Model: Lan Khuê
Make up: Thông Bảo
Stylist: Vok
Trang Anh 

Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa

Bộ sưu tập áo dài mới nhất của NTK Thuận Việt được lấy cảm hứng sáng tạo từ những cánh hoa.
Tối qua (11/3/2014) trong đêm chung kết của cuộc thi Người đẹp Phụ nữ Thời đại qua ảnh 2013, bên cạnh phần thi của 20 thí sinh còn có sực góp mặt của các người mẫu trẻ của làng mẫu Việt như: Thùy Linh, Kim Dung, Diễm Hương, Lệ Quyên, Khánh Phương, Duy Linh, Lan Phương, Khánh Ngọc… trong màn trình diễn áo dài của NTK Thuận Việt.
Đây là BST mới nhất của anh với ý tưởng được lấy từ vẻ đẹp của muôn cánh hoa. NTK Thuận Việt sử dụng những cánh hoa thêu tỉ mỉ để tạo nên điểm nhấn ấn tượng và tăng giá trị cho từng mẫu thiết kế áo dài.
Hai tông màu đỏ tươi và vàng rực rỡ mang đến hình ảnh đậm nét của những mẫu thiết kế áo dài dành cho không khí Xuân/Hè 2014. Đối nghịch với những gam màu nóng như: đỏ, vàng, cam NTK đã sử dụng thêm những gam màu trầm như xanh đen, nâu, đen dường như là việc làm để cân bằng những khối và tạo nên tổng thể hài hòa.
Vẫn trung thành với những mẫu áo dài thêu tay tỉ mỉ, nhưng ở mỗi BST mới NTK Thuận Việt luôn mang đến những điều mới mẻ, tôn thêm nét duyên dáng và thanh lịch vốn có của tà áo dài truyền thống.
Bên cạnh các mẫu áo dài thêu hoa mang tính ứng dụng cao dành cho phái đẹp, BST mới còn giới thiệu các mẫu áo dài dành cho nam giới. Đó là những chiếc áo dài tay lỡ với những tông màu đen xen kẽ đỏ đun, xanh cổ vịt đậm, vàng cam...
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 1
NTK Thuận Việt vừa giới thiệu BST mới của anh tại đêm chung kết Người đẹp Phụ nữ Thời đại qua ảnh 2013
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 2
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 3
Những mẫu áo dài với tông màu đỏ tươi, thêu hoa vàng rực rỡ mang đến không khí lễ tết của văn hóa Á Đông
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 4
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 5
Các mẫu thiết kế đều được tô điểm bằng những cánh hoa thêu tay đẹp mắt
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 6
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 7
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 8
Rất nhiều loài hoa khác nhau được vẽ cách điệu và thêu trên áo dài, tạo điểm nhấn cho các phần ngực, cổ, lưng áo dài
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 9
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 10
Bên cạnh sắc đỏ tươi rực rỡ, BST còn giới thiệu một số mẫu thiết kế trên màu vàng mơ dịu mắt và phù hợp với không khí Xuân/Hè
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 11
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 12
Vẫn trung thành với cách thêu hoa trang trí cho áo dài, nhưng NTK Thuận Việt luôn khai thác họa tiết thêu để mang đến điều mới mẻ
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 13
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 14
BST còn giới thiệu các mẫu áo dài dành cho nam giới
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 15
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 16
Những tông màu trầm, thể hiện sự mạnh mẽ và thanh lịch của "cánh mày râu" được NTK chọn lựa để thiết kế áo dài nam
Mẫu Việt duyên dáng với áo dài thêu hoa - 17
Mai Nguyên Khuê, Ảnh: Chanh Nguyễn

Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt

Tại Lễ hội áo dài - Festival Huế 2014, mỗi nhà thiết kế được giao "trọng trách" sáng tạo trang phục lấy cảm hứng từ các đất nước trên thế giới.
Như một lời nguyện ước của những nhà thiết kế, mỗi dịp Festival Huế thì Lễ hội áo dài lại là một sự kiện không thể thiếu ở vùng đất của văn thơ, nhạc, họa.
Lễ hội áo dài qua nhiều năm đã đi vào lòng người dân Việt vì sứ mệnh gìn giữ vẻ đẹp truyền thống dân tộc. Và tinh thần này ngày càng được phát huy mạnh mẽ hơn qua sự sáng tạo không ngừng của các nhà thiết kế trên cả nước.
Khác với thường lệ, năm nay, Lễ hội áo dài đã đem cả thế giới vào trong này. Theo đó, mỗi nhà thiết kế được giao "trọng trách" sáng tạo trang phục lấy cảm hứng từ các đất nước trên thế giới. Qua đây, giới mộ điệu không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp vĩnh cửu của tà áo dài, mà còn là nhìn thấy những đặc trưng đại diện cho mỗi đất nước.
Năm nay, 600 mẫu áo dài của 18 nhà thiết kế đến  từ Hà Nội, Huế, Tp.HCM sẽ được trình diễn trên sân khấu lớn nhất trước kỳ đài. Nghệ sĩ Alain Hurbert vẫn đồng hành cùng áo dài với những hiệu ứng pháo hoa mơ màng sương khói.
Bên cạnh đó, 100 người mẫu sẽ tham gia trình diễn tại Lễ hội áo dài diễn ra vào các ngày 14/4 và 17/4/2014. Để tạo hiệu ứng âm thanh, giai điệu của mỗi đất nước sẽ vang lên khi bộ sưu tập của đất nước ấy xuất hiện.
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 1
NTK Võ Công Khanh thể hiện vẻ đẹp áo dài sâu lắng và nhẹ nhàng với gốm men lam Việt Nam
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 2
NTK Minh Hạnh tái hiện đất nước Campuchia tươi mới và mạnh mẽ với vẻ đẹp của Angkor
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 3
NTK/Hoa hậu Ngọc Hân thể hiện tinh thần của Hàn quốc qua những cổng thành cổ
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 4
NTK Sĩ Hoàng với nước Mỹ được khắc họa bằng nét vẽ tay điêu luyện
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 5
NTK Quang Nhật sử dụng chất liệu vải Ấn Độ để thể hiện vẻ đẹp của đất nước này
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 6
Vũ Việt Hà mạnh mẽ với 3 màu cờ nước Ý
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 7
NTK Thương Huyền thể hiện nét truyền thống Nhật Bản qua những hoa văn cổ
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 8
NTK Phan Quang Tân thể hiện nước Anh qua sương mù và kiến trúc Hoàng gia
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 9
NTK Lan Hương với những nét thêu tay tuyệt mỹ khắc họa vẻ đẹp những bông hoa Tulip, Hà Lan
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 10
NTK Thế Huy với Sự huyền bí rất bình yên của nước Lào qua nghệ thuật Opart
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 11
NTK Quang Huy thể hiện nước Nga qua vẻ đẹp của Matrouska và cung điện Kremlin
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 12
Sự lãng mạn của Pháp qua vẻ đẹp của nghệ thuật Gothic được NTK Ngọc Thanh mang vào tà áo dài Việt
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 13
Chu La - nhà thiết kế người Tây Ban Nha thể hiện vẻ đẹp của đất nước mình qua chất liệu tơ tằm Việt Nam
Thích thú ngắm thế giới qua tà áo dài Việt - 14
Việt Thắng là đại diện thứ 2 mang hình ảnh Việt Nam lên tà áo dài. Nhà thiết kế này đã phác họa vẻ đẹp tiêu biểu của 3 miền Bắc, Trung, Nam bằng kỹ thuật in digital
Photo: Hải Đông
Model: HHVN 2010 Ngọc Hân, Hoàng Yến

Trang Anh 

Tiết lộ bí mật quốc gia: Công hay Tội?

 

Tiết lộ bí mật quốc gia: Công hay Tội?



Tác Giả  Nguyễn Hưng Quốc

Trong năm 2013 vừa qua, không có ai, với tư cách một cá nhân, gây bối rối và thiệt hại cho chính phủ Mỹ nhiều cho bằng Edward Joseph Snowden.

Sinh năm 1983, Snowden, người Mỹ, là một chuyên viên về computer, từng làm việc cho CIA và Cơ quan An ninh Quốc gia (National Security Agency, NSA). Theo lời bạn bè, Snowden là một người hiền lành, dễ thương, hơi nhút nhát. Có bằng Thạc sĩ, biết tiếng Nhật và một chút tiếng Tàu, Snowden tự xem mình là một Phật tử.

Là một thanh niên nhiệt tình, đầy tâm huyết, năm 2004, Snowden xin gia nhập vào Lực lượng đặc biệt của quân đội Mỹ và muốn được đi tham chiến tại Iraq, tuy nhiên, giấc mộng ấy bị tan vỡ khi anh bị gãy chân trong một tai nạn trong thời gian huấn luyện.

Không làm lính được, Snowden làm việc cho CIA và sau đó, cho Cơ quan An ninh Quốc gia, đặc trách về an ninh mạng. Trong công việc, Snowden được xem là một tài năng đặc biệt về computer, thậm chí, có người còn cho anh là một thiên tài: “Cơ quan An ninh Quốc gia đầy những người thông minh nhưng hầu như bất cứ ai ngồi làm việc với Snowden cũng đều công nhận là anh thuộc một tầng lớp khác hẳn, tầng lớp riêng của anh. Tôi chưa bao giờ thấy một hiện tượng nào như vậy cả. […] Thằng nhỏ này là một thiên tài trong số các thiên tài.”

Làm việc trong các công ty lớn, Snowden có đời sống vật chất đầy đủ, vững vàng và thoải mái với số lương khoảng $200,000 mot năm. Nhưng dần dần, người ta phát hiện ở anh có một số vấn đề, trong đó, quan trọng nhất là, thời gian làm việc ở Hawaii, nhân danh nhân viên quản trị hệ thống computer, Snowden yêu cầu khoảng từ 20 đến 25 đồng nghiệp cho anh mật mã của họ. Với những mật mã ấy, Snowden có thể lọt vào trang mạng bí mật và quan trọng trong công ty. Sau, sự việc bị vỡ lở, Snowden bị sa thải vì vi phạm đạo đức nghề nghiệp.

Năm 2013, Snowden công bố 1.7 triệu tài liệu mật của Cơ quan An Ninh Quốc gia Mỹ. Đây là số lượng tài liệu mật bị tiết lộ lớn nhất trong lịch sử nước Mỹ. Các tài liệu ấy bao gồm việc theo dõi của cơ quan an ninh quốc gia Mỹ, với sự hợp tác của các cơ quan an ninh thuộc nhiều quốc gia đồng minh khác, từ Úc đến Anh, Canada, Đan Mạch, Pháp, Đức, Israel, Ý, Na Uy, Tây Ban Nha…đối với các chính khách cũng như đối với chính các công dân nước họ. Hơn nữa, mặc dù là đồng minh từng hợp tác chặt chẽ với nhau trong các vụ theo dõi này, về phía Mỹ, Mỹ không ngừng theo dõi các lãnh tụ thuộc phe đồng minh: Họ nghe lén điện thoại của Thủ tướng Đức, Tổng thống Pháp, cũng như khoảng 35 vị lãnh tụ khác trên thế giới, v.v… Có thể nói, Cơ quan An ninh Quốc gia Mỹ, qua tổ chức Office of Tailored Access Operations (gọi tắt là TAO), đặt trụ sở chính ở Texas, đã thu thập và theo dõi cả thế giới. Họ đọc lén email, nghe lén điện thoại, và qua hệ thống định vị gắn liền với điện thoại di động, có thể theo dõi từng đường đi nước bước của mọi đối tượng họ chọn lựa.

Các tài liệu mật do Snowden thu thập được đã được giao cho tờ The Guardian ở Anh công bố. Mặc dù số lượng được công bố chỉ mới khoảng một phần trăm những gì họ có, các tài liệu này đã làm chấn động dư luận thế giới và gây nên những phản ứng gay gắt của một số nước đồng minh đối với Mỹ. Tổng thống Obama phải điện thoại xin lỗi Thủ tướng Đức Angela Merkel về việc nghe lén điện thoại của bà.

Trong số các tài liệu do Snowden đánh cắp và công bố, có khá nhiều tài liệu mật liên quan đến các cơ quan tình báo của Úc, trong đó có việc Úc thường xuyên nghe lén điện thoại của vợ chồng Tổng thống Susilo Bambang Yudhoyono của Indonesia, một tiết lộ gây khá nhiều căng thẳng trong quan hệ giữa hai nước thời gian gần đây. Giới chức trong ngành tình báo Úc phỏng đoán có khoảng từ 15,000 đến 20,000 tài liệu của Úc bị ăn cắp và việc tiết lộ dần dần các tài liệu ấy có thể sẽ gây rất nhiều khó khăn cho chính phủ Úc trong thời gian sắp tới. Họ cho đó là vụ đánh cắp tài liệu nghiêm trọng nhất trong lịch sử tình báo của Úc và thế giới.

Để tránh bị bắt, ngày 20/5/2013, Snowden bay sang Hong Kong; một tháng sau, từ Hong Kong, anh bay sang Nga. Trong mấy tháng vừa qua, anh đã liên lạc và xin tị nạn ở khoảng 20 quốc gia khác nhau. Tuy nhiên, trước sức ép của Mỹ, hầu như không có nước nào dám nhận. Hiện nay, anh vẫn còn ở Nga với visa tạm thời kéo dài một năm (sau đó có thể được gia hạn).

Tất cả các chi tiết nêu trên đã được tường thuật khá nhiều trên báo chí khắp nơi, kể cả ở Việt Nam. Ở đây, tôi chỉ muốn tập trung vào vấn đề đánh giá công và tội của Snowden khi tiết lộ các chi tiết tình báo động trời của Mỹ.

Tội, không ai nói rõ và lớn tiếng cho bằng chính phủ Mỹ: Họ ra quyết định hủy bỏ hộ chiếu của Snowden và kết tội anh kịch liệt. Anh bị kết tội là ăn cắp tài sản của chính phủ; thu thập trái phép các tài liệu mật liên quan đến an ninh quốc gia; và tiết lộ các bí mật ấy cho người khác. Mỗi tội có thể bị kết án 10 năm tù. Tổng cộng: 30 năm tù.

Trả lời những sự lên án ấy, Snowden khẳng định: anh không làm điều gì sai trái. Anh chỉ không muốn sống trong một xã hội mọi công dân đều bị theo dõi; anh không muốn sống trong thế giới mà mỗi lời nói của anh đều bị ghi âm. Động cơ duy nhất khiến anh tiết lộ các hoạt động tình báo của chính phủ là làm cho công chúng biết những gì chính phủ đang làm với họ.

Khá nhiều người đồng ý với quan điểm của Snowden. Độc giả của tờ The Guardian ở Anh bầu Snowden là nhân vật của năm 2013 (person of the year) với số phiếu gấp bốn lần tổng số phiếu dành cho các ứng viên khác. Tờ Times cũng bầu Snowden là nhân vật của năm 2013. Tại Đức, Hiệp hội quốc tế của các luật sư chống lại vũ khí hạt nhân và Hiệp hội các nhà khoa học Đức trao giải “Whistleblower prize” cho anh. Tại Mỹ, anh được trao giải “Sam Adams Award”. Tại Hong Kong, người ta làm một đoạn phim ngắn về những ngày anh trốn tránh tại đó. Tại Na Uy, một số chính khách đề cử Snowden cho giải Nobel hòa bình năm 2014.

Quan trọng nhất, vào đầu năm 2014, nhiều tờ báo lớn ở Mỹ, kể cả tờ The New York Times và The Washington Post, cũng như tờ The Guardian tại Anh, kêu gọi chính phủ Mỹ ân xá hoặc ít nhất, giảm nhẹ tội cho Snowden và cho phép anh trở về Mỹ.

Không ai phủ nhận việc Snowden có tội. Anh ăn cắp các tài liệu mật khi làm cho Cơ quan An ninh Quốc gia, trái với lời thề bảo mật lúc mới ký hợp đồng làm việc của anh: Có tội. Anh gây ra những khó khăn cho chính phủ Mỹ, đặc biệt trong quan hệ ngoại giao với các nước khác: Có tội.

Nhưng tất cả đều cho, ngoài những sự vi phạm ấy, Snowden đã đóng góp rất nhiều cho nền dân chủ tại Mỹ. Nhờ anh, người Mỹ biết rõ là mọi cuộc điện đàm hay email cũng như mọi thông tin cá nhân của họ bị theo dõi như thế nào, và sự riêng tư, vốn được xem là một quyền bất khả xâm phạm của họ bị xâm phạm như thế nào. Cũng nhờ những sự tiết lộ ấy, mọi người đều ý thức được nhu cầu phải xem xét lại các luật lệ liên quan đến tình báo và chính phủ Mỹ đã phải ra lệnh nghiên cứu lại hệ thống điều hành cũng như các hoạt động của các cơ quan tình báo Mỹ, đặc biệt trong quan hệ với các đồng minh và với các công dân Mỹ.

Anthony D. Romero, giám đốc điều hành của Nghiệp đoàn Tự do dân sự Mỹ, cho Snowden là một người Mỹ vĩ đại và là một người yêu nước thực sự (a great American and a true patriot). Nhờ những sự hy sinh của những con người như vậy, chân lý mới được bảo vệ.

Trong bài “Questioning Authority: Edward Snowden”, nhà báo Bob Burnett cũng gọi Snowden là một người yêu nước. Ông nhắc lại một chuyện cũ: Tối ngày 8/3/1971, một nhóm gồm 8 nhà hoạt động phản chiến, trong đó có giáo sư William C. Davidon, lén đột nhập vào văn phòng của cơ quan tình báo nội địa Mỹ (FBI) tại Pennsylvania. Mục đích của họ là để ăn cắp các tài liệu của FBI. Họ nghi ngờ FBI theo dõi họ và xâm phạm vào đời sống riêng của họ. Mà thật. Những gì họ tìm thấy chứng minh là họ nghi ngờ đúng. Tài liệu đầu tiên họ tìm được là danh sách 26,000 người bị cơ quan FBI cho là những thành phần nguy hiểm khi có chiến tranh. Tài liệu thứ hai là chương trình dọ thám các nhà lãnh đạo dân sự, những người phản chiến và những trí thức thường lên tiếng phê phán chính phủ. Các tài liệu cho thấy các cơ quan tình báo không những chỉ theo dõi mà còn có thể làm hại, từ uy tín đến thể xác của những người bị họ nghi ngờ. Sau khi các tài liệu được công bố, quần chúng bắt đầu nghi ngờ các cơ quan tình báo. Sự nghi ngờ ấy làm cho các cơ quan tình báo biết tự kiềm chế, không đi quá xa trong việc theo dõi và hãm hại công dân của họ. Vụ trộm cắp ấy trở thành một sự kiện lịch sử và được khen ngợi. Bob Burnett cho việc làm của Snowden cũng tương tự: Anh vạch trần việc Cơ quan An ninh Quốc gia xâm phạm luật lệ về sự riêng tư, và phá vỡ sự tin tưởng của các đồng minh của Mỹ.

Nói một cách tóm tắt, theo nhiều người, mặc dù Snowden gây thiệt hại cho chính phủ Mỹ nhưng anh lại có công lớn đối với dân chúng Mỹ; mặc dù gây khó khăn về phương diện chính trị nhưng anh có công lớn về phương diện pháp lý; mặc dù làm cho chính phủ Mỹ bị mang tai tiếng với các đồng minh nhưng anh bảo vệ được các giá trị tự do và dân chủ mà Hiến pháp Mỹ biểu dương.

Giới hạn trong luật pháp Mỹ, có thể anh có tội; nhưng đặt trong hệ quy chiếu của luật pháp quốc tế vốn nhấn mạnh vào các quyền tự do và nhắm đến việc bảo vệ sự riêng tư của cá nhân, anh lại có công. Chính vì vậy, trong cuộc gặp gỡ với các tổ chức nhân quyền vào ngày 12/7/2013, Snowden nhấn mạnh: “Tôi tin vào nguyên tắc đã được tuyên bố tại Nuremberg vào năm 1945: ‘Các cá nhân có bổn phận quốc tế vượt lên trên những bổn phận vâng phục trong phạm vi một quốc gia’.”
........................

Nguyễn Hưng Quốc

Chuyện cuối tháng 4/1975 (rất cảm động).

Cam on ban da goi cau chuyen rat day tinh nguoi.
Khong phai ai cung lam duoc .


Chuyện cuối tháng 4 /1975 -

 
 CUỘC GIẢI CỨU TÁO BẠO 105 NGƯỜI VIỆT CỦA JOHN RIORDON VÀO CUỐI THÁNG 4 NĂM 1975.

Câu chuyện rất cảm động nói về một người Mỹ vào cuối tháng 4/75 đã di tản ra khỏi Việt Nam rồi, nhưng ông ta đã trở lại để cứu 105 người Việt Nam làm việc tại Ngân Hàng Citibank còn kẹp lại.

Lòng dũng cảm của ông JOHN RIORDON đã làm cho nhiều người khóc. Nhận thấy đây là một Video Clip rất hay, cần phổ biến. THÙY TRANG ĐÃ LÀM XONG PHẦN SUBTITLE TIẾNG VIỆT. Khi xem trên Youtube, bạn nhớ bấm vào chữ CC (CAPTION) để đọc tiếng Việt.

 

 

 

 

Đường sắt Việt Nam gây chấn động báo thế giới

Đường sắt Việt Nam gây chấn động báo thế giới
Những hình ảnh khắc họa chân thực đường sắt Việt Nam tại thủ đô Hà Nội được đăng tải trên Daily Mail đã khiến độc giả của một trong những tờ báo phổ biến nhất thế giới này bàn luận sôi nổi.

Nhìn hình ảnh những con tàu len lỏi giữa khu dân cư chật chội tại trung tâm thủ đô của Việt Nam, không ít người không khỏi sững sờ và lo cho tính mạng của những con người ngày ngày đối mặt với hiểm nguy.

Tuy nhiên, không ít người tỏ ra thích thú với những cảnh tượng họp chợ hay xếp ghế ngồi đọc báo ung dung trên đường ray. Bởi họ cho rằng người dân phương Tây vẫn hay tự hào vì mình có nhà cao cửa rộng có thể lên mặt trước cảnh tượng này nhưng liệu có chắc chắn rằng cuộc sống của họ thú vị hơn khi họ đang ngày càng trở thành “nô lệ” của bốn bức tường.

“Nhìn cảnh tượng này chúng ta có thể cảm thấy đáng buồn, nhưng hãy xem lại cuộc sống của chúng ta. Chúng ta làm việc suốt ngày, làm nô lệ cho nhà cửa, ô tô, đụng đâu cũng thấy công nghệ khô khan. Hãy nhìn những con người đó. Họ ngồi ung dung tự tại, họ có thức ăn tươi ngon… Tôi ít nhiều ghen tị với họ” – bạn đọc Alicia ở Florida chia sẻ.

Tác giả của bộ ảnh này là phóng viên ảnh Ashit Desai. Đường sắt Việt Nam đã gây ấn tượng mạnh với phóng viên ảnh người Ấn Độ này trong chuyến du lịch vừa qua.

“Cách đường sắt chưa đầy 1m, có cả tiệm cắt tóc, chợ, quán ăn và cả trẻ em nô đùa. Điều kỳ lạ là khi nào tàu sắp tới, mọi người đều biết và trong giây lát không còn ai trên đường sắt. Tàu vừa đi qua, mọi sinh hoạt lại trở lại bình thường” - Ashit Desai chia sẻ.



Đỗ Quyên (Theo Daily Mail)

 

 

 

 

 

Sự đáng sợ của nước Mỹ

Sự đáng sợ của nước Mỹ

(Đây là phần lược dịch bài diễn văn của Đại tướng Lưu Á Châu, hiện đang là Chủ nhiệm chính trị lực lượng Không quân của Quân khu Bắc Kinh.)


image





Trong quá khứ, vì để giúp Trung Hoa thoát khỏi ách thống trị thực dân mà Mỹ đánh bại Nhật, họ có cống hiến lớn đối với tiến bộ văn minh của xã hội Trung Hoa.


image
Hai nước Trung Hoa - Mỹ không có xung đột vì lợi ích căn bản. Ngày nay, do lợi ích của Mỹ rải khắp toàn cầu nên 2 nước có xung đột. Nhưng chúng ta vẫn phải dùng tấm lòng đạo đức để bình xét sự vật chứ không thể kích động.


Tôi từng nói rằng đối với Nhật, một nước từng tàn sát mấy chục triệu đồng bào ta, mà chúng ta thường xuyên nói 2 nước "phải đời đời kiếp kiếp hữu hảo với nhau". Thế thì chúng ta có lý do nào để căm ghét nhân dân Mỹ từng giúp ta đánh bại Nhật?


Đâu là chỗ thực sự đáng sợ của nước Mỹ?


image
Tuy rằng Mỹ có quân đội mạnh nhất thế giới, khoa học kỹ thuật tiến bộ nhất thế giới, nhưng tôi cho rằng những cái đó không đáng sợ.


Nghe nói máy bay tàng hình của Mỹ thường xuyên ra vào bầu trời Trung Quốc rất thoải mái, nhưng điều ấy chẳng có gì đáng sợ cả. Cái đáng sợ của họ không phải là những thứ ấy.


Năm 1972, tôi học ở Đại học Vũ Hán, lên lớp giờ chính trị. Một thầy giáo khoa chính trị nói: "Nước Mỹ là đại diện của các nước tư bản mục nát, suy tàn, đã sắp xuống mồ, hết hơi rồi."


Tôi, một sinh viên công nông binh mặc bộ quân phục, đứng ngay lên phản bác:

-  "Thưa thầy, em cảm thấy thầy nói không đúng ạ. Tuy rằng nước Mỹ không giống Trung Quốc là mặt trời nhô lên lúc 8- 9 giờ sáng, nhưng Mỹ cũng chẳng phải là mặt trời đang lặn gì gì đó, mà là mặt trời lúc giữa trưa ạ."


Thầy giáo bực mình, tái mét mặt ấp úng nói: "Cái cậu học sinh này, sao dám nói thế hả!" Ông ấy không hỏi tôi tại sao lại nói thế, mà dùng một chữ "dám". Lúc đó tôi thấy hết tâm trạng của ông.


image
Chính là cái nước tư bản mục ruỗng suy tàn ấy vào thập niên 90 thế kỷ trước đã lãnh đạo cuộc cách mạng khoa học kỹ thuật mới nhất trên thế giới. Tôi tốt nghiệp đại học đúng vào lúc bắt đầu cải cách mở cửa.


Tôi lại có một quan điểm: Nước Mỹ là quốc gia do hàng chục triệu con người  đều rất yêu nước Mỹ. Hồi ấy rất nhiều người lãnh đạo TQ vừa chửi Mỹ vừa gửi con cái mình sang Mỹ. Một sự tương phản lớn!


Vậy thì cái đáng sợ của Mỹ là ở đâu? Tôi cảm thấy có ba điểm.


- Điểm thứ nhất, không thể coi thường cơ chế tinh anh của Mỹ. Chế độ cán bộ, chế độ tranh cử của Mỹ.

Bi kịch của Trung Quốc chúng ta :phần lớn tình hình là người có tư tưởng thì không quyết sách, người quyết sách thì không có tư tưởng. Có đầu óc thì không có chức vụ, có chức vụ thì không có đầu óc.


Nước Mỹ ngược hẳn lại, cơ chế hình tháp của họ đưa được những người tinh anh lên. Nhờ thế,

1 -là họ không mắc sai lầm;

2 -là họ ít mắc sai lầm;

3 -là mắc sai lầm thì có thể nhanh chóng sửa sai. Chúng ta thì mắc sai lầm, thường xuyên mắc sai lầm, mắc sai lầm rồi thì rất khó sửa sai.


Mỹ dùng một hòn đảo Đài Loan nhỏ xíu để kiềm chế Trung Quốc chẵn nửa thế kỷ.

Nước cờ này họ đi thật linh hoạt, thật thần kỳ. Một Đài Loan làm thay đổi hẳn sinh thái chính trị quốc tế.


image
Điều tôi lo ngại nhất là bộ khung chiến lược phát triển Trung Quốc trong thế kỷ mới sẽ vì vấn đề Đài Loan mà biến dạng. Ngày nay, đối với các dân tộc có thế mạnh thì tính quan trọng của lãnh thổ đã giảm nhiều, đã chuyển từ tìm kiếm lãnh thổ sang tìm kiếm thế mạnh của quốc gia.


Người Mỹ không có yêu cầu lãnh thổ đối với bất cứ quốc gia nào. Nước Mỹ không quan tâm lãnh thổ, toàn bộ những gì họ làm trong thế kỷ XX đều là để tạo thế. Tạo thế là gì? Ngoài sự lớn mạnh về kinh tế thì là lòng dân chứ còn gì nữa! Có lòng dân thì quốc gia có lực ngưng tụ, lãnh thổ mất rồi sẽ có thể lấy lại. Không có lòng dân thì khẳng định đất đai sở hữu sẽ bị mất.


Có nhà lãnh đạo quốc gia chỉ nhìn một bước. Nước Mỹ hành sự thường nhìn 10 bước. Vì thế cho nên mỗi sự kiện lớn toàn cầu xảy ra sau ngày Thế chiến II chấm dứt đều góp phần làm tăng cường địa vị nước Mỹ. Nếu chúng ta bị họ dắt mũi thì có thể sẽ mất hết mọi con bài chiến lược.


Tôi nhiều lần nói là trung tâm chiến lược của Mỹ sẽ không chuyển sang châu Á đâu, song điều đó không có nghĩa là Mỹ không bao vây Trung Quốc.


Rất nhiều bạn chỉ thấy Mỹ bao vây Trung Quốc về quân sự, cũng như rất nhiều người chỉ thấy khoảng cách chênh lệch về KHKT và trang bị vũ khí giữa 2 nước mà chưa nhìn thấy sự mất cân đối nghiêm trọng hơn sự lạc hậu về trang bị trên mặt chiến lược lớn, nhất là trên tầng nấc ngoại giao.


image
Sau vụ 11/9, Mỹ nhanh chóng chiếm trong vòng 2 tháng, từ phía Tây bao vây Trung Quốc.

Sức ép quân sự của Nhật, Đài Loan, Ấn Độ cũng chẳng bớt đi. Xem ra chúng ta giành được từ vụ 11/9 một số lợi ích trước mắt, song các lợi ích đó không quá 1- 2 năm có thể biến mất. Tôi cho rằng bao vây chiến lược đối với Trung Quốc là một kiểu khác,không phải là quân sự mà là siêu việt quân sự.

Bạn xem đấy, mấy năm gần đây các nước xung quanh Trung Quốc tới tấp thay đổi chế độ xã hội, biến thành cái gọi là quốc gia "dân chủ". Nga, Mông Cổ thay đổi rồi, thay đổi rồi.


Cộng thêm các nước trước đây như Hàn Quốc, , lại cộng thêm vùng Đài Loan.

Đối với Trung Quốc, sự đe doạ này còn ghê gớm hơn đe doạ quân sự. Đe doạ quân sự có thể là hiệu ứng ngắn hạn, còn việc bị cái gọi là các quốc gia “dân chủ” bao vây là hiệu ứng dài hạn.


image
Điểm thứ hai, sự độ lượng và khoan dung của nước Mỹ. Bạn nên sang châu Âu, sau đó sang Mỹ, bạn sẽ thấy một sự khác biệt lớn: Sáng sớm, các đường phố lớn ở châu Âu chẳng có người nào cả, còn tại Mỹ sáng sớm các phố lớn ngõ nhỏ đều có rất nhiều người tập thể dục, thậm chí cả ngày như thế. Tôi có một câu nói: Tập thể dục là một phẩm chất, tập thể dục đại diện cho một kiểu văn hoá khí thế hừng hực đi lên.

Một quốc gia có sức sống hay không, chỉ cần xem có bao nhiêu người tập thể dục là biết.

Người Mỹ có thể lấy quốc kỳ làm quần lót để mặc. Hồi ở Mỹ tôi có mua một chiếc quần cộc cờ sao vạch. Tôi thường xuyên mặc chiếc quần ấy. Tôi mặc nó là để khinh miệt nó, là để trút giận, là một dạng trút sự bực bội và thoả mãn về tâm lý.

Người Mỹ mặc nó là sự trêu chọc bỡn cợt, bản chất khác. Người Mỹ có thể đốt quốc kỳ nước mình ngoài phố.


Đới Húc [7] nói: Nếu một quốc gia có thể đốt cả quốc kỳ của mình thì anh còn có lý do nào đi đốt quốc gia ấy nữa?


image
Điểm thứ ba, sức mạnh vĩ đại về tinh thần và đạo đức. Đây là điều đáng sợ nhất. Vụ 11/9 là một tai nạn. Khi tai hoạ ập đến, thể xác ngã xuống trước tiên, nhưng linh hồn vẫn đứng. Có dân tộc khi gặp tai nạn thể xác chưa ngã mà linh hồn đã đầu hàng.


Trong vụ 11/9 có xảy ra 3 sự việc đều có thể để chúng ta qua đó nhìn thấy sức mạnh của người Mỹ. Việc thứ nhất, sau khi phần trên toà nhà Thương mại thế giới bị máy bay đâm vào, lửa cháy đùng đùng, tình thế ngàn cân treo sợi tóc. Khi mọi người ở tầng trên qua cửa thoát hiểm chạy xuống phía dưới, tình hình không rối loạn lắm.


Người ta đi xuống, lính cứu hoả xông lên trên. Họ nhường lối đi cho nhau mà không đâm vào nhau. Khi thấy có đàn bà, trẻ con hoặc người mù tới, mọi người tự động nhường lối đi để họ đi trước. Thậm chí còn nhường đường cho cả một chú chó cảnh. Một dân tộc tinh thần không cứng cáp tới mức nhất định thì dứt khoát không thể có hành vi như vậy. Đứng trước cái chết vẫn bình tĩnh như không, e rằng không phải là thánh nhân thì cũng gần với thánh nhân.


image
Việc thứ hai, hôm sau ngày 11/9, cả thế giới biết vụ này do bọn khủng bố người A Rập gây ra. Rất nhiều cửa hàng, tiệm ăn của người A Rập bị những người Mỹ tức giận đập phá. Một số thương nhân người A Rập cũng bị tấn công. Vào lúc đó có khá nhiều người Mỹ tự phát tổ chức đến đứng gác trước các cửa hiệu, tiệm ăn của người A Rập hoặc đến các khu người A Rập ở để tuần tra nhằm ngăn chặn xảy ra bi kịch tiếp theo.


Đó là một tinh thần thế nào nhỉ. Chúng ta thì từ xưa đã có truyền thống trả thù. Thành Đô nơi tôi ở, ngày xưa Đặng Ngải [8] sau khi chiếm được Thành Đô, con trai của Bàng Đức [9] giết sạch giá trẻ gái trai gia đình Quan Vũ. Trả thù đẫm máu, lịch sử loang lổ vết máu không bao giờ hết.


image
Việc thứ ba, chiếc máy bay Boeing 767 bị rơi ở Pennsylvania vốn dĩ bị không tặc dùng để đâm vào Nhà Trắng. Sau đấy hành khách trên máy bay vật lộn với bọn khủng bố nên mới làm máy bay rơi.

Vì lúc ấy họ đã biết tin toà nhà Thương mại thế giới và Lầu Năm Góc bị máy bay đâm vào nên họ quyết định không thể không hành động, phải đấu tranh sống chết với bọn khủng bố. Cho dù trong tình hình ấy họ còn làm một chuyện thế này:


Quyết định biểu quyết thông qua có nên chiến đấu với bọn khủng bố hay không. Trong giờ phút quan hệ tới sự sống chết ấy, họ cũng không cưỡng chế ý chí của mình lên người khác.

Sau khi toàn thể mọi người đồng ý, họ mới đánh bọn không tặc.


image
Dân chủ là gì; đây tức là dân chủ. Ý tưởng dân chủ đã thấm vào sinh mạng của họ, vào trong máu, trong xương cốt. Một dân tộc như thế mà không hưng thịnh thì ai hưng thịnh. Một dân tộc như thế không thống trị thế giới thì ai có thể thống trị thế giới.



Đại tướng Lưu Á Châu
(Chủ nhiệm chính trị lực lượng Không quân của Quân khu Bắc Kinh.)





Bị cấm cửa, mới giật mình

Bị cấm cửa,

mới giật mình

 

image
Một nữ doanh nhân vừa trở về từ hội chợ quốc tế tổ chức ở Hồng Kông, điều chị ấy chia sẻ là cảm giác xấu hổ.

Đã bỏ ra 500 đô la Hồng Kông mua vé vào tham quan, với cái phù hiệu ghi rõ người Việt Nam trên ngực, bỗng nhiên chị bị chặn lại ở cửa vào gian hàng của một công ty kỹ thuật của Đức, trong khi thành viên của đoàn là người Nhật thì vào tham quan thoải mái. Nhân viên của công ty này thẳng thừng thông báo không tiếp đón người Việt.


Sau trao đổi, một bạn Nhật cùng đoàn đưa cho chị cái phù hiệu ghi là người Nhật để chị có thể vào xem các sản phẩm quan tâm. Tuy nhiên, sự trục trặc đó đã lấy hết sự hưng phấn nhiệt tình nơi nữ doanh nhân này.


Chị định gặp ban tổ chức hội chợ để làm cho ra lẽ chuyện phân biệt, nhưng đã phải ngừng ý định khi người của gian hàng nói rằng, họ không hoan nghênh người Việt bởi vì đã xảy ra nhiều chuyện phức tạp, trong đó có chuyện "ăn cắp". Hai từ ấy làm cho một người Việt đang ở nước ngoài giật mình. Nỗi xấu hổ đã ngăn chị phản kháng!


image
Đã từng có rất nhiều người nói rằng, khi ra nước ngoài, họ đều từng chịu nỗi xấu hổ đó. Sau này, để tâm tìm hiểu về cái nhìn thiếu thiện chí với người Việt, nữ doanh nhân biết thêm nhiều câu chuyện về hành vi xấu của người Việt ở nước ngoài đã làm hoen ố hình ảnh của dân tộc mình.


Tại nhiều ga tàu điện của Nhật, cơ quan quản lý đã để hẳn biển ghi bằng tiếng Việt cảnh báo không nên trốn vé đi tàu, không được ăn cắp, ở đây có lắp đặt camera theo dõi! Ngay trong các resort 5 sao tại miền Trung, thỉnh thoảng vẫn thấy một thông báo bằng tiếng Việt (không có bản thông báo tiếng Anh), rằng nếu khách lấy đi vật dụng trong phòng, sẽ phải chịu trách nhiệm bồi hoàn gấp ba giá trị!


Nhiều công ty không muốn hợp tác với người Việt vì đã có kinh nghiệm về chuyện bị ăn cắp công nghệ, kỹ thuật, mà luật pháp tại Việt chưa quy định chặt chẽ để bảo vệ quyền sáng chế.

Đặc biệt trong lĩnh vực viết phần mềm, không thiếu những kỹ sư công nghệ thông tin chẳng mấy chốc đã mua nhà, đi xe tiền tỷ nhờ ăn cắp bản quyền phần mềm, thêm thắt và ngang nhiên đem bán cho khách hàng khác.


image
https://www.youtube.com/watch?feature=player_embedded&v=MxkpGBYrMAo

Một người Nhật từng nói: "Các anh cho rằng ăn cắp mấy đồng tiền trong ví ở ga tàu điện là rất xấu, nhưng lại rất bàng quan với chuyện đồng nghiệp mình ăn cắp bản quyền sáng tạo trị giá hàng trăm triệu đồng. Chính suy nghĩ đó làm hại hình ảnh dân tộc các anh đó. Chúng tôi không bao giờ chấp nhận cộng tác với những người như vậy".


Mỗi người Việt đi ra nước ngoài tìm cơ hội đã bao giờ tự hỏi, mình phải làm gì để hình ảnh đất mình không hoen ố, như để lại một gia tài về uy tín cho thế hệ tương lai?

Và bỗng nhớ lại câu chuyện của một học sinh lớp 8. Cô bé ấy là lớp trưởng, nhiều năm đạt học sinh giỏi. Nhưng các bạn trong lớp đều biết rằng gần đây cô bé học sút đi, trong giờ làm bài kiểm tra thỉnh thoảng vẫn chép bài của bạn. Cuối năm học, cô bé ấy đạt học sinh giỏi, không quên chụp hình bảng điểm khoe trên Facebook.


Điều kinh khủng là hàng trăm bạn học của cô bé vào "like" dù biết rõ sự thật. Những biểu hiện thỏa hiệp với gian dối, bình thường hóa tất cả những mầm mống của cái xấu đã không gặp phản kháng ngay từ lứa tuổi mà tính cách đang dần định hình sẽ trở thành một đặc tính của thế hệ hôm nay.


Thỏa hiệp với sự dối trá là điều nhiều người đang làm, để chứng tỏ mình rộng lượng, nhân hậu, biết yêu thương. Sự nhầm lẫn lung tung các khái niệm không chỉ xảy ra ở những học sinh trung học, mà nó còn quẩn quanh biểu hiện trong lối sống của người trưởng thành.


Các mạng xã hội còn cổ vũ thêm sự thỏa hiệp đó, cho con người thỏa mãn với cái màu mè giả tạo, tiếp tay cho sự thành công nhanh chóng nhờ bất cần giữ đạo đức!


image
Không giật mình với hiện tượng xấu, cái xấu sẽ bám vào và trở thành đặc tính đại diện cho dân tộc mình. Sự cố nữ doanh nhân nói trên gặp phải ở hội chợ Hồng Kông mới là hồi chuông cảnh báo, thức tỉnh một nền giáo dục mang nặng lý thuyết!




Nhật, Thái, Hàn rêu rao người Việt trộm cắp, ăn tham, xả rác


image
Kênh Giới Trẻ - Một số người Việt ở nước ngoài có hành động xấu như trộm cắp, lấy thức ăn quá nhiều rồi bỏ… khiến hình ảnh Việt Nam đang dần trở nên xấu xí. Một số nước thậm chí đã trưng biển cảnh báo bằng tiếng Việt về tình trạng này. 


Mới đây, tờ Sankei Shimbun của Nhật đã đưa tin, một thành viên phi hành đoàn của Tổng công ty Hàng không Việt Nam (Vietnam Airlines) bị tình nghi buôn lậu hàng mỹ phẩm, quần áo ăn cắp và có thể đang tìm cách buôn lậu ra khỏi nước Nhật. Tình trạng người Việt Nam ăn cắp đồ tại Nhật cũng có xu hướng gia tăng.



Những câu chuyện về người Việt ăn cắp, như giám đốc một công ty tên tuổi ở TP.HCM, vẫn lấy trộm ô dù trong siêu thị tại Nhật, lan truyền nhanh trên mạng xã hội khiến nhiều người cũng cảm thấy xấu hổ.


image
Biển cảnh báo tại một siêu thị ở Nhật Bản.
Nhiều siêu thị ở Nhật vì thế đã ghi biển “nhắc nhở”, cảnh báo bằng tiếng Việt. Hồi tháng 6/2013, bức ảnh chụp biển cảnh báo hành vi ăn cắp vặt, cụ thể: “Ăn cắp vặt là phạm tội. Nếu ăn cắp vặt thì bị phạt tù dưới 10 năm. Ngay khi phát hiện ăn cắp vặt thì chúng tôi sẽ thông báo cho cảnh sát ngay lập tức. Camera phòng chống tội phạm đang hoạt động. Tăng cường điều tra”, đã được đưa lên mạng.


Không chỉ ở Nhật Bản, mà các nước và vùng lãnh thổ khác như Thái Lan, Đài Loan cũng đều có biển cảnh báo về thói trộm cắp vặt của người Việt.


image
Cảnh báo ăn cắp của người Việt ở Đài Loan
Ngoài ra, một thói quen xấu khác của người Việt trước đây đã từng được cảnh báo qua một bức ảnh chụp tại một nhà hàng buffet (ăn uống tự chọn) ở Thái Lan.


Bức ảnh này ghi lại hình ảnh một tấm biển có dòng chữ Việt chưa chuẩn cú pháp, nội dung như sau: “Xin vui lòng ăn bấy nhiêu lấy bấy nhiêu, nếu ăn không hết sẽ phạt từ 200 bath đến 500 bath. Xin cám ơn”.


image
Biển tiếng Việt cảnh báo việc lấy thức ăn thừa ở một nhà hàng buffet Thái Lan
Nhiều thành viên cho rằng đây không phải là một chuyện hiếm gặp tại các nhà hàng Thái Lan.


image
Cảnh báo của người Việt ở khắp nơi

image
Bức ảnh tại một nhà hàng ở là minh chứng đáng buồn cho thói quen ăn uống thiếu văn minh của người Việt.

Cư dân mạng cũng lan truyền, bàn tán bức hình chụp tấm biển cấm vứt rác bừa bãi bằng tiếng Việt tại Hàn Quốc. Nội dung ghi trên tấm biển: ‘Khu vực này cấm vứt bỏ rác thải sinh hoạt, nếu như không đúng luật sẽ bị phạt 1 triệu won (khoảng 19 triệu đồng)’.


image
Bên dưới tấm biển ghi danh tính người đứng đầu quận Chilgok (tỉnh Gyeongsang, Hàn Quốc) cùng số điện thoại liên lạc.

Những lời cảnh cáo được viết bằng tiếng Việt như trên, tại nhiều quốc gia đã khiến không ít người cảm thấy buồn và xấu hổ khi hình ảnh, đất nước mình đang trở nên xấu xí trong mắt người nước ngoài.




Những luật lệ kỳ quái nên nhớ khi ra nước ngoài

Những luật lệ kỳ quái nên nhớ khi ra nước ngoài
image
Nhai kẹo cao su ở Singapore, cho chim ăn trên quảng trường ở Venice... là những hành động có thể khiến bạn phải nộp tiền phạt.



Nhai kẹo cao su ở 


image
nổi tiếng là một đất nước sạch sẽ. Hành vi nhai kẹo cao su ngoài đường đã bị cấm trong suốt hai thập kỷ nay. Dù việc này bị coi là khá kỳ quặc trên thế giới và hành vi này ở chỉ bị phạt tiền nhưng số tiền có thể lên tới lên tới 1.000 USD. Do đó, bạn tốt nhất không nên "nghịch dại", chỉ nên nhai kẹo cao su khi ở trong nhà.


Cho chim ăn ở  ()


image
Cho chim ăn ở các quảng trường từng là một truyền thống mà khách du lịch rất ưa thích khi tới . Tuy nhiên, việc làm này đã không còn hợp pháp tại thành phố này nữa. Theo đó, mỗi người vi phạm sẽ bị phạt tiền lên đến 700 USD. Lý do mà các nhà chức trách đưa ra là do các tác hại của chim bồ câu gây ra đối với sức khỏe con người cũng như các công trình lịch sử trong thành phố. Luật lệ này khiến không chỉ người dân mà chính những vị khách du lịch cũng rất nuối tiếc.


Hút thuốc lá ở 


image
Nếu bạn là người nghiện thuốc lá đi chăng nữa thì cũng nên từ bỏ ý định hút thuốc ở . Đất nước nằm ở dãy  này nổi tiếng với với những đạo luật hà khắc, trong đó, việc hút thuốc lá là hành vi bị cấm. Các sản phẩm thuốc lá bị đánh thuế 100% và việc hút thuốc ở nơi công cộng sẽ bị phạt rất nặng. Hành vi bán thuốc lá không có giấy phép có thể bị phạt tù.


Để xe hết xăng ở Đức


image
Đức nổi tiếng với những đường cao tốc có độ dài lớn và không giới hạn tốc độ. Tài xế có thể chạy lên tới tốc độ tối đa của động cơ. Tuy nhiên, nếu trong quá trình lưu thông trên những đoạn đường này mà bạn để cho xe hết xăng thì bạn sẽ gặp rắc rối với cảnh sát. Theo đó, dừng xe trên đường cao tốc với bất kỳ lý do gì cũng bị cấm, chỉ trừ những trường hợp quá khẩn cấp và hết xăng không nằm trong danh sách này. Luật lệ được đưa ra để nhằm giảm thiểu những tai nạn đáng tiếc.


Đi giày cao gót ở Hy Lạp


image
Đi giày cao gót tới các khu di tích lịch sử ở Hy Lạp cũng là hành vi bị cấm do lo ngại gót giày sẽ làm những chứng tích này bị mai một. Do đó, nếu trót lỡ đi một đôi giày cao ngất ngưởng tới đây, bạn sẽ phải gửi giày ở ngoài và đi vào trong bằng đôi chân trần.


Ăn trong lễ Ramadan


image
Khi đi du lịch tại các quốc gia Ả Rập, bạn nên tránh thời gian lễ Ramadan bởi đây là quãng thời gian các hoạt động ăn uống đều bị cấm từ khi mặt trời mọc cho tới khi mặt trời lặn. Du khách không tôn trọng truyền thống địa phương, ăn uống và hút thuốc nơi công cộng trong thời gian này sẽ bị phạt cảnh cáo, nếu tiếp diễn sẽ bị vô hiệu hóa visa.


Cau mày tại ()


image
Cau có, khó chịu là điều mà bạn nên trút bỏ trước khi tới Milan - thành phố vui vẻ, tràn ngập những trung tâm mua sắm, thời trang và không có cơ hội cho bạn buồn bực. Trong khi đi dạo quanh thành phố, bạn được khuyên rằng phải luôn nở nụ cười thân thiện. Đây là một yêu cầu mang tính chất pháp lý của chính quyền thành phố, tất nhiên, khi tới đám tang hay thăm người ốm thì được miễn "hành lễ".


Không mặc đồ lót ở Thái Lan


image
Thái Lan là đất nước sở hữu khá nhiều quy định kỳ lạ, nhưng trong đó, thú vị nhất có lẽ là đạo luật bắt buộc mặc đồ lót khi ra đường để đảm bảo tính tôn nghiêm. Do đó, khi ra đường, hãy luôn chắc chắn rằng mình không "quên" mặc đồ lót. Tuy nhiên, điều luật này cũng khiến nhiều người tò mò về phương thức kiểm tra những ai vi phạm.


Không bật đèn pha vào ban ngày


image
Trên bán đảo Scandinavi, lái xe ban ngày mà không bật đèn pha là vi phạm pháp luật. Nguyên nhân được đưa ra là vào mùa đông, thời gian trời sáng ở khu vực này rất hạn chế. Điều luật nhằm bảo vệ an toàn giao thông cho người dân.


Phạt tiền nếu chết ở Sarpourenx (Pháp)


image
Đạo luật "ngộ nghĩnh" này chắc chắn ai cũng muốn tuân thủ. Ở thị trấn Sarpourenx, phía tây nam của nước Pháp, thị trưởng Gerard Lalanne đã từ chối kế hoạch mở rộng nghĩa trang đang có và đi kèm một đạo luật khá bất ngờ. Đó là không cấm chết nhưng nếu ai chết sẽ bị phạt rất nặng. Mặc dù chưa biết hình phạt cụ thể là gì nhưng để an toàn, người dân nơi đây đã chọn giải pháp là... tìm nơi khác để chết.




Shironeko

Chuyện nghỉ hưu tại hải ngoại

Chuyện nghỉ hưu tại hải ngoại
image

Trong đời sống của mọi người, đến một lúc nào đó chúng ta cũng phải ngưng làm việc để nghỉ hưu.
Đây là một giai đoạn mới vô cùng quan trọng trong cuộc đời của mỗi người.
Hai vợ chồng tác giả cũng đã gác kiếm từ quan từ 2-3 năm nay rồi.
***
Tuy có chuẩn bị tinh thần nhưng vẫn bị shock
Ai cũng vậy, làm việc đến một tuổi nào đó thì cần nên nghỉ.
Tuy luật không bắt buộc mình phải nghỉ nhưng thông thường thì thiên hạ nghỉ khi họ được 65 tuổi. Đây là tuổi quy định của luật pháp để lãnh tiền già ( pension du hay old age pension).
Đây là nói chung chung trường hợp mình làm công cho người khác, làm công chức cho chánh phủ v,v…Còn trường hợp mình làm chủ thì muốn nghỉ lúc nào mà chẳng được.

Mặc dù đã có chuẩn bị tư tưởng từ nhiều năm trước nhưng khi bắt đầu ngưng làm việc thật sự, bỏ lại sau lưng tất cả các thói quen cũ để bước vào một nề nếp sinh hoạt hoàn toàn mới, thì mấy tháng đầu vợ chồng người gõ cũng phải chịu đựng nhiều xáo trộn về tinh thần lẫn vật chất.
Phải cần một thời gian đôi ba tháng mới quen và thích ứng được vào với hoàn cảnh mới!

Nhiều thay đổi trong cuộc sống
Thời gian nghỉ hưu thường tạo ra nhiều sự thay đổi trong đời sống.
Đó có thể là sự thay đổi chỗ ở và phải hòa mình vào một khung cảnh mới, bởi lý do nầy nên hưu viên phải chịu mất đi một số bạn bè và mối giao tiếp xã hội của mình từ xưa nay.
Chúng ta phải cần có một thời gian để tìm hiểu và thích ứng vào nếp sinh hoạt mới.
Không ít người nghỉ hưu bán nhà để dọn đến những nơi gần con cái.
Có người chọn giải pháp mua condo để ở cho đỡ phải dọn dẹp, và khỏi lo săn sóc nhà cửa cũng như để tiện bề đi du lịch trong thời gian dài.
Có người nhảy ra làm từ thiện hay làm thiện nguyện.

Đi du lịch
Điều kiện là cần phải có sức khỏe và có chút đỉnh tiền.
Đi du lịch xa là cái mode thường thấy nhất trong mấy năm đầu khi vừa mới nghỉ hưu.
Theo nhiều cụ kinh nghiệm, thì mấy năm đầu lúc vừa mới nghỉ thì thiên hạ có khuynh hướng đi du lịch ào ào.
Từ 75 tuổi trở đi thì họ bắt đầu thấm đòn, sức khỏe yếu đi, hay mỏi mệt bất tử, nên sự hăng say du lịch của buổi đầu cũng dần dần giảm theo năm tháng.
Các tours du lịch xa có guide hướng dẫn rất được giới cao niên ưa chuộng vì tiện lợi và rất khỏe. Ngược lại, tụi trẻ thì thích được tự do quyết định nên chuộng giải pháp mướn xe, muốn chạy đâu, viếng đâu tùy thích.
Hầu như không ít bà con mình, đặt ưu tiên chuyện về Việt trong chương trình du lịch của họ… Kế là qua Mỹ hoặc qua các nước Âu Châu, trước là đi chơi và sau là ghé thăm bà con hay bạn bè một thể.
Có nhiều người đi tours Trung Quốc, đi hành hương Ấn Độ, v.v...
Bạn bè chí thân thường rủ nhau đi du lịch chung cho vui.
Người thì đi tours nghỉ mát tại các resort ở , hoặc các đảo vùng , v.v…
Tùy theo mùa, giá cả có khác nhau. Trung bình, nguyên trọn gói, bao vé máy bay khứ hồi từ Montreal, ăn ở một tuần trong hotel 4 sao của resort lối 1300- 1500$.
Nếu là mùa ế low season, giá có thể còn rẻ đi rất nhiều.
Người khác thì theo tours du thuyền cruise trong một tuần lễ tại vùng biển . Ghé qua các đảo như Saint Martin, Sainte Croix, Saint Kitts, Virgin Islands, Grenada…
Có người đi tours vùng , …hoặc tours vùng , tours xem gấu trắng.
Các tours du thuyền vùng , tàu chạy ban đêm cho tới sáng lúc 7 giờ là cập bến vào một đảo. 8 giờ sáng thì bắt đầu cho du khách lên bờ chơi. Đi đâu thì đi nhưng phài trở xuống tàu trước 5 giờ chiều.
Lối 80% du khách đều là các người cao tuổi.
Có người đi theo các tours du thuyền lâu nhiều tuần bên Âu Châu hay bên Á Châu. Mục đích để thăm viếng được nhiều xứ.
Du thuyền Princess Cruises ghé qua nhiều nước như Thái Lan, Singapore, Tp Sài Gòn, Hong Kong, Tp Pusan Nam Hàn v,v…
du thuyền có thể được xem là sang trọng và rất thích hợp cho lớp tuổi già.
Nhưng có một sự thật là đi đâu lâu ngày, khi trở về tới nhà mình thì vẫn cảm thấy khỏe gì đâu.
Được nằm ngủ trên cái giường của mình thì không có gì sung sướng hạnh phúc cho bằng!

Mỗi ngày dân nghỉ hưu thường hay đi đâu?
Sáng sáng, dân nghỉ hưu thường hay đến mấy cái thương xá, tiệm cà phê bình dân ngồi chùm nhum với nhau đấu láo và ngó thiên hạ đi qua đi lại.
Hẹn nhau ra quán cà phê tâm sự là giải pháp hay nhứt, thích hợp của đám đàn ông. Tha hồ tán dóc, ăn tục nói phét, tha hồ dòm ngó mà khỏi sợ mấy bà bắt lỗi sửa lưng cụt hứng.
Tại Quận Cam/Westminster, thương xá Phước Lộc Thọ được xem là nơi hẹn hò, tụ họp của các đồng hương cao niên.
Các bà thường có thú đi la cà, đi tà tà, đi vòng vòng trong thương xá. Hết tiệm nầy, đến tiệm khác, để rửa mắt windowshopping mà thôi. Vô tiệm, lấy cái nầy, rờ cái kia, ướm lên người, đeo vào cổ, lại xem kiếng, ẹo qua ẹo lại, rồi bỏ món hàng trở lại chỗ cũ cũng thấy sướng rồi.
Rửa mắt là một cá thú của phụ nữ bất luận tuổi tác nhưng không phải là kiểu của bọn nình ông.
Khoa học nói rằng shopping là một cái thú của đàn bà để giúp họ giảm đi stress. Vậy chúng ta nên thông cảm cho mấy bà.

Some studies have led to a conclusion that shopping is one of the ways to combat depression. A woman tends to get so engrossed in shopping, that she can shop for hours together without eating or getting tired.
Thankfully most of the shopping malls have a coffee shop, where men can enjoy sipping their espresso while women enjoy a stress free experience! Happy shopping ladies!!!

Các ông thì ngồi chờ tại các băng ngoài hành lang, ngắm cô đi qua bà đi lại, ngáp ngắn ngáp dài. Có ông thì đọc sách, đọc báo… tìm ý gõ bài.
Tin đồn rằng, một số ít cụ nhà ta rất có lòng từ tâm và hào hiệp hoặc muốn tự thưởng mình sau bao năm dài đăng đẳng làm việc vất vả, nên thường hay du lịch về Việt Nam trước thăm mồ mả ông bà, luôn tiện giúp các cháu gái thoát cảnh nghèo đói để đổi đời, cả hai đều có lợi...
Nội cái được nghe cháu gọi mình bằng anh xưng em ngọt sớt thì cũng thấy sướng tê người, trẻ ra được 30 tuổi rồi.

Nghe nói với số tiền trợ cấp hưu pension hay tiền già 1000$ một tháng bên nầy, nhưng về bển thì tha hồ mà ăn chơi phè phỡn, dư sức qua cầu gió bay!
Phó tế Nguyễn Mạnh San có viết một bài về vấn đề nầy: Tiền trao cháo múc
Vậy các cụ phải cẩn thận để khỏi bị sập bẫy.
Tiền trao cháo múc
http://baomai.blogspot.com/2011/10/tien-trao-chao-muc.html
Tổ chức cuộc sống lại cho có ích lợi
Đa số người già nghỉ hưu rất rảnh rỗi. Đôi lúc được con cái nhờ cậy giữ cháu nhỏ hộtrong một hai ngày. Đây thật sự là một niềm vui của các bậc ông bà hay những người lớn tuổi!

Giữ cháu:một niềm vui của tuổi già
http://www.advite.com/giuchau_niemvuituoigia.htm
Ngoài ra, người lớn tuổi đều có ý thức quan tâm đến vấn đề sức khỏe của chính mình, nên họ thường năng luyện tập thể dục thí dụ như chạy bộ jogging (rất ít thấy), đi bộ (thường thấy nhứt), tập tài chi dưỡng sinh, khí công, dịch cân kinh, aerobic, chơi golf, đánh tennis, ping pong, hoặc chơi đánh cờ tướng với nhau.. Món nầy người gõ thấy rất phổ biến tại , San José/Cali…Đó là chưa kể các môn rửa xe, xúc tuyết, lau nhà, hút bụi, đổ rác, xách giỏ cho bà nhà…đều là những môn thể dục rất tốt và rất thiền.
Muốn sang thì ghi tên vào một club thể dục thẩm mỹ để tập vui hơn.
Ngày trong tuần, nếu vô các thương xá chúng ta thường gặp toàn là cụ ông cụ bà từ 50- 60 tuổi trở lên đi tới đi lui không hà.
Một số cụ thì quan tâm đến việc tu hành, thiền định để tìm sự an lạc cho tinh thần cũng như để chuẩn bị cho kiếp sau!

Chán quá
Cũng có người thì cảm thấy quá nhàn rỗi...
Không biết làm gì trong ngày, hết đứng thì ngồi, ra vô, đi tới đi lui, ngó trước ngó sau, hết ngồi rồi nằm. Vào phòng nghiền ngẫm internet, check email. Ra salon mở tv. Đọc báo hết tờ nọ tới tờ kia. Rồi lướt qua tin xe cán chó, đến các mục quảng cáo bán nhà, sang nhà hàng, sang tiệm nails đang đông khách.
Kế đến là mục tìm bạn bốn phương sao thấy nhiều phụ nữ, đẹp, hiền, công dung ngôn hạnh mà số lại có số cô đơn, hẫm hiu thấy tội nghiệp quá vậy?
Rồi làm luôn tất cả các tin vui lẫn tin buồn, cáo phó phân ưu cho biết…chừng nào tới phiên mình đây.
Đôi khi lấy phone gọi đầu nầy đầu nọ cho đỡ buồn.
Tình trạng nầy nếu kéo dài sẽ khiến nhiều cụ dễ bị rơi vào sự buồn chán hay trầm cảm!
Riêng người gõ thì không có gì đặc biệt cả:

Chiu chiu v ti cng nhà,
Nhà tôi trông ngóng t nhà ngó ra.
Ngh hưu ln qun quanh nhà,
Nhà sau nhà trước, bun vui vi bà.
(Nguyễn Thượng Chánh)

Khó khăn trong đời sống vợ chồng lúc nghỉ hưu
Hơn nữa, trong gia đình, sự chạm mặt nhau hằng ngày dễ làm xẹt điện, đưa đến khẩu chiến (thầy bói gọi là khắc khẩu hay khắc tuổi) giữa vợ chồng với nhau.
Không biết có phải tại vì già nên tánh tình thay đổi khiến vợ chồng thường hay kiếm chuyện cằn nhằn với nhau về những cái gì không đâu, lãng nhách không hà.
Khoa học nói là bà bị xáo trộn hormones của tình trạng mãn kinh ménopause, hay bị rối loạn nhân cách giáp ranh Borderline personality Disorder BPD, còn ông thì bị mãn dục andropause tánh tình cũng hơi gàn, khi vầy khi khác, buồn vui bất thường ai mà biết được.
Nhưng phải nhìn nhận là hình như mấy bà có phần chủ động khởi xướng chiến tranh hơn là các ông. Tại sao?
Theo các nhà tâm lý học thì trong đời sống vợ chồng, cần phải có hai người. Nhưng cả hai vợ chồng muốn sống như chỉ có một người thì làm sao mà được. Chiến tranh lạnh nổi lên vì lẽ đó.
Rồi còn người nầy (thường là madame) muốn cải hóa bắt buộc người kia phài theo ý mình, phải giống y chang mình.
Cần nên biết rằng mỗi người đều có sở thích riêng rẽ, kiểu cách riêng biệt cũng như có nhu cầu khác nhau.

Une des principales raison de discordance dans les couples est le désir de vivre à deux comme si on était seul. Il est alors difficile d'accepter que l'autre ait des gỏts bien à lui, des manières qui lui sont particulières et même des besoins différents. ( Michelle Larivey, Psychologue).

Chuyện tâm đầu ý hiệp chỉ là chuyện của mấy năm 5-10 năm đầu tiên khi mới sống với nhau mà thôi. Sau đó thì cả hai vợ chồng phải biết tự điều chỉnh để thích ứng adjust với nhau mới mong sống chung được tới ngày xuống lỗ. Lâu lâu hai vợ chồng cần phải đi hâm nóng tune up tình yêu lại.
Thực tế cho thấy đàn ông và đàn bà, càng già càng trở nên khó chịu với nhau. Cái khác biệt là một người (thường là vợ) dám nói ra và nói hoài, nói mãi nagging khiến đối phương khó chịu bên trong, muốn khùng luôn nên phải cố gắng làm thinh theo đúng câu của ông bà đã dạy:

V gin thì chng bt li,
cơm sôi bt la chng đi nào khê.

Đây là chân lý.
Đàn ông đàn bà là hai thế giới riêng biệt như đã nói trong tác phẩm Why Men Don't Listen & Women Can't Read Maps by Barbara and Allan Pease, Broadway Books, New York
http://vantuyen.net/index.php?view=story&subjectid=25729

Một nguyên nhân khác trong sự xung đột vợ chồng là guerre de territoires hay vấn đề tranh chấp lãnh thổ của họ, chốn riêng tư, chẳng hạn như cái nhà bếp của bà bị ổng xâm nhập thường xuyên.
Bà có cảm giác là ông xã tối ngày quanh quẩn chàng ràng bên chân mình làm bà khó chịu và đổ quạu không cần báo trước.
Bà sắp đặt đồ đạc có thứ tứ ngăn nắp theo một kiểu cách nào đó, ông vô bếp không để ý, mà có ý đâu mà để, xớn xa xớn xác để không đúng chỗ là bà nẹt liền. Các ông mà có lải nhải lại thì bị cho là già sanh tật khó chịu không biết lỗi.
Ngược lại có bà thì cảm thấy quá bất công, tủi thân phận mình, sao thằng chả ở không mà hổng biết thương vợ, san sẻ công việc nhà cho người ta nhờ, không giống như chồng của người ta (?).
Phần các ông thì nói mấy bà xâm lấn quyền hạn, khó chịu quá, đòi hỏi quá đáng. Ngày xưa, di làm ở sở, ở hãng vậy mà tự do, khỏe hơn, không ai xài xể mình hết. Về tới nhà mệt đừ, có thì giờ đâu mà cằn nhằn, mà cãi lộn với nhau. Thật ra lúc còn đi làm, thời gian ở trong sở nhiều hơn thời gian ở bên vợ bên con nhờ vậy mà ít đụng chạm.
Để tránh sư gần gũi trên (hay sự lấn đất), nguyên nhân của xung đột, của cãi vã nên nhiều ông chồng tìm đến ẩn thân tại những vùng đất mới bình yên hơn, như quanh nhà, như di tản xuống dưới sous sol (basement), hoặc vô garage hay ra ngoài vườn vv… để tránh chạm mặt bả.

Thôi, tịnh khẩu cho yên chuyện.
Ráng chịu riết rồi cũng quen
http://www.vietbao.com/D_1-2_2-282_4-169864/

Nghỉ hưu cần phải có một thời gian điều chỉnh trong cuộc sống lứa đôi. Cả vợ lẫn chồng phải tập sống lại với nhau trong bối cảnh hai người chớ không phải của một người.
Theo L'Institut national d'études démographiques INED (Pháp), ly dị ở lớp tuổi 60 đã tăng lên gấp hai từ năm 1985. Nguyên nhân do những khó khăn trong thời gian nghỉ hưu đem đến.
Retraite en couple, comment dépasser les problèmes? (Leatitia Maury-Abello Psychologue)
http://www.psychedeclic.fr/couple/nous-deux/retraite-en-couple-comment-depasser-les-problemes.html

Những năm cuối cuộc đời
Những năm cuối cuộc đời, vì sức khỏe kém nên có cụ cần phải được giúp đỡ trong sinh hoạt hằng ngày.
Có cụ chọn giải pháp dọn vô ở trong nhà dành cho dân nghỉ hưu (retirement home) và có cụ khác thì bắt buộc phải vô sống trong viện dưỡng lão (nursing home) để có người săn sóc cho đến ngày ra đi. Ôi sao mà thê thảm đến thế!

Gặp lại bạn bè
Bạn bè lâu ngày gặp lại vợ chồng người gõ thì thường hay hỏi những câu đại loại như sau:
- Lúc rày nghỉ có khỏe không? (trả lời: khỏe chớ)
- Lúc này nghỉ rồi làm gì? (không có làm gì hết, nghỉ mà)
- Có đi đâu chơi không?( có khi đi có khi không, huề vốn)
- Có đi về Việt không?(chưa tính lúc nầy, huề vốn)
- Có đi làm thiện nguyện không? (có làm từ lâu, làm cho bà xã mà)
- Có đi làm thêm gì trong nghề không?(nghề gì? Chỉ làm ở nhà theo lệnh bà mà thôi)
- Có làm nghề gì khác không?( nhiều quá, nhớ hổng hết)
- Nghỉ ở nhà có chán không?( Đâu có thời gian rảnh đâu để mà chán)
- Nghỉ ở nhà có thường bị bả đì không? (Anh sao tui vậy. Huề vốn)
- Nghỉ ở nhà, ổng thường làm cái gì?( lúc nào? Sáng hay tối? Cũng như bạn vậy thôi)
- Sao cũng còn trẻ (?) hoặc job thơm (?) mà nghỉ chi cho uổng vậy! ( Bộ xỏ ngọt người ta hả? )
Bao nhiêu câu hỏi trên cũng đủ nói lên tâm trạng lo lắng chung của mọi người trước viễn tượng về hưu.
Mỗi người mỗi hoàn cảnh khác nhau không ai giống ai hết. Cũng có người phải nghỉ hưu vì hãng đóng cửa, vì bị mất việc, vì vấn đề sức khoẻ hay cũng vì hoàn cảnh bắt buộc, v.v.
Nhưng, những điểm lo lắng chung của mọi người mà người gõ nhận thấy quan trọng chính là ở ba điểm như sau:
1/mối quan hệ giữa vợ chồng,
2/sức khỏe,
3/tiền bạc.

Giai đoạn tang chế sau khi nghỉ làm
Ai cũng phải trải qua một giai đoạn buồn chán vì phải thay đổi nếp sinh hoạt thường ngày từ mấy chục năm nay lúc còn đi làm. Thời gian nầy dài hay ngắn tùy theo người.
Các nhà tâm lý học gọi là giai đoạn tang chế (période de deuil), nghĩa là hưu viên cảm thấy mất mát một cái gì đó mà mình hằng quen thuộc trong đời sống.
Trong thời gian nầy, họ rất dễ bị rơi vào tình trạng trầm cảm, dépression.
Nếu tình trạng nầy kéo dài thì cần phải đi khám bác sĩ.

Tại sao có người sợ nghỉ hưu?
- Có người đã đủ tuổi về hưu nhưng không muốn nghỉ vì còn quá yêu...công việc hay ghiền việc (workaholic)!
- Có người muốn nghỉ hưu nhưng phải ráng cày vì họ còn phải nuôi con ăn học thêm một vài năm nữa!
- Có người vẫn còn duy trì sự làm việc, nhưng chỉ làm bán thời gian (part time) hoặc chỉ làm một hay hai ngày trong tuần!
- Có người đã nghỉ hưu, nhưng sau đó trở vô xin làm việc lại!

Tui sợ ở nhà hoài sanh bệnh
Tui cũng muốn nghỉ lắm nhưng sợ ở nhà không có gì làm, chán lắm
Đây là những câu tâm tình mà người viết thường hay nghe các bạn đàn ông nói.
Phải chăng đây là một lý do thật sự?
Và cũng không hiểu tại sao dân chúng lại phản đối dữ dội khi chính phủ sở tại muốn kéo dài tuổi làm việc ra thêm nữa? (tuổi chính thức được chính phủ chấp nhận cho nghỉ hưu là 65 tuổi)
Báo Tây có nêu lý do tại sao một số người vẫn còn muốn tiếp tục đi làm mặc dù họ đã tới tuổi cần hưu trí rồi:
* Tại vì ông anh sợ phải ở nhà thường xuyên với bà chị, nhưng ít khi nào nghe trường hợp ngược lại là bà chị không dám nghỉ hưu ở nhà vì sợ chạm mặt thường xuyên với ông chồng mình.
*Kinh tế, tài chánh khó khăn nên cần phải đi làm thêm để kiếm thêm chút đỉnh cho bả vui.
Có bạn thì thành thật hơn tui ngại ở nhà vì phải chạm mặt thường xuyên với bà xã quá!.
Vấn đề nầy là một sự thật mà ai cũng phải đành chịu thôi. Chạy đâu cho khỏi bạn ơi!
Trong các khóa học coaching chuẩn bị nghỉ hưu (Pre retirement courses) cho nhân viên nhà nước hoặc cho các công ty, thuyết trình viên là các nhà tâm lý học thường nêu cái vấn nạn nầy lên để chúng ta đừng ngạc nhiên lúc phải ở nhà thường trực với người hôn phối của mình.
Ai cũng vậy mà thôi!
Nhưng nếu nghĩ cho cùng, thì còn đôi bạn cũng vẫn còn thấy may mắn và hạnh phúc hơn nhiều!

Cái gì cũng cần phải có sự chuẩn bị hết
Theo ý riêng của người gõ, thì cần phải chuẩn bị tư tưởng trước khi nghỉ hưu.
- Cái gì cũng phải có ngày chấm dứt, để bước sang một giai đoạn khác trong cuộc sống;
- Phải ý thức là mình già rồi, cần phải nghỉ ngơi để đi đây đi đó khi còn đầy đủ sức khỏe;
- Bệnh hoạn có thể đến với mình bất cứ lúc nào;
- Nghỉ hưu để vui sống với vợ, với chồng mình mà hình như từ mấy chục năm nay mình không có thể sống cho nhau một cách trọn vẹn được vì sự ràng buộc về sinh kế, về con cái, vân vân;
- Nghỉ hưu để có thể có nhiều thời gian bên cạnh các cháu nội ngoại, để nhìn thấy chúng lớn lên;
- Nghỉ hưu để mỗi sáng tĩnh lặng có thể, bên cạnh tách cà phê nóng, cùng thảnh thơi nghe tiếng chim hót líu lo sau nhà hay cùng ngắm nhìn những giọt sương đêm còn lấp lánh đọng trên các tàn cây ngoài mái hiên nhà, hoặc thong thả thưởng thức mặt trời toả đủ màu sắc trước khi lặn vào mỗi chiều hoàng hôn, vân vân và vân vân.
Muốn cho sự nghỉ hưu được tốt đẹp, không nhiều sóng gió thì chúng ta cần phải tạo cho mình một lịch trình sinh hoạt đều đặn, để nó trở thành một routine (nếp quen thuộc) trong cuộc sống và mình phải tuân hành theo bằng mọi giá.
Đừng bao giờ để bị rơi vào tình trạng quá rảnh rỗi vì sẽ dễ bị đưa đến sự buồn chán.
Nói tóm lại, mình phải tạo cho mình một thời khóa biểu...bận rộn busy.
Mỗi người mỗi kiểu mỗi cách!

Kết luận
Cần phải nghỉ lúc mình còn sức khoẻ để đi đây đi đó chớ chần chờ đến lúc ngồi xe lăn hay hui nhị tì thì có hối tiếc cũng không kịp.
Nay, con cái cũng đi hết rồi, nhà trống vắng chỉ còn có đôi ta mặt sức mà lớn tiếng...cãi qua cãi lại mà không cần phải đóng cửa.
Nghỉ hưu, một giai đoạn mới trong cuộc đời bắt đầu với không đồng hồ, không ngày, không tháng, không stress, muốn ngủ lúc nào, muốn thức lúc nào, ăn lúc nào, ăn ở đâu, ăn cái gì, ăn làm sao, cho dù mưa rơi bão tuyết cũng chẳng làm cho ta lo lắng nao lòng.
Ôi, tự do ơi, một lần nữa, ta chào đón mi bằng hai tay và...cả hai chân!
Đồng vợ đồng chồng, tát bể...Hưu cũng cạn!
(Đối với tôi, nghỉ hưu là sự khám phá ra cái đẹp. Trước nay, tôi chưa từng bao giờ có thời giờ để nhận thấy nét mỹ quan của các cháu tôi, của vợ tôi và của cây ngoài ngõ. Và cả cái đẹp của thời gian nữa).

Retirement has been a discovery of beauty for me. I never had the time before to notice the beauty of my grand kids, my wife, the tree outside my very own front door. And, the beauty of time itself. Harman Jule.
(Tôiđã nghỉ hưu - Giã từ căng thẳng, chào đón hưu liễm).
I'm retired - goodbye tension, hello pension!
--Author Unknown


Nguyễn Thượng Chánh
, Nov 08, 2011


Tham khảo:
-Nguyễn Thượng Chánh & Nguyễn Ngọc Lan. Nghỉ hưu sướng hay khổ?
http://www.vietbao.com/?ppid=45&pid=117&nid=148563
-Nguyễn Thượng Chánh. Giã từ cô đơn
http://www.khoahoc.net/baivo/nguyenthuongchanh/190309-giatucodon.htm
Things that increase happiness in retirement.
http://www.centerretirement.com/
-Ron Schoolmeester. Today. Retirement isn't a date- It's a new life.
http://www.usatoday.com/news/nation/2004-11-23-cover-retirement_x.htm

Nhà tên trùm ma túy Mexico

Nhà tên trùm ma túy Mexico
MEXICAN DRUG LORD'S HOME AFTER BEING RAIDED

 
 
 
Nhà tên trùm ma túy Mexico
MEXICAN DRUG LORD'S HOME AFTER BEING RAIDED

There was a matched pair of these found.


.357 Magnum semi-automatics with solid gold grips.


This guy had a better gun collection that most legitimate museums do.


Just a quaint little villa in the hills - Drug money bought it all!


Man-made cave and hot tub inside the home.


A collection of exotic animals - which were cared for in the grandest fashion, by the way.


8 Lions were on the property.


A very rare Tiger.


The back yard pool.


Exotic art collection - some of which was illegal to own - some stolen.


More guns than you could ever imagine!


This pile of cash before it was counted was estimated to be approximately 18 Billion Dollars!
After it was counted it turned out to be a little more than 22 Billion Dollars!


From another angle.


Guns were hidden all over the house, along with ample ammo, just in case of trouble.


Stacks of cash were found in every nook and cranny...


This case is filled with 100 dollar Bills estimated to be 1/2 a million dollars and no doubt headed out to make another drug deal with perhaps the Columbia ns.


18 plastic bins filled with 100 dollar bills were found...


Another cabinet stack tight with cash - all 100's.


More 100's.


Each of these stacks of 100's holds USD250,000 (a quarter of a million US dollars)! They also had millions in Columbian money and Mexican Pesos, although they preferred American dollars for the most part.


There were even stacks of Chinese Yuan found in one closet.




More Gold machine guns and pistols - most were never fired, just held for collection value.

The money and valuables found in this one house alone, would be enough to pay for health insurance for every man woman and child in the USA for 12 years!
It is estimated to be approximately 27 more of these houses in Mexico alone. Not to mention the ones in other countries who are enriching themselves in the drug trade. These people have so much money, they make the Arab oil sheiks look like welfare recipients. Their money can buy politicians, cops, judges, whatever they need they just throw down stacks of cash and it is theirs! This is why the drug problem is so difficult to fight!

 

 

 

 

 

 

 

 

nhung hinh anh tuoi mat...



Dễ thương quá đi, xin chia sẻ ....



 

> > > >
> > > >
  
> > > >  
> >   
> > >  
> > > >
> >   
> > > >  
> > > >
> > > >
> > > >

> > > >  
> > > >
> > > >
 
> > > >
> > > >
 
> > > >
 
> > > >
> > > >
> > > >
  
> > > >
> > > > 
> > > >






 
Image











__._,_.___

“cái giọng Sài Gòn”


 


sg 1970

“cái giọng Sài Gòn”

tuanhoang


Sinh ra và lớn lên ở Sài Gòn, trong đầu lúc nào cũng có một ý định là sẽ “thở đều” trên mảnh đất ồn ào này, ý định đó chắc sẽ giữ mãi cho đến lúc một ngày nào đó âm thầm không bứt rứt cắn tay áo mà mỉm cười he he he XXX xuống dưới ấy…
Gọi là yêu Sài Gòn thì có phần hơi quá! Không dám gọi thứ tình cảm dành cho Sài Gòn là tình yêu, nó chưa thể đạt đến mức ấy. Cái tình với Sài Gòn là cái tình của một thằng ăn ở với Sài Gòn hơn 20 năm, cái tình của một thằng mà với nó, Sài Gòn còn quá nhiều điều níu kéo, quá nhiều chuyện để mỗi khi bất chợt nghĩ về Sài Gòn, lại thấy nhơ nhớ, gần gũi…

Hồi còn đi học, vẫn hay chọc mấy đứa bạn bằng 2 câu thơ nhại :

Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ
Gái Sài Gòn cái mỏ cong cong

Chuyện con gái Sài Gòn “mỏ” có cong không thì hông biết, chỉ biết con gái Sài Gòn có cái dẫu môi cong cong dễ làm chết người lắm, nhất là khi cánh môi be bé ấy cong lên một chữ “hônggg…” khi đứa con trai rủ rê đi đâu, năn nỉ gì đó. Lúc đó, lấy gương ra soi, chắc cái mặt của đứa con trai đó tội lắm.
Mà con gái Sài Gòn có điệu đà, õng ẹo chút thì mới đúng thiệt là con gái Sài Gòn. Ai mà chẳng biết vậy. Gọi đó là cái duyên ngầm của người con gái đất Gia Định cũng chẳng có gì sai. Ai hiểu được sẽ thấy sao mà yêu mà thương đến vậy…

Có dạo đọc trong một bài viết về Sài Gòn – Gia Định của nhà văn Sơn Nam , có thấy ông viết giọng Sài Gòn, cũng như văn hóa và con người Sài Gòn là một sự pha trộn và giao thoa đến hợp nhất của nhiều nơi. Đó là những người Chăm bản địa, những người khách Hoa, những người miền Trung đầu tiên đến đất Gia Định…Từ đó hình thành một loại ngôn ngữ vừa bản địa, vừa vay mượn của những người đi mở đất…

Giọng người Sài Gòn được xem là giọng chuẩn của miền Nam, cũng như giọng người Hà Nội được xem là giọng chuẩn của người miền Bắc. Giọng chuẩn tức là giọng không pha trộn, không bị cải biến đi qua thời gian. Như nói về giọng chuẩn của người Hà Nội, người ta nói đến cái giọng ấm nhẹ, khi trầm khi bổng, khi sắc khi thanh, và chẳng ai phủ nhận người Hà Nội nói chuyện rất hay và “điêu luyện”. Cái “điêu luyện” ấy như thuộc về bản chất của người Hà Nội mà chỉ người Hà Nội mới có được. Nếu nói là người Việt Nam nói như hát, thì đúng ra chỉ có người Hà Nội là “nói như hát” mà thôi, họa chăng chỉ có giọng Huế của người con gái Huế trầm tư mới cùng được ví von thế…

Người Sài Gòn thì khác, giọng Sài Gòn cũng khác. Không ngọt ngào …mía lùi như một số người dân Tây Nam Bộ ven vùng sông nước mênh mang chín rồng phù sa, không nặng nề cục mịch như người miền Đông Nam Bộ nóng cháy da thịt, giọng người Sài Gòn cũng ngọt, nhưng là cái ngọt thanh hơn, nhẹ hơn. Đó là chất giọng “thành thị” đầy kiêu hãnh của người Sài Gòn, chẳng lẫn vào đâu được mà dù người khác có bắt chước cũng khó lòng. Dường như qua nhiều năm cùng với đất Gia Định – Sài Gòn phù hoa trong nhịp sống, trong đổi mới và phát triển, thì giọng nói của người Sài Gòn cũng trở nên “cao sang” hơn. Dù vậy, có cái “thanh” của một vùng đất một thời là thủ phủ Nam Bộ, nhưng cũng chẳng mất đi đâu cái mộc mạc không bỏ được của cái gốc chung Nam Bộ.

Giọng người Sài Gòn nói lên nghe là biết liền. Ngồi nghe hai người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau ở một quán nước, bên đường hay qua điện thoại, dễ dàng nhận ra họ. Cái giọng không cao như người Hà Nội, không nặng như người Trung, mà cứ ngang ngang sang sảng riêng…Mà điều đặc biệt trong cách người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau là mấy từ “nghen, hen, hén” ở cuối câu… Người miền khác có khoái, có yêu người Sài Gòn thì cũng vì cách dùng từ “nghen, hen” này.

Khách đến nhà chơi, chủ nhà tiếp. Khách về, cười rồi buông một câu “Thôi, tôi dìa nghen!” – Chủ nhà cũng cười “Ừ, dzậy anh dìa hen!”. Nói chuyện điện thoại đã đời, để kết câu chuyện và cúp máy, một người nói “Hổng còn gì nữa, dzậy thôi hen!” “thôi” ở đây nghĩa là dừng lại, kết thúc, chấm dứt gì đó. Hai đứa bạn nói chuyện cùng nhau, bắt gặp cái gì vui, quay đầu sang đứa kế bên “Hay hén mậy?” bằng giọng điệu thoải mái…

Giọng người Sài Gòn đôi khi diễn đạt cùng một câu nói, nhưng lại bằng nhiều cung bậc giọng điệu khác nhau lại mang ý nghĩa khác nhau. Đám nhỏ quậy, nghịch phá, người chị mắng, giọng hơi gằn lại và từng tiếng một, có chút hóm hỉnh trong đó “Dzui dzữ hen!”. Đám bạn cùng tuổi, ngồi chơi chung, cười đùa, một người nói giọng cao cao vui vẻ “Dzui dzữ hen!”… Người Sài Gòn có thói quen hay “đãi” giọng ở chữ cuối làm câu nói mang một sắc thái khác khi hờn giận, khi đùa vui như “Hay dzữuuu”, “Giỏi dzữưưu…!”

Nghe người Sài Gòn nói chuyện, trong cách nói, bắt gặp “Thôi à nghen” “Thôi à!” khá nhiều, như một thói quen và cái “duyên” trong giọng Sài Gòn. Người Sài Gòn nói chuyện, không phát âm được một số chữ, và hay làm người nghe lẫn lộn giữa âm “d,v,gi” cũng như người Hà Nội phát âm lẫn các từ có phụ âm đầu “r” vậy.

Nói thì đúng là sai, nhưng viết và hiểu thì chẳng sai đâu, đó là giọng Sài Gòn mà, nghe là biết liền. Mà cũng chẳng biết có phải là do thật sự người Sài Gòn không phát âm được những chữ ấy không nữa, hay là do cách nói lẫn từ “d,v,gi” ấy là do quen miệng, thuận miệng và hợp với chất giọng Sài Gòn.. Ví như nói “Đi chơi dzui dzẻ hen mậy!” thì người Sài Gòn nói nó… thuận miệng và tự nhiên hơn nhiều so với nói “Đi chơi vui vẻ hen!”. Nói là “vui vẻ” vẫn được đấy chứ nhưng cảm giác nó ngường ngượng miệng làm sao đó. Nghe một người Sài Gòn phát âm những chữ có phụ âm “v” như “về, vui, vườn, võng” nó cảm giác sao sao á, không đúng là giọng Sài Gòn chút nào…
Nhìn lại một quãng thời gian hơn 300 năm hình thành và phát triển của Sài Gòn từ Phiên Trấn, Gia Định Trấn, Gia Định Thành, Phiên An, Gia Định Tỉnh…cho đến Sài Gòn, dân Sài Gòn đã là một tập hợp nhiều dân tộc sinh sống như Việt, Hoa, Kh’mer…Các sử sách xưa chép lại, khi người Việt bắt đầu đến Đồng Nai – Gia Định thì người Kh’mer đã sinh sống ở đây khá đông, rồi tiếp đó là người Hoa, và một số người tộc láng giềng như Malaysia, Indonesia (Java) cũng có mặt. Sự hợp tụ này dẫn đến nhiều sự giao thoa về mặt văn hóa, làm ăn, cũng như những mặt khác của đời sống, trong đó dĩ nhiên phải nói đến ngôn ngữ.

Tiếng nói của người Sài Gòn không chỉ thuần là tiếng Việt, mà còn là sự học hỏi, vay mượn nhiều từ ngữ của dân tộc bạn, đâm ra mang nhiều “hình ảnh” và “màu sắc” hơn. Những từ như “lì xì, thèo lèo, xí mụi, cũ xì…” là mượn, những từ như “xà quầng, mình ên…” là của người Kh’mer. Nói riết đâm quen, dần dần những từ ngữ đó, những tiếng nói đó được người dân Sài Gòn sử dụng một cách tự nhiên như của mình, điều đó chẳng có gì lạ…Thêm vào đó, nó được sửa đổi nhiều cho phù hợp với giọng Sài Gòn, thành ra có những nét đặc trưng riêng.

Vậy nói cho cùng thì người Sài Gòn cũng có những tiếng gọi là “tiếng địa phương” (local dialect !?). Những tiếng này thể hiện rõ nhất khi người Sài Gòn nói chuyện cùng người miền khác. Nghe một người Sài Gòn nói chuyện cùng một người khác vùng, dễ dàng nhận ra những khác biệt trong lời ăn tiếng nói giữa hai người, hai miền. Có một số từ người Sài Gòn nói, người miền khác nghe rồi…cười vì chưa đoán ra được ý. Cũng như khi nghe người Huế dùng một số từ lạ lạ như “o, mô, ni, chừ, răng…” trong khi nói chuyện vậy thôi. Khác là mấy tiếng người Sài Gòn nói, vẫn có chút gì đó nó…vui vui tai, là lạ, ngồ ngộ làm sao.

Người Sài Gòn nói riêng và miền Nam nói chung, có thói quen dùng từ “dạ” khi nói chuyện, khác với người miền Bắc lại dùng từ “vâng”. Để ý sẽ thấy ít có người Sài Gòn nào nói từ “vâng”. Khi có ai gọi, một người Sài Gòn nói “vâng!” là trong dáng dấp của câu nói đó có giọng đùa, cười cợt.. Khi nói chuyện với người lớn hơn mình, người dưới thường đệm từ “dạ” vào mỗi câu nói. “Mày ăn cơm chưa con ? – Dạ, chưa!”; “Mới dìa/dzề hả nhóc? – Dạ, con mới!”… Cái tiếng “dạ” đó, không biết sao trong cảm giác nghe của một người Sài Gòn với một người Sài Gòn thấy nó “thương” lạ…dễ chịu mà gần gũi, nhẹ nhàng mà tình cảm lắm lắm. Cảm giác nó thật riêng so với những nơi khác. Nghe một tiếng “dạ” là biết ngay tên này là dân miền Nam cái đã rồi hẳn hay…

Một người miền khác, có thể là Bắc hoặc Trung, diễn tả một khoảng thời gian ngắn vài ngày thì nói “Từ bữa đó đến bữa nay”, còn người Sài Gòn thì nói “Hổm nay”, “dạo này”…người khác nghe sẽ không hiểu, vì nói chi mà ngắn gọn ghê. (Lại phát hiện thêm một điều là người Sài Gòn hay dùng từ “ghê” phía sau câu nói để diễn tả một sắc thái tình cảm riêng. Tiếng “ghê” đó chẳng hàm ý gì nhiều, nó mang ý nghĩa là “nhiều”, là “lắm”. Nói “Nhỏ đó xinh ghê!” nghĩa là khen cô bé đó xinh lắm vậy.)
Lại so sánh từ “hổm nay” với “hổm rày” hay nghe ở các vùng quê Nam Bộ, cũng một ý nghĩa như nhau, nhưng lại không hoàn toàn giống nhau. Nghe người Sài Gòn dùng một số từ “hổm rày, miết…” là người Sài Gòn bắt chước người miền sông nước vậy. Nhưng nghe vẫn không trái tai, không cảm thấy gượng, vì trong người Sài Gòn vẫn còn cái chất Nam Bộ chung mà.

Nghe một đứa con trai Sài Gòn nói về đứa bạn gái nào đó của mình xem…”Nhỏ đó xinh lắm!”, “Nhỏ đó ngoan!”…Tiếng “nhỏ” mang ý nghĩa như tiếng “cái” của người Hà Nội. Người Sài Gòn gọi “nhỏ Thuý, nhỏ Lý, nhỏ Uyên” thì cũng như “cái Thuý, cái Uyên, cái Lý” của người Hà Nội thôi.

Nói một ai đó chậm chạp, người Sài Gòn kêu “Thằng đó làm gì mà cứ cà rề cà rề…nhìn phát bực!” Nghe cứ như là đùa, chẳng làm câu nói nặng nề lắm. Một người lớn hơn gọi “Ê, nhóc lại nói nghe!” hay gọi người bán hàng rong “Ê, cho chén chè nhiều nhiều tiền ít coi!”… “Ê” là tiếng Sài Gòn đó, coi gọi trổng không vậy mà chẳng có ý gì đâu, có thể nói đó là thói quen trong cách nói của người Sài Gòn. Mà người Sài Gòn cũng lạ, mua hàng gì đó, thường “quên” mất từ “bán”, chỉ nói là “cho chén chè, cho tô phở”… “cho” ở đây là mua đó nghen.

Nghe người Sài Gòn nói chuyện với nhau, thường bắt gặp thế này “Lấy cái tay ra coi!” “Ngon làm thử coi!” “Cho miếng coi!” “Nói nghe coi!”… “Làm thử” thì còn “coi” được, chứ “nói” thì làm sao mà “coi” cho được nè ? Vậy mà người Sài Gòn lại nói, từ “coi” cũng chỉ như là một từ đệm, dân Sài Gòn nói dzậy mà. Ngồi mà nghe người Sài Gòn nói chuyện cùng nhau thì quái lắm, lạ lắm, không ít người sẽ hỏi “mấy từ đó nghĩa là gì dzậy ta ?” – Mà “dzậy ta” cũng là một thứ “tiếng địa phương” của người Sài Gòn à. Người Sài Gòn có thói quen hay nói “Sao kỳ dzậy ta?” “Sao rồi ta?” “Được hông ta?”…Nghe như là hỏi chính mình vậy đó, mà…hổng phải dzậy đâu nghen, kiểu như là nửa hỏi người, nửa đùa đùa vậy mà.

Tiếng Sài Gòn là thế đó, nếu bạn giả giọng Sài Gòn nói chuyện, dù có giống cách mấy mà bỏ quên mấy tiếng đệm, mấy tiếng Sài Gòn riêng riêng này thì đúng là… “bạn hông biết gì hết chơn hết chọi!”

Mà giọng Sài Gòn đã thế, cách người Sài Gòn xưng hô, gọi nhau cũng có phần mang “màu sắc” riêng.

Người Sài Gòn có cái kiểu gọi “Mày” xưng “Tao” rất “ngọt”. Một vài lần gặp nhau,nói chuyện ý hợp tâm đầu một cái là người Saigon mày tao liền. Nếu đúng là dân Sài Gòn, hiểu người Sài Gòn, yêu người Sài Gòn sẽ thấy cách xưng hô ấy chẳng những không có gì là thô mà còn rất ư là thân thiện và gần gũi.

Mày-tao là kiểu xưng hô hay thấy trong mối quan hệ bạn bè của người Sài Gòn. Cách xưng-hô này thấy dàn trải từ đủ các mối quan hệ bạn bè; từ bạn học giữa mấy đứa nhóc chút xíu, cho đến mấy bác mấy anh lớn lớn tuổi. Hổng biết cái máu dân Sài Gòn nó chảy mạnh quá hay sao mà thấy mấy cách gọi này nó…tự nhiên và dễ nói hơn là mấy từ như “cậu cậu – tớ tớ” của miền Bắc. Nói chuyện bạn bè với nhau, thân thiết mà gọi mấy tiếng mày mày tao tao thì nghe thật sướng, thật thoải mái tự nhiên, và khoai khoái làm sao ấy. Gọi thế thì mới thiệt là dân Sài Gòn.

Đấy là ngang hàng, ngang vai vế mà gọi nhau, chứ còn như đám nho nhỏ mà gặp người lớn tuổi hơn, đáng bậc cha, chú thì khác. Khi ấy “tụi nhỏ” sẽ gọi là chú, thím, cô, dì, hay bác và xưng “con” ngọt xớt. Có vẻ như người Sài Gòn “ưa” tiếng chú, thím, dì, cô hơn; cũng như đa phần dân miền Nam khác vậy mà. Mà có lẽ cách gọi này cũng còn tuỳ vào việc ước lượng tuổi của người đối diện. Gặp một người phụ nữ mà mình nhắm chừng tuổi nhỏ hơn mẹ mình ở nhà thì “Dì ơi dì…cho con hỏi chút…!” – còn lớn hơn thì dĩ nhiên là “Bác ơi bác…” rồi.

Những tiếng mợ, thím, cậu,… cũng tùy vào vai vế và người đối diện mà gọi. Có người chẳng bà con thân thuộc gì, nhưng là bạn của ba mình, lại nhỏ tuổi hơn, thế là gọi là chú và vợ của chú đó cứ thế gọi luôn là thím. Gọi thì gọi thế, còn xưng thì xưng “con” chứ không phải “cháu cháu” như một số vùng khác. Cái tiếng “con” cất lên nó tạo cho người nghe cảm giác khoảng cách giữa mình với đứa nhỏ đang nói kia tự dưng… gần xịt lại. Nghe sao mà quen thuộc, và gần gũi đến lạ lùng. Tự dưng là thấy có cảm tình liền.
Nói tiếp chuyện xưng-hô, người Sài Gòn có kiểu gọi thế này :
Ông đó = ổng
Bà đó = bả
Anh đó = ảnh
Chị đó = chỉ

Không hiểu sao mà dấu hỏi tự nhiên cái trở nên giữ vai trò quan trọng… ngộ nghĩnh vậy nữa. Nhưng mà kêu lên nghe hay hay đúng hông? Gọi vậy mới đúng là chất Nam Bộ – Sài Gòn á nghen.

Người Sài Gòn cũng có thói quen gọi các người trong họ theo… số. Như anh Hai, chị Ba, thím Tư, cô Chín, dượng Bảy, mợ Năm…Mà nếu anh chị em họ hàng đông đông, sợ gọi cùng là chị Hai, anh Ba mà hổng biết nói về ai thì dzậy nè, thêm tên người đó vào. Thành ra có cách gọi : chị Hai Lý, chị Hai Uyên, anh Ba Long, anh Ba Hùng…
Thêm nữa, nếu mà anh chị em cùng nhà thì tiếng “anh-chị-em” đôi khi được…giản lược mất luôn, trở thành “Hai ơi Hai, em nói nghe nè…” và “Gì dzạ Út ?”…Tôi thích cách gọi này, đâm ra ở nhà gọi Dì Út tôi chỉ là một tiếng Út gọn lỏn. Có chuyện nhờ là cứ “Út ơi…con nhờ chút!” hoặc với mấy chị tôi thì “Hai ơi Hai…em nói nghe nè!”.

Cách gọi này của người Sài Gòn nhiều khi làm người miền khác nghe hơi…rối. Có lần, kể cho người bạn ở Hà Nội nghe về mấy người anh chị trong gia đình. Ngồi kể lể “anh Hai, chị Hai, dì Hai, Út, cậu Hai, mợ Hai, chú Ba…” một hồi cái bị kêu là hổng hiểu, xưng hô gì rối rắm quá chừng, làm phải ngồi giải thích lại suốt một hồi…lâu.

Cách xưng hô của người Sài Gòn là vậy. Nghe là thấy đặc biệt của cả một mảnh đất miền Nam sông nước.
Cứ thế, không sang trọng, điệu đà như giọng người dân đất Bắc, cũng chẳng trầm lắng, thanh thanh như tiếng Huế Thần Kinh, cái giọng Sài Gòn đi vào tai, vào lòng, vào cách cảm, và nỗi nhớ nhung của người Sài Gòn lẫn dân miền khác bằng sự ngọt ngào, bằng cái chân chất thật thà của truyền thống xa xưa, và bằng cả cái “chất Sài Gòn” chảy mạnh trong từng mạch máu người dân Sài Gòn. Đi đâu, xa xa Sài Gòn, bỗng dưng nghe một tiếng “Dạ!” cùng những tiếng “hen, nghen” lại thấy đất Sài Gòn như đang hiện ra trước mắt với những nhớ thương…


Hải Phan


__._,_.

Đầu tư vào rác ở Việt Nam

Đầu tư vào rác ở Việt Nam

Ông David Dương, tổng giám đốc California Waste Solutions và Vietnam Waste Solutions (ảnh Bùi Văn Phú)
Ông David Dương, tổng giám đốc California Waste Solutions và Vietnam Waste Solutions (ảnh Bùi Văn Phú)
CỠ CHỮ 
Nhiều người Việt ở thành phố Oakland, California còn nhớ câu chuyện về một cựu thuyền nhân vượt biển tên Trung, vào những năm 1980, mỗi tối sau khi đi học ESL về, anh lái chiếc xe tải con đi thu lượm thùng giấy từ các cửa tiệm bán rau trái, tạp hóa bỏ ra lề đường, rồi đem về bán cho một công ty tái sinh giấy.
 
Năm năm sau, Dương Tử Trung nhập tịch Mỹ và chọn tên David Dương. Đến năm 1992 ông David lập công ty riêng mang tên California Waste Solutions chuyên xử lý rác và năm 2000 mở thêm chi nhánh ở San Jose. Hiện nay có hơn ba trăm công nhân làm việc tại hai trụ sở của công ty ở Hoa Kỳ.
 
Năm 2003, ông David quyết định đem công nghệ xử lý rác về Việt Nam với kinh phí đầu tư hơn 100 triệu đôla.

Sau 10 năm, công ty xử lý rác Vietnam Waste Solutions (VWS) ở khu Đa Phước, huyện Bình Chánh, Tp Hồ Chí Minh đã đi vào hoạt động tốt và được đánh giá là một dự án đầu tư thành công của người Mỹ gốc Việt tại quê nhà.
 
Mới đây, ông David Dương đã dành cho tôi buổi tiếp xúc để tìm hiểu thêm về đầu tư tại Việt Nam.
 
Công ty VWS của ông David lúc đầu cũng có những khó khăn vì là một dự án quá mới lạ với người trong nước. Ông nói:
 
“Trong quá trình thực hiện dự án xử lý rác của Vietnam Waste Solutions, tôi làm rất đàng hoàng, nhưng vì cạnh tranh nên người ta đã đưa những thông tin sai lạc. Một số phóng viên trong nước viết các bài gọi là ‘đơn đặt hàng’ với những thông tin bêu xấu dự án. Không chỉ bêu xấu mà còn ngụy tạo những đoạn phim nước chảy đen, mùi hôi thối bốc lên ở nơi khác và cho là xuất phát từ khu xử lý rác của chúng tôi. Vì thế dư luận có đánh giá sai, kể cả lãnh đạo.”
 
“Khi báo chí đưa lên thì các ban ngành xuống kiểm tra, có khi một tháng có đến 25 lần kiểm tra đột xuất. Nhưng mình làm đúng theo quy trình từ khi lập nên dự án và khi thực hiện không phạm luật gì cả.”
 
“Nguyên do, từ mấy chục năm nay công việc này giao cho một cơ quan nhà nước, bây giờ mình nhẩy vào làm ăn thì chắc chắn lấy đi một phần nguồn thu của họ. Họ muốn đánh cho mình giăng.”

Nhiều lúc gặp khó khăn, ông cũng nản nhưng không bỏ cuộc vì tấm lòng muốn giúp quê hương.

  
Ông David Dương trả lời phỏng vấn (ảnh Bùi Văn Phú)Ông David Dương trả lời phỏng vấn (ảnh Bùi Văn Phú)
“Thực sự tôi vẫn đang làm tốt ở Mỹ, nhưng có lòng muốn về Việt Nam, không phải để kiếm tiền vì nếu kiếm tiền tôi có thể nản và bỏ cuộc vì nó không đáng. Nhưng thấy đây là việc tốt. Thứ nhất là thực hiện theo ý nguyện của ba mẹ muốn tôi trở về giúp đất nước và hai nữa tôi cũng muốn đóng góp cho quê hương, giúp người dân bớt bệnh vì xử lý được rác, giúp cải thiện môi trường, bảo vệ sức khoẻ cho dân. Vì thế tôi cương quyết đưa dự án về đầu tư.”
 
Công ty Đa Phước nay có gần 500 công nhân và nhiều chuyên gia về môi trường từ Hoa Kỳ làm việc tại đó.
 
Ông cho biết lúc mới hoàn tất dự án có tất cả 8 chuyên gia Mỹ về xử lý rác, chất thải và môi trường làm việc ngay tại Việt Nam. Nay còn 4 người. Trong đội ngũ kỹ thuật, công ty cũng mướn nhiều sinh viên tốt nghiệp từ đại học trong nước, cùng nhiều sinh viên du học nước ngoài trở về.

Sau hơn 10 năm đầu tư vào Việt Nam, nay ông muốn mở rộng công nghệ xử lý rác với dự án ở Long An, dự trù có kinh phí từ 500 đến 700 triệu đôla.
 
“Đúng ra, năm 2003 tôi được mời về làm dự án đầu tiên ở Long An. Nhà nước đã quy hoạch ở đó một khu xử lý rác lớn cho vùng đồng bằng Cửu Long, di chuyển rác bằng xà lan. Thời điểm đó nhà nước giao cho một công ty không có liên quan tới xử lý môi trường mà chuyên nạo vét sông rạch để bán cát, bán đất. Vì không cùng ngành nghề nên chúng tôi không thể hợp tác với công ty đó.”
 
“Sau đó thành phố nói có khu Đa Phước, so với 2 ngàn mẫu ở Long An thì khu này nhỏ, chỉ có 60 mẫu. Thay vì rút lui chúng tôi đầu tư vào đây xem coi ai làm tốt hơn. Thấy 60 mẫu không đủ nên tôi xin lên 128 mẫu.”
 
“Khi tôi làm thành công ở Đa Phước, còn công ty kia không thực hiện được ở Long An, nhà nước yêu cầu tôi thực hiện dự án Long An để làm tốt cho môi trường khu vực đồng bằng sông Cửu Long. Thấy nhà nước yêu cầu thì tôi muốn làm và tôi muốn thấy quyết tâm của nhà nước.”
 
Dự án Long An đã có bản đồ qui hoạch và dự trù trong tháng tới sẽ làm lễ động thổ. Ông David cho biết khu xử lý rác này là lớn nhất châu Á và nếu phát triển đúng thì một ngày có thể xử lý từ 20 ngàn đến 30 ngàn tấn rác.

Việc thu gom rác từ các nơi để đưa về đây có thể là trở ngại vì địa phương, các huyện tỉnh có những cơ quan thu gom khác nhau, nếu không cùng đem về Long An để có đủ số rác thì giá thành sẽ cao, không phù hợp với đời sống kinh tế của dân ở đó.

  
Trụ sở của Vietnam Waste Solutions ở ngoại ô Sài Gòn (ảnh do công ty cung cấp)Trụ sở của Vietnam Waste Solutions ở ngoại ô Sài Gòn (ảnh do công ty cung cấp)
Với quan ngại đó, ông David mong muốn: “Nhà nước có sự quyết tâm thì mới được thể hiện trên hợp đồng. Khi đó chúng tôi mới đổ tiền, công sức đầu tư vì hợp đồng thể hiện sự ràng buộc về luật pháp của các bên.”
 
“Nếu tôi đã giúp phát triển được khu Đa Phước ở Sài Gòn là quê tôi, giờ giúp Long An là quê mẹ thì cũng rất là mừng. Giúp vùng này cũng sẽ giải quyết được nhiều việc. Thí dụ như dịch cúm gà, người dân cứ vất gà vịt chết xuống sông mà chưa ai biết xử lý ra sao để chống lại bệnh tật.”
 
“Long An tuy rộng 2 ngàn mẫu, nhưng chúng tôi dự trù sẽ dành 20% đến 25% đất làm công viên, giữ trạng thái chung quanh xanh tươi để dân đến chơi mà không biết bên trong đó là khu xử lý môi trường.”
 
“Trong vòng một năm dự án sẽ được xã hội hóa, mời gọi góp vốn đầu tư, đặc biệt từ người Việt ở nước ngoài. Dự án sẽ được hoàn thành trong 20 năm và phát triển lâu dài trong 100 năm. Biến rác thành nguyên liệu, thành điện, hơi đốt, thành phân bón. Xử lý tất cả các loại rác, kể cả rác điện tử mà hiện nay mình chưa có, cũng như các loại rác trong tương lai chứ không chờ khi cả xã hội bị ô nhiễm rồi mới tìm cách giải quyết. Tương lai tôi cũng muốn phát triển nơi đây thành một trung tâm giáo dục về bảo vệ môi trường.”
 
Ông David tâm sự đó là những ý tưởng muốn thực hiện, như là một công trình để lại cho đất nước của một người Việt ở nước ngoài, đặc biệt là của người Mỹ gốc Việt khi trở về giúp cho quê hương.
 
Tuy được xem là một người Mỹ gốc Việt thành công trong việc đầu tư vào Việt Nam, ông David cũng có nhận xét về những bất cập trong chính sách mời gọi đầu tư của nhà nước:
 
“Chính phủ kêu gọi người Việt sinh sống ở nước ngoài về đầu tư, lúc đầu rất nhiều người gặp phải khó khăn, sau này chính sách đã được cải tiến để người Việt nước ngoài không bị phân biệt với người trong nước bằng cách cho người Việt ở nước ngoài có hộ chiếu Việt Nam, khi đó về đầu tư thì được coi như người Việt Nam.”
 
“Trong khi lãnh đạo nhà nước ra ngoài cứ kêu gọi có cởi mở trong chính sách. Về trong nước rồi mới thấy các địa phương, ban ngành mỗi nơi làm một cách, không đồng bộ nên gây bối rối rất nhiều cho người từ nước ngoài muốn về đầu tư.”
 
“Như tôi về đầu tư thì là một công dân Mỹ, nhưng họ đối xử với tôi như là người Việt Nam. Về mặt chính sách kế toán, thuế má, công ty của tôi chịu ảnh hưởng như là một công ty nước ngoài. Nhưng cá nhân tôi lại bị đối xử như một người Việt Nam và họ có thể gọi tôi lên làm việc bất cứ lúc nào.”
 
Sự can thiệp của công an vào những công trình đầu tư cũng làm cho người Việt nước ngoài muốn về làm ăn cảm thấy bất ổn. Theo quan sát của ông David.
 
Ông đưa thí dụ tại dự án Đa Phước, khi mời các phái đoàn tới tham quan họ rất hài lòng.
 
“Nhưng có những anh công an, tôi chưa giới thiệu cơ sở của công ty mà đã biết trong nhà máy có những gì, nên tôi thắc mắc tại sao họ biết. Các anh ấy nói trong quá trình, báo chí có nói xấu về dự án nên chúng tôi phải đột nhập, theo dõi rất kỹ nên chúng tôi biết hết mọi thứ trong này, nhà máy có những gì, nằm ở đâu.” Ông kể lại.
 
“Những cái đó cho thấy dù chính phủ Việt Nam kêu gọi người Việt nước ngoài về đầu tư, nhưng họ vẫn chưa tin tưởng. Một khi đặt bút ký hợp đồng với nhau thì phải có sự tin tưởng. Mình có thể kiểm soát nhau dựa trên hợp đồng chứ không phải dựa trên những thông tin um xùm do báo chí đưa lên.”
 
“Nếu có gì phản ảnh trên báo chí, họ phải làm việc với công ty để nghe giải thích trước, thay vì các cơ quan, ban ngành dựa vào thông tin trên báo chí rồi nhảy ầm ầm lên. Như thế người đầu tư đã bị khó khăn về dư luận xã hội, giờ lại gặp phải những trò chơi xấu, những cạnh tranh không lành mạnh.”
 
Với khu xử lý rác ở Long An, ông David tin tưởng vào sự ủng hộ của lãnh đạo.
 
Ông nói: “Dự án có thành công hay không quan trọng nhất là sự ủng hộ của lãnh đạo. Lãnh đạo ủng hộ tới đâu tôi làm tới đó. Còn các mặt khác thì qua thành công ở Đa Phước, bây giờ truyền thông, báo chí đã hiểu và ủng hộ và các ngân hàng cũng sẵn sàng tài trợ cho dự án.”
  
Công nhân đạp xe qua một bãi rác ở Việt Nam.Công nhân đạp xe qua một bãi rác ở Việt Nam.
Về những khu vực nào khác ở Việt Nam đang cần đầu tư để giúp đất nước phát triển, ông David nói về lâu dài đó là đầu tư giáo dục và khoa học công nghệ. Còn đầu tư như thế nào để chính phủ Việt Nam chấp thuận và theo đúng luật pháp thì cần phải nghiên cứu nhiều hơn.
 
Còn những thất bại của nhiều người nước ngoài cũng đã về đầu tư, ông nhận định nguyên nhân có nhiều, như không hiểu luật lệ, đầu tư sai ngành nghề, sai đối tượng và bị gạt cũng có. Ông có lời khuyên như sau:
 
“Vì luật lệ và cách suy nghĩ và ngôn ngữ của người nước ngoài với người trong nước có nhiều cái khác nhau lắm. Vì thế mình phải nghiên cứu kỹ luật lệ ở Việt Nam.”
 
“Khi về đầu tư, với tư cách là người nước ngoài mình cũng cần liên hệ với đại sứ quán hay tổng lãnh sự quán để tìm hiểu.”
 
“Còn nếu ai muốn đầu tư như một người cầm hộ chiếu Việt Nam thì tôi không có ý kiến vì tôi không hiểu rõ những luật lệ đầu tư dành cho người Việt trong nước.”
 
Với sự thành công của khu xử lý rác Đa Phước, công ty Vietnam Waste Solutions của ông David Dương không chỉ đem lại công ăn việc làm cho nhiều người mà còn có những chương trình xã hội giúp người kém may mắn hơn.
 
“Chúng tôi có quỹ xã hội với ba, bốn trăm nghìn đôla để hỗ trợ cộng đồng, cho vay không lấy lãi từ 500 đô đến 50 ngàn đô cho những dự án như trồng rau, nuôi gia cầm trong thời gian từ một đến bốn năm. Đến nay mức thất thu của quỹ khoảng chừng 10%, như thế là khá tốt vì đã giúp được cho nhiều người có vốn để tự lập.”
 
“Quỹ cũng cấp học bổng cho những em học sinh nghèo mà giỏi. Có chương trình giúp trẻ em khuyết tật hay chậm hiểu vì nhiều thày cô có tâm nhưng thiếu học cụ để giảng dạy. Các em chậm hiểu cần có học cụ để thực tập ngay. Chúng tôi giúp thực hiện điều đó.”
 
Là một doanh nhân thành công ở Hoa Kỳ và sau hơn mười năm đầu tư vào Việt Nam, làm việc với nhiều ban ngành và địa phương khác nhau, ông David có nhận xét về môi trường phát triển đầu tư trong nước:

  
Ông David Dương, bên phải, trong buổi gây quỹ cho ông Andy Quách ứng cử thị trưởng thành phố Westminster, Quận Cam (ảnh Bùi Văn Phú)Ông David Dương, bên phải, trong buổi gây quỹ cho ông Andy Quách ứng cử thị trưởng thành phố Westminster, Quận Cam (ảnh Bùi Văn Phú)
“Ở nước ngoài, sau một ngày làm việc, tối về mình suy nghĩ ngày mai sẽ phát triển những gì cho công ty được tốt hơn, cho công việc mình làm cũng tốt hơn. Còn ở Việt Nam, tối về mình phải suy nghĩ xem ngày mai sẽ phải đối phó với những cái gì.”
 
“Khác biệt trong môi trường làm việc ở hai nơi là chỗ đó. Tại Hoa Kỳ mình luôn luôn tìm cách phát triển, còn ở Việt Nam thì lúc nào cũng phải nghĩ đến đối phó. Cái đó làm chậm lại sự đầu tư và phát triển của đất nước”.

Ông David Dương được Tổng thống Barack Obama bổ nhiệm vào hội đồng quản trị của Quỹ Giáo dục Việt Nam (Vietnam Education Foundation) từ năm 2010.
 
Ngoài ra ông còn là chủ tịch Hiệp hội Doanh gia Việt-Mỹ (Vietnamese American Business Association) có trụ sở ở San Jose và là một mạnh thường quân trong các sinh hoạt cộng đồng người Việt tại California.
 
Các bài viết được đăng tải với sự đồng ý của Ðài VOA nhưng không phản ánh quan điểm hay lập trường của Chính phủ Hoa Kỳ.

Người mẹ Việt và đứa con lai..

Người mẹ Việt và đứa con lai

image

Đứa bé da đen chào đời mới 7 ngày tuổi, người mẹ gửi vào Viện mồ côi Thánh Tâm ở Đà Nẵng rồi khăn gói dắt con trai lớn cũng lai Mỹ vào Sài Gòn lập nghiệp. Sau 40 năm, ngày nay bà ngờ rằng ca sĩ Mỹ gốc Việt Randy chính là giọt máu bỏ rơi của mình.

Người mẹ ngày nay đã là một bà lão 72 tuổi đang cư ngụ ở Trảng Bom, Đồng Nai. Bà sống một mình trong căn phòng trọ khoảng 12 m2. Tài sản có giá trị duy nhất trong căn phòng là chiếc tivi cũ kỹ và có lẽ cả những dĩ vãng đau lòng...

Nét phong sương vẫn còn phảng phất đâu đó trên mái tóc bạc trắng, trong ánh mắt đượm buồn và giọng Huế nho nhã của bà lão đã bước sang tuổi xưa nay hiếm. Bà cho biết, đây là lần đầu tiên trong đời chia sẻ những góc khuất đời tư mà bà giữ bí mật suốt 40 năm qua...

Bà sinh năm 1940 tại Huế trong một gia đình trọng nho, trọng lễ hơn tài. Bà có rất đông anh chị em. Cha làm việc cho chính quyền chế độ trước và được điều về Sài Gòn công tác vào khoảng năm 1963, mang theo cái gia đình đông đúc ấy vào theo. Cô con gái xứ Huế lọt thỏm giữa chốn phồn hoa đô hội đã nhanh chóng sa ngã vào những cám dỗ cuộc đời. Giận đứa con gái không vâng lời, cha mẹ đã thẳng tay đuổi bà ra khỏi mái ấm. Thay vì tạ lỗi, cô con gái 25 tuổi cương quyết ra đi để tìm cuộc sống riêng cho mình bằng hai bàn tay trắng, không một đồng lận lưng.

image

Bức ảnh chân dung người mẹ chụp năm 1970.

Người phụ nữ nhớ lại, năm ấy nghe lời giới thiệu của bạn bè, cô gái xứ Huế vô gia cư xin vào làm bồi phòng ở cư xá Trương Minh Giảng. Đó là một chung cư dành cho quân nhân, nhân viên của phi trường Tân Sơn Nhất. Những ngày làm ở đây, bà quen với một quân nhân Mỹ gốc Phi có cái tên thường gọi là Kha Lưa. Chàng trai Mỹ xa gia đình luôn mang nỗi sợ chiến tranh và cô gái tứ cố vô thân nhanh chóng đồng cảm rồi yêu nhau lúc nào chẳng hay. Khi cô gái có bầu được 3 tháng, chưa kịp báo tin thì anh ta mãn hạn quân dịch trở về nước rồi bặt tin luôn.

Mang mặc cảm "chửa dại", bà bỏ việc đi giặt đồ thuê kiếm tiền sinh con. Đứa bé trai ra đời với nước da đen nhẻm và mái tóc quăn tít. Dù biết sẽ chịu lời đàm tiếu của xã hội đang lên án, bà vẫn giữ lấy giọt máu với hy vọng có ngày người cha trở lại tìm con. Sau này bà mới biết đó là điều hoang tưởng.

Không tiền, không nhà cửa và không thân nhân, cuộc đời bà rơi xuống tận đáy xã hội. Bà ôm đứa con không cha đi làm "ôsin" cho các quán bar. Cuối năm 1970, tại một quán bar ở Phú Thọ, bà biết mình lại có thai hơn 3 tháng với một người Mỹ khác. Lần này, bà chưa kịp biết tên tác giả bào thai thì ông ta biệt tích.


image

Đầu năm 1971, lẩn trốn thị phi, bà ôm con rời Sài Gòn về Đà Nẵng sống nhờ một người chị họ để chuẩn bị cho đứa bé ra đời. Vợ chồng người chị nghèo khổ với 6 đứa con nheo nhóc chấp nhận cưu mang thêm 2 mẹ con bà. Tuy họ không nói ra nhưng bà hiểu mình chỉ được phép tá túc ở đó trong thời gian. Bà có liên lạc với cha mẹ nhưng chỉ nhận được lời tuyên bố: Từ con. Lý do đơn giản vì bà đã làm xấu hổ gia phong lễ giáo của gia đình. Đứa cháu ngoại lai đầu tiên ra đời trong bối cảnh cả miền Nam đang sôi sục phong trào biểu tình khiến cha mẹ bà rời bỏ Sài Gòn, bỏ xứ để tránh tai tiếng do bà tạo ra. Bây giờ có thêm đứa con lai, kể như bà đã tự đẩy mình xa vĩnh viễn cha mẹ.

image
Người mẹ già ngày nay luôn ray rứt mong tìm được đứa con lai.

Rứt ruột gửi con

Lần sinh này do thai khó, bà phải chịu mổ. Thời đó chi phí cho một ca sinh mổ rất đắt, số tiền dành dụm của bà cạn sạch. Lượng sức mình không thể nuôi nổi 2 đứa con trong tình cảnh vô gia cư, nghe theo lời khuyên của người chị họ, khi đứa bé thứ hai mới 7 ngày tuổi, bà gửi cho Viện mồ côi Thánh Tâm ở Đà Nẵng. Khi giao con cho các sơ, bà mong đứa bé sẽ được chăm sóc tốt hơn là sống trong cảnh lang bạt kỳ hồ cùng bà.

Nhớ lại điều này, bà rơi nước mắt: "Không người mẹ nào muốn rứt núm ruột của mình. Không có nỗi đau nào hơn khi rời xa nó. Nhưng cặp nách một đứa bé sơ sinh, trong khi túi đã cạn tiền, không chỗ tá túc thì cả 3 mẹ con cùng chết đói. Tôi phải đi làm việc ngay để có cái ăn".

Dù chưa hồi sức sau khi sinh, bà dắt đứa con lớn trở về Sài Gòn. Lần này, bà thuê một căn phòng trọ ở chợ Sài Gòn sống an phận bằng nghề may thuê quần áo cho các chợ. Dù thương nhớ đứa con ở Viện mồ côi nhưng bà không đủ tiền để đi thăm. Cuộc sống giữa Sài Gòn khiến bà luôn thiếu hụt. Bà lại cắn răng đem đứa con đầu nhờ một linh mục nuôi ăn học.

Năm 1975, Sài Gòn giải phóng, chính quyền cách mạng đuổi bà về vùng kinh tế mới ở Bù Đăng, Sông Bé (nay là Bình Phước). Cuộc đời bà rẽ sang trang khác, tươi đẹp hơn. Lần đầu tiên trong đời thoát cảnh vô gia cư, bà xin nhận lại đứa con từ người linh mục. Phận mẹ góa nuôi con côi ở vùng đất mới khổ cực trăm đường, bà vẫn nuôi đứa con trưởng thành. Người con này lấy vợ, sinh cho bà một cháu trai và một cháu gái.

Năm 2000, không có tiền để làm thủ tục xuất cảnh theo diện con lai, bà làm thủ tục giao đứa con trai đầu cho một gia đình khá giả làm con nuôi. Người con này hiện sống ở Mỹ, thường xuyên gửi tiền về cho bà chi tiêu. Các cháu của bà cũng thỉnh thoảng về Việt Nam thăm bà. Người con này đang làm thủ tục bảo lãnh bà sang Mỹ để chăm sóc. Chính vì vậy mà bà thuê căn phòng trọ này để ở tạm trong thời gian chờ ngày đoàn tụ.

Mong muốn gặp lại đứa con đã gửi vào Viện mồ côi Thánh Tâm, bà bật khóc: "Tôi không mong nó tha thứ. Tôi chỉ mong gặp nó một lần để nói cho nó hiểu tôi đã khổ tâm như thế nào khi gửi nó vào viện mồ côi". Những giọt nước mắt ăn năn lăn dài theo những vết nhăn trên gương mặt đau khổ.

Từ một bài báo viết về ca sĩ người Mỹ gốc Việt Randy khá nổi tiếng ở Việt Nam đang tìm kiếm người mẹ ruột, bà nói rằng "tôi bàng hoàng vì có vài sự trùng hợp với đứa con mà tôi gửi vào Viện mồ côi Thánh Tâm".

image
Ca sĩ Mỹ gốc Việt Randy Tran.

Bà run rẩy lục tìm những chiếc đĩa CD, VCD nhạc của ca sĩ Randy, rưng rưng: "Lần đầu tiên nghe Randy hát bài “Nó”, tôi đã bật khóc. Hình ảnh đứa bé mồ côi trong bài hát cứ ám ảnh, cào xé tâm can tôi hoài. Linh cảm đã khiến tôi nghĩ mình có mối liên hệ thiêng liêng nào đó đối với Randy".

Bà nói rằng đã dò hỏi về thân phận của Randy. "Khi biết Randy là con lai tôi bàng hoàng. Lúc đó, tôi chưa biết Randy xuất thân ở Viện mồ côi Thánh Tâm nhưng tôi cứ mang máng nhận ra nó mang thân phận giống đứa con thất lạc của mình. Tôi nhờ người lùng mua tất cả những đĩa ca nhạc của Randy về nghe và khóc thầm một mình. Mỗi khi Randy ra một album mới, tôi đều tìm mua cho bằng được. Nghe Randy hát bài “Mẹ”, tôi suy sụp tinh thần".

Nỗi ân hận một thời lầm lỡ

Bà đặt những bìa đĩa CD có ảnh của ca sĩ Randy bên cạnh những bức ảnh của đứa con trai đầu trên bàn như để nguôi ngoai nỗi ray rứt. Trong khay nhựa, bà cất giữ rất nhiều đĩa CD của chàng ca sĩ lai, kể cả những đĩa in sang lậu.

Bồi hồi suy tưởng về quá khứ, bà cho biết, sau khi gửi đứa con mới 7 ngày tuổi vào Viện mồ côi Thánh Tâm khoảng vài năm bà có trở lại thăm nhưng đứa bé không còn ở đó nữa. Các sơ cho biết, một số đứa trẻ ở Viện, trong đó có con của bà được những người hảo tâm nhận làm con nuôi. Bà không đủ tiền để truy tìm tông tích đứa bé đành ngậm ngùi trở về Sài Gòn.

image

Thất lạc đứa con, lòng đau như cắt nhưng bà được an ủi phần nào khi nghĩ rằng, con bà được sống sung sướng, hạnh phúc trong một gia đình khá giả. Dù vậy, thỉnh thoảng bà vẫn khóc thầm vì xót xa lo ngại con bà sống trong cảnh lang thang cơ nhỡ. Mỗi lần cơn ác mộng đó ập về, bà lại tự dằn vặt mình. Mỗi khi ra đường trông thấy một thanh niên nào đó có màu da sẫm là bà đến nhìn thật kỹ rồi hỏi thăm nhân thân để tìm chút hy vọng mong manh.

Bà bày tỏ: "Cho dù có thể không phải con tôi, tôi cũng muốn gặp để nói cho Randy biết rằng, nếu nỗi tủi thân của một đứa con lai mồ côi là một thì nỗi tủi nhục, đau đớn của bà mẹ có con lai như tôi phải là 10. Hãy thông cảm và tha thứ cho những bà mẹ giống tôi. Những người phụ nữ có quá khứ tuổi trẻ không đẹp thường che giấu bằng cách không kể với mọi người. Còn những bà mẹ như tôi, đứa con tố cáo tất cả. Nghịch cảnh ở chỗ, tình yêu đứa con - chỗ dựa tinh thần, lại cũng chính là nỗi tủi nhục quá khứ cho dù mọi người xung quanh không lên tiếng".

Randy là giọng ca nổi lên trong cộng đồng giải trí người Việt ở Mỹ vào năm 1992, được nhiều người biết đến. Ca sĩ là một đứa con lai Việt - Mỹ, sinh ra và lớn lên ở Việt Nam với nhiều khốn khó, từng sống ở Viện mồ côi Thánh Tâm, được cho làm con nuôi, xuất cảnh sang Mỹ theo diện con lai. Trở về Việt Nam năm 2007, nhiều năm nay anh chú tâm tìm kiếm người mẹ thất lạc. Randy đang bận bịu chuẩn bị cho một chương trình ca nhạc tại Hà Nội nên chưa có dịp gặp người phụ nữ tự nhận là mẹ của chàng ca sĩ lai.


Cơm Việt Nam

Cơm Việt Nam

image

Có hai yếu tố chính tạo thành món ăn của mỗi dân tộc trên thế giới:  sản phẩm có sẵn trong nước và nền văn hóa chính của người dân trong nước ấy.


Tuy nhiên, mỗi nước có nhiều vùng khác nhau về địa lý, chất đất, khí hậu, lượng nước, và sinh vật (thú vật và cây trái) khiến cho mỗi vùng trong nước có thể có những sản phẩm địa phương khác biệt.  Đồng thời, người dân sống trong một vùng có thể có một nền văn hóa riêng tư trong vùng ấy.  Những yếu tố này khiến xuất hiện những "món ăn vùng" đặc biệt tại những vùng trong cùng một nước.


Ở Việt Nam, quan niệm về "vùng" và "văn hóa trong vùng" được thấy rõ trong 10 "món cơm" khác nhau dưới đây.  Mỗi "món cơm" gồm có cơm - có thể được nấu theo những cách khác nhau - và những "món ăn" đi kèm với cơm để tạo thành "món cơm" thật "đẹp," thật "ngon miệng," thật "địa phương" và thật "văn hóa vùng."


1. Cơm lam


image

Cơm lam là loại cơm được làm từ gạo (thường là gạo nếp) cùng một số nguyên liệu khác, cho vào ống tre, giang, nứa v.v. và nướng chín trên lửa.

Cơm lam bỏ trong những ống tre, đốt trực tiếp trên lửa, khi ăn chẻ bỏ lớp cháy đen bên ngoài. Cơm lam ăn ngon, lạ miệng, hương vị khác hẳn cơm thường, chỉ cần bỏ ống cơm ra đó thấy mùi thơm rất hấp dẫn. Bẻ miếng cơm lam, chấm muối vừng hoặc muối lạc cho vào miệng, ta sẽ thấy ngon, thơm, dẻo, rất đậm đà, ngoài hương thơm của gạo nếp còn thoảng hương vị thơm thơm của nứa rừng qua lửa.

Cơm Lam là món cơm đặc trưng của các dân tộc vùng Tây Bắc Việt , Tây Nguyên.


2. Cơm niêu đập


image

Theo văn hóa của người Việt cho rằng nồi đất là nồi nấu ăn ngon nhất. Gạo Tám mà nấu bằng nồi đồng hoặc bằng các thứ nồi khác đều không thể có hương vị như nấu bằng niêu đất.

Cái niêu đất nung nâu sẫm be bé, miệng hơi khum to hơn tô canh một chút đậy nắp kín với đôi đũa cả gác một bên. Ăn cơm đập ở các nhà hàng, khi niêu cơm được bê lên, người phục vụ mới gõ nhẹ chiếc búa nhỏ vào niêu, những mảnh đất nung vỡ vụn rơi xuống đất còn lại trên tay là ổ cơm chín mịn màng ở giữa nhưng chung quanh là một lớp cháy ròn đều vàng mỏng.

Thường, cơm niêu được ăn kèm với cá kho tộ, cà pháo chấm mắm tôm, canh cua mồng tơi...


3. Cơm cháy - Ninh Bình


image

Tương truyền, cơm cháy Ninh Bình được hình thành hơn 100 năm (từ cuối thế kỷ 19), do một chàng thanh niên người Ninh Bình tên là Hoàng Thăng học được và phát triển từ một món ăn của người Hoa, sau đó mở rất nhiều tiệm ăn ở Hà Nội lẫn Ninh Bình. Từ đó món cơm cháy được lưu truyền, phát triển và trở thành một đặc sản của vùng đất Cố đô.

Để làm món cơm cháy thơm ngon, người Ninh Bình dùng gạo nếp hương, chọn hạt gạo tròn và trong để nấu. Khi nấu phải nấu bằng than củi và dùng nồi gang thì mới có miếng cơm cháy vàng thơm, vừa dẻo vừa ngon. Cháy lấy ra từ nồi mang ra phơi từ hai đến ba nắng. Cơm cháy cần được bảo quản nơi khô ráo, tuyệt đối tránh ẩm mốc, lúc gần ăn thì mới mang ra chiên giòn. Nếu chiên để qua buổi hay qua ngày thì cơm đều bị hôi dầu, ăn sẽ không ngon.

Ăn cùng cơm cháy có thể là thịt bò, tim, cật lợn xào với các loại rau như hành tây, nấm rơm, cà rốt và cà chua... ăn đến đâu, chan lên miếng cơm cháy đến đó. Miếng cơm kêu xèo xèo, bốc khói, toả ra mùi thơm. Khi ăn, cơm giòn tơi, chứa nhiều hương vị của món ăn thập cẩm nóng sốt mà đậm đà.

4. Cơm hến - Huế


image

Người Việt  bao giờ cũng ăn cơm nóng, còn cơm hến của xứ Huế lại được chế biến từ cơm nguội đánh tơi nhưng cơm hến được nấu từ thứ gạo ngon nên mềm dẻo. Ăn cơm hến tưởng như là một món trộn với những nguyên liệu phong phú mà đơn giản như cơm nguội cùng hến luộc, nước hến, hoa chuối thái rối, khế chua, rau răm...

Cơm hến hòa cùng vị bùi của đậu phộng, vị cay của ớt, vị đậm đà của mắm ruốc, tạo nên một món thanh đạm.

Cơm hến là món ăn cay, cay chảy nước mắt, cay toát mồ hôi. Cơm của cơm hến là cơm nguội, mùi ruốc mặn nồng thơm nức mũi, vị chua thanh của khế, mùi thơm ngây ngất của rau thơm, chuối bắp, bạc hà, vị ngọt đằm thắm của nước hến, béo ngậy của tóp mỡ, vị cay đến xé lưỡi, đến phỏng miệng của ớt tương... Người ăn cơm hến đôi lúc vẫn chưa vừa lòng với món ớt tương cay nồng sẵn có, còn cắn thêm trái ớt tươi" rồi xì xụp, xuýt xoa hít hà cho nước mắt nhỏ giọt, mới thấm thía được cái ngon của cơm hến.


5. Cơm Âm phủ - Huế


image

Cơm Âm phủ là một món ăn có từ lâu đời của đất cố đô, rất đậm "chất Huế" gồm nhiều nguyên liệu tạo thành, đa màu đa sắc nhưng lại rất bình dân. Cái tên nghe rất lạ, tạo cho thực khách vẻ "sờ sợ" nhưng lại là một món ngon độc đáo trong nghệ thuật ẩm thực Huế.

Cơm Âm phủ gồm các nguyên liệu như: cơm trắng, tôm, thịt nướng, chả lụa, trứng tráng, rau thơm, dưa leo, đồ chua... , cách làm cũng khá công phu. Cơm là thành phần chính nên việc chọn gạo để nấu là rất quan trọng. Để cơm ngon phải chọn gạo thơm, có chất lượng tốt.

Cơm Âm phủ có trong bốn mùa. Nếu có dịp đến thành phố Festival Huế, đắm chìm trong khung cảnh thơ mộng của nơi đây, du khách hãy thưởng thức món cơm đậm chất Huế này.


6. Cơm gà - Hội An


image

Chưa ăn cơm gà xem như chưa tới Hội An. Cách nói có phần cường điệu ấy có lẽ xuất phát từ lòng tự hào khi đề cập đến cơm gà - một thứ hương vị quê nhà bình dị, khó quên của người dân phố Hội.

Cơm gà đơn giản là cơm nấu ăn với gà luộc nhưng cái đặc sắc là những yếu tố trong món ăn bình dị này như cơm, gà, nước chấm, đồ chua ăn kèm đều mang hương vị, phong cách ẩm thực rất riêng của miền Trung.

Cái đặc biệt của món cơm gà xứ Hội bắt nguồn từ nét riêng của cách chế biến thịt gà theo "gu" miền Trung, nghĩa là gà xé nhỏ, bóp thấm với hành tây, rau răm và gia vị. Cái khéo của người làm là khiến miếng thịt mang thơm thơm, cay cay nhưng vẫn không bở thịt và mất mùi gà.

Nước dùng gà được dùng để nấu cơm nên hạt cơm không trắng mà ánh một sắc vàng nhẹ, căng tròn, ngọt lịm vị gà. Với phong cách nhỏ nhẹ của người miền Trung, món cơm gà được bày trong chiếc đĩa nhỏ chỉ đủ làm lưng bụng thực khách. Đĩa cơm thường trang trí thêm ít lá bạc hà, rau răm, những lát hành tây trắng nõn, tương ớt đỏ tươi, muối tiêu lấm chấm, ăn kèm với loại tương ớt sền sệt, cay xé lưỡi theo khẩu vị của người địa phương.

Có một cách khác làm món cơm gà, nhưng người vùng Tam Kỳ - Quảng  hay Đà Nẵng mới thường chế biến theo cách này. Thịt gà không xé sợi mà chặt thành từng miếng vừa phải, vàng ươm. Gà không chỉ luộc, đôi khi còn được chiên giòn.


7. Cơm Tấm - Sài Gòn

image
Cơm tấm bì sườn chả


Cơm tấm vốn là món đặc sản truyền thống của người dân miền  mà đặc biệt là người Sài Gòn. Xưa kia, người dân thường sử dụng món ăn này trong bữa sáng, vừa đơn giản mà thuận tiện. Nhưng nay, món cơm tấm độc đáo này được dùng trong nhiều cửa hàng, quán xá, nhà hàng, khách sạn như một món cơm chính trong bữa trưa, tối...

Cơm tấm là món ăn độc đáo bởi lẽ đây thứ cơm được nấu từ những hạt gạo vỡ nhỏ, vụn. Những mảnh hạt gạo vỡ được sàng riêng và nấu chín lên bằng bếp củi.

Cơm tấm có hương vị thật nhẹ nhàng nhưng rất đặc biệt và hấp dẫn người thưởng thức. Một đĩa cơm tấm ăn kèm với sườn, bì, chả, trứng và nước mắm sẽ khiến cho các vị giác của bạn phải trầm trồ bởi vị ngon mà không ngấy.


8. Cơm Dừa - Bến Tre


image

Xứ dừa Bến Tre không chỉ nổi tiếng với các sản phẩm kẹo dừa, rượu dừa, qua bàn tay tinh tế của người dân nơi đây biến món cơm dân dã hằng ngày trở thành một đặc sản lạ lẫm với người ăn bằng món cơm dừa.

Nấu cơm dừa cầu kỳ. Để được món cơm dừa ngon phải mất gần hai giờ đồng hồ. Những trái dừa xiêm được cắt ngang một phần trên đầu quả dừa để trút nước ra và dùng miếng cắt đó như cái nắp để đậy lại. Gạo ngon vo sạch bằng nước rồi sau đó vo lại nước cuối cùng bằng nước dừa, để ráo nước. Cho gạo vào trong trái dừa rồi đổ lượng nước dừa vào vừa đủ, đậy nắp lại cho kín.

Cơm dừa nấu với nước dừa được hấp cách thủy trong nồi nên hương thơm, vị ngọt đều kết đọng lại trong mỗi hạt cơm. Khi cơm chín hơi ngả màu vàng nhạt do bị thấm hơi dầu từ cơm quả dừa. Cơm dừa ăn có vị beo béo nên ăn nóng mới ngon.

Cái thú khi ăn cơm dừa là ăn trực tiếp trên trái dừa, không phải ăn bằng chén. Với trái dừa xinh xắn trắng ngà, mùi thơm của dừa hòa quyện cùng làn khói bốc lên làm cho tất cả các giác quan đều hưởng trọn vẹn hương vị của món ăn.


9. Cơm nị


image

Cơm nị một món ăn truyền thống của người Chăm, Châu Giang, An Giang. Cơm nị thường là gạo nấu với sữa nhưng có người lại thích thêm nho khô vào để tăng thêm khẩu vị.

Người Chăm hay ăn Cơm nị với cà púa là món ăn được chế biến từ thịt bò rất độc đáo. Hai món ăn này thường bổ sung cho nhau tạo nên hương vị độc đáo và cầu kỳ mang khẩu vị người Chăm.

Cơm nị - cà púa mang mùi ngọt béo của sữa, vị bùi của đậu phộng, vị mặn ngọt của thịt bò cùng với vị cay xè của ớt, vị ngọt của nho khô làm ngẩn ngơ lòng thực khách. Tất cả đem lại cho người ăn một cảm giác thơm ngon, thật lạ miệng, no bụng mà chẳng thấy ngán.


10. Cơm Ghẹ - Phú Quốc


image

Cơm ghẹ là món ăn ngon, giàu chất đạm, vị lạ đặc trưng rất ấn tượng và cũng rất khó quên khi đặt chân đến Phú Quốc.

Thành phần chính của cơm xào ghẹ Phú Quốc là cơm trắng, thịt ghẹ bóc sẵn, hành tây xắt lát mỏng, tỏi, ít tương cà vàng, dầu ăn. Thịt ghẹ khoảng 300g bỏ vào chảo xào sau khi phi tỏi vàng cùng với hành tây, cơm trắng khoảng một ký cho năm người dùng. Tương cà giúp cho món ăn có màu sắc đẹp, nêm gia vị vào để có hương vị ngon, khi chế biến cũng thể dùng hạt nêm Knorr thay thế cho gia vị.

Cơm xào ghẹ Phú Quốc khi chế biến có màu vàng ươm cũa tơ vàng óng ánh rất đẹp. Cơm khi xào xong được ăn kèm với dưa leo xắt nhuyễn, rau tươi, cà chua xắt lát dùng với nước mắm pha chế sẵn.


image


BM

Kỷ lục thu Thuốc giả Trung Quốc tại Châu Âu : Pháp tịch thu trên 2 triệu hộp


Kỷ lục thu Thuốc giả Trung Quốc tại Châu Âu : Pháp tịch thu trên 2 triệu hộp

Thuốc giả do Trung Quốc sản xuất
Thuốc giả do Trung Quốc sản xuất
REUTERS


Hải quan Pháp hôm nay 10/04/2014 loan báo đã tịch thu 2,4 triệu hộp dược phẩm giả do Trung Quốc sản xuất, phát hiện được từ cuối tháng Hai. Đây là số lượng thuốc giả bị tịch thu cao nhất Châu Âu từ trước đến nay.

Các loại thuốc giả này gồm aspirine, thuốc chống tiêu chảy, thuốc trị rối loạn cường dương…được hải quan Pháp phát hiện trong hai container tại cảng Le Havre, thuộc vùng Normandie hôm 27/2. Đây là lượng thuốc giả kỷ lục bị hải quan tịch thu trong toàn Liên Hiệp Châu Âu. Kỷ lục trước đó, cũng tại Havre vào tháng 5/2013 là trên 1,2 triệu gói aspirine dỏm. 
Theo ban Giám đốc hải quan, thì thay vào chỗ số hàng hóa được kê khai là « trà Trung Quốc », các nhân viên đã phát hiện 601 thùng carton đựng thuốc gói và thuốc viên giả hiệu, gồm nhiều loại khác nhau. 
Hải quan khẳng định : « Một số ‘thuốc’ không chứa bất kỳ một hoạt chất nào, là một sự lừa đảo trắng trợn người tiêu dùng. Số khác thì có chứa một hoạt chất nhưng liều lượng hoàn toàn không phù hợp với lượng cần có trong dược phẩm chính gốc, có thể gây nguy cơ cho sức khỏe của các bệnh nhân uống nhầm thuốc giả ». 
Ban Giám đốc hải quan Pháp nhắc lại, dược phẩm là lãnh vực bị làm giả nhiều nhất trong năm 2013, chiếm 18% trong tổng số 7,6 triệu món hàng bị hải quan tịch thu, đứng trên mặt hàng quần áo (14%).






Vị "thánh ăn xin" 99 tuổi được cả thế giới ngưỡng mộ

Vị "thánh ăn xin" 99 tuổi được cả thế giới ngưỡng mộ

image
Suốt nhiều thập kỷ qua, cụ ông Dimitrov Dobrev (99 tuổi) vẫn cần mẫn đi bộ hàng chục km mỗi ngày để ăn xin, nhưng không phải cho mình mà để làm từ thiện.

Cụ ông Dimitrov Dobrev (hay mọi người vẫn thường gọi cụ với cái tên thân mật là ông Dobri) được người dân phong tặng là "vị thánh" làng Baylovo. Ông là nhà hảo tâm nổi tiếng không chỉ ở  mà còn trên toàn thế giới. 


image
Chân dung người đàn ông tốt bụng.


image
Cụ ông Dimitrov Dobrev thường ngày vẫn đi bộ hàng chục km để xin tiền làm từ thiện.

image
Hình ảnh của cụ dường như đã quen thuộc với rất nhiều người.

Dù bị mất thính giác trong Thế chiến II và năm nay đã bước sang tuổi 99, nhưng cụ ông Dobri vẫn cần mẫn đi bộ hàng chục km từ ngôi làng của mình đến các thành phố, khu vực khác để xin tiền.  


Không màng đến lạnh giá hay mưa bão, cụ ông Dobri chỉ mặc đúng bộ quần áo tự làm và đôi giày đã sờn, ngày ngày cần mẫn, kiên trì đi xin và tích cóp từng đồng xu lẻ.


image
Hành động thương yêu mà cụ dành cho 1 cậu bé.

Hàng tháng, toàn bộ số tiền xin được ông lại cất giữ cẩn thận để làm từ thiện. Còn trong cuộc sống thường ngày, ông chỉ sống dựa vào khoản tiền lương hưu và một vài món đồ mà những nhà hảo tâm dành tặng ông như bánh kẹo, hoa quả.


image
Cụ Dobri đã cống hiến nhiều chục năm để xin tiền giúp đỡ những trẻ em mồ côi, các nhà thờ trên khắp .

Chính nhờ sự hy sinh và việc làm đầy ý nghĩa này mà trong nhiều thập kỷ qua, ông đã quyên góp được rất nhiều tiền cho việc phục hồi và duy trì những tu viện, nhà thờ và giúp đỡ phần nào cho cuộc 

Mặc dù được cả thế giới biết đến với tấm lòng cao thượng nhưng cụ ông Dobri vẫn rất khiêm nhường. 


image

image

image
Hình ảnh khắc khổ nhưng ẩn chứa một tấm lòng cao cả của cụ Dobri.


Cụ Dobri có 4 người con, nhưng 2 người con của cụ đã qua đời. Với tấm lòng hết mình vì sự nghiệp từ thiện, cụ Dobri đã từng hiến tặng toàn bộ đồ đạc trong nhà cho nhà thờ. Chính hành động này của cụ đã từng khiến những người trong gia đình vô cùng tức giận.


Hiện, cụ Dobri đã chuyển đến sống ở căn nhà nhỏ trong nhà thờ St. Cyril and Methodius ở làng Baylovo – chỉ cách vài mét ngôi nhà của Elin Pelin.


image
Căn nhà nhỏ của cụ Dobri.


image
Bên trong căn nhà đơn sơ của cụ Dobri.
Dù có giường nhưng cụ vẫn thích được nằm dưới sàn nhà và không sử dụng bất cứ đồ đạc hiện đại nào. Khi ghé thăm căn nhà nhỏ của cụ, phóng viên chỉ thấy 1 mẩu bánh mì, một miếng khoai tây - và với cụ, như vậy là đủ cho bữa ăn của ngày hôm sau.


Câu chuyện về người đàn ông  tuyệt vời đã được cả thế giới biết đến và ca ngợi. Để bày tỏ tấm lòng ngưỡng mộ và yêu mến của người dân dành cho vị "thánh ăn xin", họa sĩ đường phố Ernaste Nasimo từ Creatures Urban đã vẽ nên bức chân dung của cụ Dobri tại khu nhà “Hadji Dimitar” ở Sofia.


image
Tác phẩm của họa sĩ đường phố Ernaste Nasimo nằm trong dự án “Souls in walls" (Tạm dịch: "Linh hồn trên những bức tường”). 


image
Cụ luôn tự tay làm những món đồ phục vụ cho cuộc sống hàng ngày. 


image

image
Nụ cười hiền hậu của vị "thánh ăn xin".


image

image

image

image

Những hình ảnh đời thường của cụ ông có tấm lòng cao cả.


Hãi hùng cà phê .....




Mi các bạn uống CÀ PHÊ

ti Sài Gòn



Đậu nành rang trộn với hàng loạt hóa chất, hương liệu sẽ biến thành “cà phê” chính hiệu. Công thức chế biến này đang được một cơ sở quy mô lớn tại Q.Tân Phú (TP.HCM) ngày đêm sản xuất cung cấp cho thị trường…

Đậu nành + hóa chất
Trưa ngày 6.7, men theo con kênh nước đen bốc mùi trên đường Tô Hiệu, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú, chúng tôi tìm đến cơ sở rang xay cà phê Thông Phát (số 108 - lô 4 Tô Hiệu, P.Hiệp Tân, Q.Tân Phú). Cơ sở như một nhà kho, được xây dựng bằng sắt thép mái tôn cũ kỹ, trên diện tích hơn 500 m2. Bên phía tay phải cơ sở, chiếm 2/3 diện tích là nơi chứa hàng trăm bao tải đậu nành; phần còn lại đủ để 3 máy rang đậu và 1 căn phòng nhỏ chứa các thùng hóa chất.
Đối với những cơ sở chế biến thực phẩm, vấn đề vệ sinh phải được đặt lên hàng đầu, nhưng chỗ này thì chẳng có chút vệ sinh nào cả. Ngoài trời nắng nóng oi bức, bên trong càng nóng bức hơn bởi 3 lò rang hừng hực lửa hoạt động hết công suất. Cái lạ ở đây là mặc dù trong cơ sở và xung quanh không có một hạt cà phê nào nhưng mùi cà phê thơm lựng lan tỏa khắp khu vực… “Cơ sở chế biến cà phê nhưng đố anh tìm được hạt cà phê nào” - một công nhân ở đây vừa cười vừa nói một cách tự nhiên không chút e dè. Chúng tôi cứ ngỡ câu nói đùa nhưng sau một hồi quan sát, mới biết anh công nhân nói thật. Vậy mà, hằng ngày, cơ sở này vẫn cho ra lò hàng tấn cà phê “đểu” cung cấp cho thị trường.
cà phê Thông Phát 
Quy trình sản xuất mất vệ sinh - Ảnh: Đàm Huy


 

Cơ sở chế biến cà phê nhưng đố anh tìm được hạt cà phê nào

Một công nhân ở cơ sở rang xay cà phê Thông Phát

Một công nhân cho biết, 3 cái máy rang tại đây có công suất 250 kg/mẻ/cái. Đầu tiên, đậu nành hạt được cho vào lò rang cho cháy đen, rồi đổ vào một thùng nhựa lớn. Sau đó, đổ vào thùng nhựa một hỗn hợp hóa chất màu đen đã được pha sẵn (tùy theo yêu cầu của khách hàng mà chủ cơ sở tẩm mùi vị đậm đặc hay nhẹ hơn).
Toàn bộ đậu nành và hóa chất được cho tiếp vào lò quay đều để hóa chất thấm vào từng hạt đậu. Đậu nành trộn xong được đổ ào ra một cái khay lớn làm bằng tôn đặt dưới nền đất, một số công nhân xúm vào dùng xẻng đập, trộn liên hồi; rồi dùng quạt sấy khô không cho dính cục. Lúc này, hạt đậu nành biến thành màu đen giống hệt màu hạt cà phê, dù không phải cà phê nhưng thơm mùi cà phê đến sặc cả mũi…
Tại cơ sở Thông Phát, có thể nói hãi hùng nhất là công đoạn pha chế các loại hóa chất không rõ nguồn gốc với nhau để tẩm vào đậu nành sau khi rang. Chúng tôi thấy công nhân dùng ca nhựa múc thứ nước màu đen pha sẵn đổ vào đậu nành. Để có được hỗn hợp màu đen này, chúng tôi thấy công nhân pha trộn nhiều loại hóa chất khác nhau, có những hóa chất lấy từ can nhựa không có nhãn mác.
Chúng tôi đã kịp ghi hình lại nhiều công đoạn chế biến đậu nành thành “cà phê”. Công nhân tham gia chế biến ở đây có người mặc quần đùi, có người cởi trần; hoàn toàn không bao tay, khẩu trang… Kể cả các dụng cụ sử dụng pha chế ở đây đã quá cũ kỹ, đóng nhiều lớp đen xì, trông rất mất vệ sinh. Chứng kiến cảnh nước, hóa chất, đậu nành vung vãi khắp nơi trên sàn đất suốt trong quá trình chế biến, chúng tôi không khỏi rợn người khi tưởng tượng đang cầm ly cà phê uống.
 

Không thể phân biệt thật giả
Khi chúng tôi vào gặp ông chủ cơ sở tên Thông đặt mua nửa kg đậu nành “cà phê”, nói là để về uống thử, nếu được sẽ lấy số lượng lớn; ông Thông mở nắp thùng nhựa màu xanh lớn trước cơ sở, xúc nửa kg cà phê đậu nành cho chúng tôi xem trước khi bỏ vào máy xay. Chỉ trong vài phút, nửa kg cà phê đậu nành nhanh chóng được xay mịn, biến thành nửa kg cà phê bột. Cầm nửa kg cà phê giả trên tay, tôi thầm nghĩ nếu “thượng đế” nào không tận mắt chứng kiến cảnh này thì đố ai biết đây là “cà phê” đậu nành.

Lạnh người!
Sau khi điều tra, ghi nhận về cung cách chế biến cà phê bột của cơ sở  rang, xay cà phê, ngũ cốc Thông Phát, chúng tôi phối hợp với Thanh tra Sở Y tế TP.HCM để tiến hành kiểm tra cơ sở vào hôm qua 16.7. Tại thời điểm kiểm tra, có hàng trăm bao nguyên liệu là đậu nành, bắp để làm ra “cà phê” chất tại đây, nhiều nơi những nguyên liệu này đổ ngổn ngang ra sàn nhà đen kịt. Bên cạnh là các hóa chất, nguyên liệu để tẩm ướp đậu nành, bắp như: bột màu, đường hóa học, bơ, rượu… cũng để bừa bãi.
Nếu ai chứng kiến cảnh chế biến cà phê ở đây thì sẽ không bao giờ dám uống cà phê không rõ nguồn gốc nữa. Bởi, nhà vệ sinh thì đặt trong khu sản xuất; đậu nành, bắp sau khi tẩm ướp hóa chất, sấy... được cho ra những ô vuông dưới sàn nhà rất bẩn để các công nhân dùng bàn cào đảo qua lại. Đến nơi pha hỗn hợp hóa chất để tẩm đậu nành càng ớn lạnh hơn. Nhiều thành viên trong đoàn thanh tra khi chứng kiến phải thốt lên “từ nay hết dám uống cà phê bên ngoài; phải mua cà phê hạt về mà tự chế biến thôi!”.
Đại diện cơ sở, ông Lê Minh Thông không ngần ngại cho đoàn thanh tra biết: cơ sở rang, chế biến theo đơn đặt hàng của khách từ hai năm nay; khách đặt sao làm vậy. Phần lớn khách đưa nguyên liệu là đậu nành, tinh cà phê, và các hóa chất, hương, màu tẩm ướp. Nếu khách không đưa phụ gia thì cơ sở cho người ra chợ Kim Biên mua. Mỗi ngày cơ sở rang, chế biến khoảng 1,5 tấn “cà phê”. Đoàn thanh tra yêu cầu cung cấp hóa đơn, giấy tờ liên quan đến những khách đặt chế biến “cà phê”, thì ông Thông chỉ cung cấp được mỗi khách hàng là Công ty Nguyễn Thuấn (TP.HCM) và cho biết thêm còn gia công cho khách hàng lấy tên cà phê thành phẩm là An Phúc (ở miền Trung) và Cường Phát (ở TP.HCM). Đoàn yêu cầu cung cấp sổ sách ghi số lượng rang, xay chế biến “cà phê” cho các khách hàng, ông Thông cũng không đáp ứng được. Cơ sở này cũng không có giấy chứng nhận đủ điều kiện vệ sinh an toàn thực phẩm; nhân viên thì không kiểm tra sức khỏe…
Đoàn thanh tra lập biên bản, buộc cơ sở Thông Phát ngưng hoạt động; niêm phong, thu giữ một số hóa chất, phẩm màu, “cà phê” thành phẩm… để kiểm nghiệm làm rõ. (Còn tiếp)
 cà phê Thông PhátLấy dung dịch màu đen “lạ” tẩm vào nậu nành rang
cà phê Thông Phát
Đậu nành sau khi trộn các loại hóa chất, hương liệu và rang xong
cà phê Thông Phát
Nơi pha trộn các hóa chất, phẩm màu để tẩm vào đậu nành chế biến thành “cà phê”
cà phê Thông Phát
Nguyên liệu đậu nành, bắp, các hóa chất để ngổn ngang - Ảnh: T.Tùng - Đàm Huy

























Anh bán phở Khánh Bình hát giọng nữ rất tuyệt



Subject: Anh bán phở Khánh Bình hát giọng nữ rất tuyệt





Anh bán phở hát giọng nữ gây sốt trên mạng

Thứ Hai, 07/04/2014 16:27


(NLĐO) - Trong tập 2 chương trình truyền hình thực tế Người bí ẩn phát sóng tối 6-4 trên HTV7, anh Bùi Quang Bình (nghệ danh Khánh Bình), chủ quán phở khô ở Rạch Giá, Kiên Giang khiến Hoài Linh kinh ngạc bởi khả năng hát hay cả giọng nam và giọng nữ.


Chàng bán phở Khánh Bình. Ảnh: Facebook
Chàng bán phở Khánh Bình. Ảnh: Facebook

Nghệ sĩ Hoài linh cho rằng nếu Khánh Bình không đi hát chuyên nghiệp là đã vô tình phụ lòng ơn trên khi cho mình giọng ca thiên phú này. Từ trước đến nay, anh chưa từng ký độc quyền với bất kỳ ca sĩ nào, nhưng nếu Khánh Bình có ý định đi hát, anh sẵn sàng giúp đỡ và tạo điều kiện để phát huy khả năng. Và không phụ lòng danh hài, Khánh Bình nhận lời.
Đừng Nói Xa Nhau

Phần trình diễn của Khánh Bình lan nhanh trên các diễn đàn, trang mạng và chủ quán phở trở thành cái tên gây sốt trên mạng với hơn 70.000 lượt người xem. Nhiều lời khen ngợi của cộng đồng mạng dành cho phần trình diễn của anh: “Vừa xem xong bản full tập này, anh này hát hay lắm luôn, bị yêu anh í mất rồi”; “Hâm mộ anh này rồi!”; “Không tin nổi”; “Rất là hay”...
Người Ngoài Phố

Do các chương trình truyền hình thực tế thường hay dùng “chiêu trò”, gây sốc nên một số cư dân mạng cũng tỏ ý nghi ngờ khả năng thực sự của Khánh Bình, cho rằng hát nhép. Thậm chí, họ còn đưa ra dẫn chứng chứng minh điều này, tỏ ý có thể khi hát thật không hay như đã nghe trong tập phát sóng trên truyền hình đã qua biên tập, chỉnh sửa. Nhưng ý kiến này cũng gặp nhiều phản bác cho rằng họ tin tưởng Hoài Linh có mắt nhìn người
 Chiều Qua Phà Hậu Giang nhái giọng Phi Nhung 




Hát cả giọng Nam và Nữ


Vọng cổ Dòng Sông Quê Em với giọng nữ

Chim Trắng Mồ Côi nhái giọng Tuấn Vũ & Lệ Thuỷ

Như để chứng minh cho khả năng của Khánh Bình, một số clip chủ quán phở hát bằng giọng nam và nữ ngày trước được tìm lại và đưa lên mạng, tiếp tục thu hút cộng đồng mạng.


M.Khuê (Tổng hợp) 




Sự tích hoa Anh Đào.

Sự tích hoa Anh Đào.


                  


 Sự tích hoa Anh Đào.
 
  Sakura là quốc hoa của Nhật bản. Đặc điểm của nó là rơi trong khi còn đương độ tươi thắm. Hoa Anh đào tượng trưng cho tinh thần võ sĩ đạo – samurai – biết chết một cách cao đẹp.

  Chuyện kể rằng, ngày xưa ở xứ Phù tang (Nhật bản) chưa có hoa Anh đào như bây giờ. Tại một ngôi làng xinh xinh ven núi Phú Sĩ, có một chàng trai khôi ngô tuấn tú dũng cảm khác thường.
  Năm chàng mới tròn một tuổi, có một Đạo sĩ phiêu bạt ghé qua nhà, nhìn cậu bé, mỉm cười đặt vào tay người cha thanh sắt đen bóng rồi lặng lẽ ra đi. Lúc đấy đang mùa đông tuyết rơi tầm tã, vị Đạo sĩ đi khuất trong mưa tuyết rồi, mà người cha vẫn thẫn thờ nhìn trông theo. Đặt thanh kiếm vào tay người vợ trẻ, ông nói như thì thầm: ”Hãy cất kỹ và giao thanh sắt này lại cho con trai chúng ta khi nó tròn 14 tuổi. Số phận đã an bài nó sẽ trở thành một kiếm sĩ lừng danh”. 
 
  Sau đó, cha cậu bé qua đời. Người vợ trẻ ở vậy nuôi con. Thanh sắt đen bóng được giao lại cho chàng trai năm cậu tròn 14 tuổi. Cậu rùng mình vuốt ve kỹ vật huyền bí nặng nề ấy. Một sức mạnh kỳ lạ, một khát khao khó hiểu tràn ngập vào cơ thể tươi non dũng mãnh của cậu. Người mẹ chưa kịp nói gì thì cậu đã run rẫy thốt lên trong cảm xúc nghẹn ngào: “Ta phải trở thành một kiếm sĩ nổi tiếng nhất đất nước này”. Chàng trai đến rạp đầu xin thụ giáo một Võ sĩ đạo lừng danh. 
 
  Vị Samurai ngắm nhìn chàng trai từ đầu đến chân, trầm ngâm suy tư bất động hàng giờ liền. Cuối cùng ông thở dài lẩm bẩm một mình “oan nghiệt” và chấp thuận. Thời gian thấm thoát thoi đưa, tuổi 18 thanh xuân tràn trề sức sống đến với người kiếm sĩ. Tay kiếm của chàng khiến những Samurai kiêu hùng nhất cũng phải e dè. Nhưng còn thanh sắt? Chàng đã tự mình rèn nó thành thanh kiếm sáng ngời đầy uy lực, nhưng chưa được. Một thanh kiếm báu thực sự phải được tắm mình trong máu ngay trong ngày khai trận. Biết nhúng lưỡi thép uy lực này vào máu ai khi chàng chưa hề có kẻ thù, khi chàng chưa hề đối mặt với kẻ cướp, khi chàng chưa tìm được bất cứ lý do gì để quyết đấu một phen?
  Lúc này người mẹ và người thầy của chàng đã khuất núi. Cô gái duy nhất của vị võ sư lừng danh năm xưa là người thân yêu còn lại duy nhất của chàng. Mỗi ngày khi nắng đã tàn lụi trên núi Phú sĩ, đêm đã tràn ngập trên xóm núi, cô gái lại buồn bã nhìn chàng ngồi bất động, trầm tư bên bếp lửa. Chàng không còn cười nữa, mắt chàng lạnh như tuyết, chàng ôm thanh kiếm mà ước mơ ngày nó được tắm mình trong máu để trở thành bảo kiếm vô địch thiên hạ.
 
  - Anh thân yêu! Có phải chăng đối với anh thanh kiếm này là tất cả? Nếu nó không được tắm mình trong máu để ngập trong khí thiêng, thì anh sẽ mãi mãi buồn đau?
  Nhìn vào bếp lửa, chàng trai vuốt ve thanh kiếm trong lòng, và nói chậm rãi rất quả quyết:
 
  - Chỉ buồn đau thôi ư? Không đâu! Đối với anh, thanh kiếm là sự nghiệp, là cuộc sống, là tất cả…..làm sao anh có thể coi mình là một Võ sĩ đạo chân chính khi thanh kiếm của anh chưa từng no say trong máu? Trời ơi! Anh chết mất! Sao thời buổi này yên bình đến thế? Sao không có kẻ cướp nào thúc giục anh xuống kiếm, không có kẻ cuồng ngông nào thách đấu với anh?
 
  Cô gái mỉm cười đau đớn. Cô chỉ hỏi để khẳng định quyết tâm của mình thôi.
 
  - Anh thân yêu! Cho em được cầm lấy thanh kiếm của chàng một chút thôi.
Cầm thanh kiếm đen bóng, sắc lạnh cô gái nhìn chàng bằng ánh mắt buồn thăm thẳm, rồi đột ngột đâm thẳng vào tim. Máu trào ra ướt đẫm tấm thân mảnh dẻ của nàng, nhuộm đỏ chiếc áo Kimono trắng nõn, trinh bạch. Chàng trai hốt hoảng rú lên kinh hoàng, vươn tay rút phăng thanh kiếm khỏi lồng ngực cô gái. Dưới ánh lửa bập bùng, thanh kiếm ngời sắc xanh rực rỡ, hào quang loé lên lộng lẫy lạ thường: nó đã được no mình trong máu!
 
  Nhưng từ đó, chàng trai hoàn toàn cô độc. Không Samurai nào thèm kết bạn với anh. Họ nhìn sang chỗ khác khi đối mặt trên con đường hẹp. Họ rời khỏi quán trà khi anh bước vào. Họ từ chối khi anh thách đấu.
 
  Cho đến một hôm, một buổi chiều mùa đông, khi những bông tuyết đầu mùa vừa rơi, chàng trai ôm thanh kiếm đến bên mộ cô gái. Chàng thì thầm :”Tha lỗi cho anh. Anh đã hiểu ra rồi…”. Chàng bình thản cắm sâu mũi kiếm vào bụng rạch một đường mạnh mẽ và rút kiếm ra nằm gục bên cạnh mộ. Thanh bảo kiếm cắm sâu vào mộ đất….tuyết không ngừng rơi….đến sáng. Tuyết đã ôm trọn chàng trai và ngôi mộ vào vòng tay của mình. Chỉ còn lại một cây hoa lạ, mơn mởn vươn lên tươi cười, hồng thắm. Không ai biết hoa hoá thân từ thanh kiếm ấy. Người ta dặt tên hoa là Anh đào. Hoa Anh đào có nhiều loại mọc được ở nhiều nơi. Nhưng không nơi đâu đẹp bằng hoa được ươm mầm, và trổ bông ở vùng núi Phú sĩ.
  Nhật Bản có câu : “A flower is a cherry blossom, a person is a Samurai” (Nếu là hoa, xin làm hoa Anh đào. Nếu là người, xin làm một Võ sĩ đạo) . Điều đó có nghĩa là, khi một Võ sĩ đạo đối mặt với hiểm nguy, anh ta không run sợ trước cái chết, bởi vì, giống như hoa Anh đào, anh ta sẽ tự đâm mình và gục xuống ngay lập tức, không ngần ngại.
  Nhiều người tự hỏi có phài hoa Anh đào là 1 loài hoa Tình yêu hay không? Một Tình yêu mãnh liệt vào đạo, vào sự nghiệp Võ sĩ.
 
  Đối với người Nhật Bản, hoa Anh đào không chỉ tượng trưng cho vẻ đẹp thanh cao, mà còn là nỗi buồn về sự ngắn ngủi, phù dung, và tính khiêm nhường, nhẫn nhịn. Cây hoa Anh đào đem tặng được xem như biểu tượng hòa bình của nước Nhật với các nước khác trên thế giới. Hoa Anh đào mọc ở Triều Tiên, và Mỹ không có mùi hương. Trong khi đó, ở Nhật Bản, người ta ngợi ca hương thơm của hoa Anh đào trong những vần thơ. Trong ngôn ngữ Nhật, nhất là trong thơ ca, chữ ”hana” (hoa) và ”sakura” hầu như đồng nghĩa.
 
  Hoa Anh đào nở báo hiệu mùa xuân đến. Suốt tuần lễ thứ hai của tháng Tư, lễ hội hoa Anh đào được tổ chức khắp nơi đón mùa xuân mới, và mọi người tụ tập trong các buổi tiệc ngắm hoa ”ohanami”.
 
   ***********************************************

Mời nghe : Mùa Hoa Anh Đào - Hương Lan
    



SINH VẬT đáng sợ trong RỪNG AMAZON


Subject :  SINH VẬT đáng sợ trong RỪNG AMAZON.

 
SINH VẬT RỪNG AMAZON
Rừng Amazon là một hệ sinh thái rộng lớn, cung cấp môi trường sống lý tưởng cho nhiều loài sinh vật khác nhau. Trong đó có nhiều loài sinh vật thực sự nguy hiểm và đáng sợ, đặc biệt là những khu vực xung quanh con sông Amazon. Chúng khiến cho con sông lớn thứ hai trên thế giới này trở thành một trong những địa điểm nguy hiểm nhất trên thế giới, mà nếu bạn có cơ hội khám phá nơi đây, chắc chắn bạn sẽ hi vọng không chạm trán một trong những loài sinh vật dưới đây.
Cá sấu đen Caiman
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Cá sấu đen Caiman là một trong những loài cá sấu lớn nhất trên thế giới, với chiều dài có thể lên đến 6m, nặng hơn cả loài cá sấu sông Nile và là một trong những loài động vật ăn thịt nguy hiểm nhất trên sông Amazon. Vị vua của sông Amazon này có thể ăn bất kỳ con mồi nào với hàm răng chắc khỏe của chúng, từ cá, khỉ, hươu nai hay những con trăn Anaconda và cả con người. Năm 2010, nhà sinh học Deise Nishimura đã bị mất một chân khi chiến đấu với một con cá sấu đen caima sau 8 tháng con vật này trốn dưới thuyền của bà.
Trăn Anaconda
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
Trăn Anaconda cũng góp mặt trong danh sách những sinh vật nguy hiểm nhất trên sông Amazon, và cả danh sách những loài bò sát khổng lồ. Chúng là loài trăn lớn nhất thế giới, chúng có thể nặng tới 250kg, dài 9m và đường kính thân 30cm. Chúng không có nọc độc, tuy nhiên với sức mạnh cơ bắp, chúng có thể siết chặt con mồi đến nghẹt thở, thậm chí làm gẫy xương. Anaconda thường sinh sống ở các nhánh nhỏ của sông Amazon chứ không phải những khúc sông lớn. Con mồi của chúng thường là các loài động vật 4 chân như hươu, nai hay thậm chí cả báo đốm.
Cá Arapaima
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Hay còn được gọi là “pirarucu” hay “paiche”, là một loài cá ăn thịt có kích thước khổng lồ trên sông Amazon. Chúng có thể dài tới 2,7m và nặng tới 90kg. Thường săn mồi gần mặt nước, vì chúng cần hít thở không khí bên cạnh việc thở bằng mang. Loài cá này đặc biệt đến nỗi lưỡi của chúng cũng có những chiếc răng vô cùng sắc nhọn.
Rái cá khổng lồ
Những sinh vật đáng  sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Rái cá khổng lồ là một ví dụ điển hình của dòng họ nhà chồn. Những con rái cá đực khi trưởng thành có thể dài 2 m (tính từ đầu đến đuôi). Loại rái cá này thường ăn cá và cua. Chúng thường đi săn bắt theo thành nhóm từ 3 đến 8 con và có thể ăn 4 kg thức ăn mỗi ngày. Ngoài ra, loại rái cá này còn có thể tấn công và ăn thịt rắn anaconda và cá sấu caiman. Chúng cũng được xem là một trong những loài động vật ăn thịt nhiều nhất ở sông Amazong và được mệnh danh là "loài sói của sông".
Cá Candiru
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Không phải chỉ những loài vật khổng lồ mới đáng sợ, cá Candiru tuy chỉ là một loài sinh vật nhỏ nhưng nó là nỗi khiếp sợ của những người đã từng đi qua khu vực sông Amazon. Candiru giống như một loài ký sinh, chúng bám trên các con cá lớn hơn để hút máu. Nỗi khiếp sợ của loài cá này được biết đến từ câu chuyện chúng có thể chui vào niệu đạo của những ai dám đi tiểu hay lội qua con sông Amazon. Một người đàn ông từng phải phẫu thuật để lấy loài sinh vật này ra khỏi ống niệu đạo khi chúng đang cố gắng chui vào tinh hoàn.
Cá mập bò
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Loài cá mập này thường sống ở khu vực cửa sông gần Peru, cách biển khoảng 4000 km. Chúng có chiều dài 3,3m và có thể nặng tới 312kg. Giống như những người anh em của  mình ở đại dương, cá mập bò có những hàm răng sắc như dao cạo, với lực cắn lên đến 600kg, có thể giết chết bất kỳ con mồi nào với chỉ một phát cắn. Chúng thường xuyên tấn công con người và được đánh giá là một trong những loài cá mập nguy hiểm nhất trên thế giới.
Lươn điện
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Thuộc họ cá da trơn, lươn điện có kích thước trung bình với chiều dài 2,5m và có khả năng phóng điện qua các tế bào đặc biệt electrocytes hai bên thân. Dòng điện có thể đạt mức 600V, gấp 5 lần so với dòng điện thông thường được sử dụng trong mỗi gia đình và đủ để hạ gục một con ngựa khỏe mạnh. Nhiều cú sốc điện từ loài sinh vật này có thể gây đau tim hoặc suy hô hấp cho người. Khi bị lươn điện tấn công, người bình thường sẽ bị choáng và chết đuối. Những con lươn điện xác định vị trí con mồi bằng cách tạo ra những dòng điện 10 volt trước khi làm con mồi bị choáng và giết mồi bằng những luồng điện mạnh hơn.
Cá Piranha
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Nỗi khiếp sợ của loài cá này đã được Hollywood truyền tải qua các bộ phim của mình. Chúng chỉ dài 30cm, tuy nhiên sống thành đàn hàng trăm con và thường săn mồi theo đàn. Chúng có bộ răng sắc như dao cạo và dễ dàng xẻ thịt con mồi trong nháy mắt, bên cạnh đó chứng cuồng ăn của loài cá này khiến chúng càng trở nên đáng sợ. Tuy nhiên trên thực tế chúng chủ yếu ăn xác thối của các loài sinh vật khác.
Cá ma cà rồng Payara
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Loài cá này có biệt danh cá ma cà rồng do hai chiếc răng nanh quá khổ của chúng, khiến chúng trở thành loài sinh vật ăn thịt hung dữ nhất khu vực sông Amazon. Chúng có thể phát triển chiều dài lên tới 1,2m, và có khả năng ăn lượng thức ăn bằng ½ cơ thể mình. Hai chiếc răng nanh dài tới 15cm của chúng có thể đâm xuyên qua bất kỳ con mồi nào, hàm trên của Payara có những chiếc lỗ đặc biệt dùng để tránh những chiếc răng nanh tự đâm chúng.
Cá Pachu
Những sinh vật đáng sợ nhất vùng sông Amazon
 
 Một loài cá có kích thước nhỏ, lớn hơn cá Piranha một chút, tuy nhiên chúng trở nên đặc biệt nhờ hàm răng giống như răng người của mình. Không giống những loài sinh vật trong danh sách, cá Pacu là cá ăn tạp, thức ăn yêu thích là hoa quả và các loại hạt. Tuy nhiên, loại cá này có thể khiến nhiều đàn ông khiếp sợ vì chúng có thể cắn đứt tinh hoàn của họ. Một người đàn ông sống ở Papua New Guinea đã thiệt mạng sau khi bị một con cá Pacu cắn đứt tinh hoàn.













Vì sao phụ nữ VN muốn kiếm chồng ngoại

Vì sao phụ nữ VN muốn kiếm chồng ngoại

Hương Vũ

Gửi cho BBC từ Neuchatel, Thụy Sĩ


Ngoài những lý do xuất phát từ tình cảm và “duyên số”, việc mưu cầu một môi trường sống tốt đẹp và một tương lai đảm bảo hơn là một trong những lý do khiến phụ nữ Việt Nam càng có xu hướng tìm kiếm cho mình một tấm chồng ngoại quốc.




Chuyện một bộ phận phụ nữ Việt Nam kết hôn với người nước ngoài là một đề tài không hề mới mẻ gì. Ngay trong thời kỳ người Ph p cai trị Việt Nam cả trăm năm trước, những “hạng phụ nữ đi lấy tây” (nguyên văn trích trong thiên phóng sự Kỹ nghệ lấy tây viết năm 9 của Vũ Trọng Phụng) đã bị cả xã hội miệt thị bằng tên gọi “me tây”, và bị liệt vào những hạng phụ nữ mất phẩm giá.


Xã hội ngày nay không còn những thành kiến khắc nghiệt như những giai đoạn qu khứ kể trên, nhưng vẫn còn một bộ phận không nhỏ người Việt có c i nhìn chưa hoàn toàn cởi mở với vấn đề phụ nữ lấy chồng ngoại.


Họ cho rằng chỉ những người thất bại trong việc tìm kiếm một tấm chồng đàng hoàng người Việt, hoặc có vấn đề về nhân c ch mới phải tìm kiếm một tấm chồng ngoại quốc.


Dù muốn dù không, chúng ta vẫn phải thừa nhận một thực trạng hiển nhiên là phụ nữ Việt ngày càng có xu hướng tìm kiếm bạn đời là người nước ngoài.


Tại những cơ quan hành chính chuyên về c c thủ tục kết hôn ngoài nước như Sở Tư Ph p, Sở Ngoại Vụ… bạn sẽ dễ dàng bắt gặp lúc nào cũng có hàng chục cặp đôi vợ Việt chồng nước ngoài đang ngồi chờ làm c c thủ tục.


Tại nhiều địa phương từ miền Bắc tới miền Tây, có khi chỉ trong một thôn nhỏ đã có hàng trăm thôn nữ lấy chồng ngoại. B o chí cũng nhắc nhiều tới sự hoạt động rầm rộ của c c tổ chức môi giới hôn nhân trong và ngoài nước. Bên cạnh đó, mạng internet cũng là một kênh thông tin tiện dụng để c c chị em người Việt tìm kiếm người bạn đời nước ngoài của mình qua c c trang web kết bạn.



Vì đâu?



Mặc dù truyền thông trong nước đã nói rất nhiều về những trường hợp một số chị em phụ nữ Việt Nam bị chồng và gia đình chồng bạc đãi, có những người phải tay trắng ôm con trốn về cố hương.


Tệ hơn, có những người vợ phải tự tìm đến c i chết để giải tho t… Nhưng không vì thế mà số lượng chị em quyết tâm tìm kiếm một tấm chồng ngoại lại giảm đi. B o chí vẫn đăng tin đều đều về việc công an triệt ph , hoặc ph t hiện những đường dây “kén vợ” chui.


Nhiều thành phần lừa đảo vẫn giả danh người nước ngoài săn tìm chị em người Việt có nhu cầu kiếm bạn trai nước ngoài trên c c trang mạng để giăng bẫy.


Có rất nhiều phụ nữ Việt Nam kết hôn với người chồng nước ngoài sau khi có cả qu trình yêu thương, tìm hiểu.


Nhưng không phải chị em nào cũng có điều kiện thuận lợi như vậy. Với những chị em không có điều kiện tiếp xúc với người nước ngoài và khả năng ngoại ngữ hạn chế, thì c ch đơn giản nhất là nhờ mai mối.


"Tôi đã li dị chồng Việt và có con riêng, tôi đồng ý t i hôn với chồng tây vì một gia đình người Việt sẽ rất khó chấp nhận chuyện con mình phải cưu mang con riêng của người kh c"


Một chị lấy chồng Đài Loan đã chia sẻ với tôi: “Lấy một người qua mai mối vẫn biết là hên xui, nhưng cả trăm người hên thì cũng có vài ba người xui là cùng chứ mấy."


"Lỡ mình có xui lấy phải người chồng không tốt thì cũng có chút đỉnh b o hiếu cha mẹ khi lấy chồng, cũng có cơ hội được đi m y bay một lần trong đời... Lỡ chồng có đ nh thì mẹ cha ở xa cũng không phải đau lòng chứng kiến…”


Theo tôi, đó không phải là suy nghĩ c biệt. Khi môi trường xung quanh c c chị ở đâu cũng bắt gặp cảnh người phụ nữ gồng vai g nh v c mọi g nh nặng gia đình, nhưng vẫn phải oằn lưng g nh chịu những trận đòn của người chồng s ng say chiều xỉn, hoặc kh hơn có nghề nghiệp thu nhập ổn định thì lại đam mê cờ bạc, trai g i.


Bởi vậy c c cô g i đã tìm tới việc kết hôn với người nước ngoài như tìm kiếm một cơ may đổi đời.


Tôi đã gặp rất nhiều cô dâu người Việt đang sống tại c c nước châu Âu Mỗi người đều có những lý do riêng để giải thích về lựa chọn của họ khi kết hôn với người nước ngoài. Đa số cho rằng họ chọn lấy chồng tây vì vị trí của người phụ nữ trong quan niệm của người phương tây rất được coi trọng.


Đàn ông phương Tây thích chia sẻ công việc nội trợ với vợ ngay cả khi họ là người kiếm tiền chính trong gia đình. Việc lấy chồng Tây để bản thân có được môi trường sống tốt hơn, tương lai con c i đảm bảo hơn nhờ hệ thống an sinh xã hội rất tốt cũng là một lý do thường được nhắc tới.


Một chị đang sống tại Thụy Sỹ chia sẻ: “Tôi đã li dị chồng Việt và có con riêng, tôi đồng ý t i hôn với chồng Tây vì một gia đình người Việt sẽ rất khó chấp nhận chuyện con mình phải cưu mang con riêng của người kh c.


Hoa hậu Ngô Phương Lan, ca sĩ Thu Minh, Hồng Nhung kết hôn với người nước ngoài


"Họ coi đó là việc đi đổ vỏ cho người ăn ốc. Đối với một gia đình người phương Tây thì đây hoàn toàn không phải là chuyện đ ng lưu tâm. Gia đình chồng cũng không được phép tham gia vào việc riêng của vợ chồng tôi!”



Cần được nhìn nhận công bằng



"Phải chăng do môi trường sống tại Việt Nam không đủ hấp dẫn để c c cô dâu ngoại chọn làm bến đỗ? Hay do chính c c ông chồng Việt vốn mang tai tiếng vì thói gia trưởng không đủ sức hấp dẫn c c cô g i ngoại chọn làm “cây tùng, cây b ch” cho cuộc đời mình?"


Không phải mọi cuộc hôn nhân giữa phụ nữ Việt Nam với chồng ngoại kiều đều xây dựng trên nước mắt, càng không phải được trải thảm toàn hoa hồng.


Tôi đã nghe nhiều chia sẻ của chị em về những khó khăn gặp phải trong qu trình hôn nhân xuất ph t từ những kh c biệt ngôn ngữ, thậm chí dẫn tới xung đột văn hóa.


Đơn giản như chuyện nuôi dạy con c i. Ông bà nội phương Tây dù muốn mua một món quà cho ch u cũng phải hỏi ý kiến c c con trước, trong khi ông bà ngoại người Việt lại luôn cho mình quyền tham gia vào mọi vấn đề được cho là riêng tư cùa vợ chồng người con…


Nhưng rồi mọi sự sẽ được giải quyết ổn thỏa nếu cả hai vợ chồng đều ý thức được chuyện kết hôn với một người nước ngoài đồng nghĩa với việc kết hôn với cả một nền văn hóa ngoại.


Một ngịch lý cần ghi nhận, trong khi những người phụ nữ Việt được c c đức ông chồng ngoại đến từ khắp c c nước giàu có hơn săn đón thì c c quý ông người Việt lại ở yếu thế hơn hẳn.


Rất hiếm nghe được những ví dụ thực tế về chuyện c c cô dâu ngoại chấp nhận lấy chồng Việt, và chọn cư trú tại Việt Nam.


Phải chăng do môi trường sống tại Việt Nam không đủ hấp dẫn để c c cô dâu ngoại chọn làm bến đỗ? Hay do chính c c ông chồng Việt vốn mang tai tiếng vì thói gia trưởng không đủ sức hấp dẫn c c cô g i ngoại chọn làm “cây tùng, cây b ch” cho cuộc đời mình?


Dù xã hội vẫn còn tồn tại những c i nhìn không mấy thiện cảm về những người phụ nữ lấy chồng ngoại, cũng không thể phủ nhận được vai trò của họ trong việc truyền b văn hóa Việt Nam ra cộng đồng quốc tế qua những câu chuyện trao đổi với cư dân bản địa, qua những món ăn đậm chất Việt Nam.


Và họ cũng là một thành phần quan trọng trong việc đóng góp cho dòng kiều hối gửi về quê nhà. Họ xứng đ ng được xã hội nhìn nhận công bằng, và trọng thị hơn.



Bài viết phản ánh quan điểm riêng và lối hành văn của tác giả, người đang sống ở Thụy Sỹ.


(bbc.co.uk)





Chiến thuật « dương đông kích tây » của Bắc Kinh tại Hoa Đông

Chiến thuật « dương đông kích tây » của Bắc Kinh tại Hoa Đông

Trên một trang mạng Baidu : Cờ Trung Quốc cắm trên đảo Senkaku/Điếu Ngư.

REUTERS/Stringer/Files

Tú Anh, RFI



Ngày 23/11/2013, Trung Quốc đơn phương loan báo thành lập vùng « nhận dạng và phòng không » chiếm một vùng trời trên biển Hoa Đông từ Đài Loan lên tận Hàn Quốc ở phía bắc và Nhật Bản ở phía đông. Trong bối cảnh Hoa Kỳ chuyển trục sang châu Á Thái Bình Dương, thái độ khiêu khích này của Trung Quốc mang ý nghĩa gì ? Liệu biển Đông Nam Á mới là mục tiêu chính ?

Thái Bình Dương nơi Hạm đội 7 của Mỹ ngự trị từ sau thế chiến thứ hai 1945 mất dần ý nghĩa « thái bình ».

Sự kiện đáng lo mới nhất biểu hiệu cho tình trạng leo thang căng thẳng vừa xảy ra vào ngày 23/11 vừa qua.Sau nhiều năm đưa tàu « kiểm ngư, hải giám » xâm nhập quần đảo Senkaku mà Trung Quốc tranh giành với Nhật và gọi là Điếu ngư, Bắc Kinh đột ngột và đơn phương thiết lập « vùng nhận dạng và phòng không » bao trùm gần như là toàn vùng biển Hoa Đông, chồng chéo lên không phận và hải phận của ba nước Bắc Á khác là Nhật Bản, Hàn Quốc và Đài Loan.

Trong những ngày qua, để phản ứng lại thái độ hung hăng đe dọa của Bắc Kinh, Hoa Kỳ, Nhật Bản, Hàn Quốc, Đài Loan đều đưa phi cơ chiến đấu lên không phận gây xung khắc này, nhưng chưa xảy ra một cuộc đụng độ nào với máy bay Trung Quốc.

Hoa Kỳ đưa thêm máy bay săn tàu ngầm vào khu vực tăng cường cho lực lượng tại chỗ, Nhật Bản tham gia vào chiến lược lá chắn chống tên lửa của Hoa Kỳ, Hàn Quốc thông báo kế hoạch mua 4 máy bay tiếp xăng trên không hoặc của Mỹ hoặc của Pháp để nâng cao năng lực tác chiến của các phi đoàn bảo vệ hải đảo xa xôi.

Trả lời phỏng vấn AFP, chuyên gia quốc phòng Nhật Bản Takehiko Yamamoto, nhận định tình hình rất bi quan do « không bên nào nhượng bên nào ». Đối với Nhật có hay lý do : một là tài nguyên dưới đáy biển, hai là tinh thần bất khuất của dân tộc.

Ở phía nam, Philippnes cho Mỹ đặt ra-đa nhìn ra biển Đông Nam Á và đặt mua thêm tàu chiến của Mỹ, Pháp, Nhật.

Cũng ở vùng biển Đông này mà Trung Quốc gọi là Hoa Nam, công luận chưa quên vào năm 1974, Trung Quốc bất ngờ huy động hạm đội Nam hải đánh chiếm quần đảo Hoàng Sa đang do Việt Nam Cộng Hòa quản lý. Năm 1988, cũng bằng vũ lực, Trung Quốc đánh chiếm một phần quần đảo Trường Sa của Việt Nam. Từ thập niên nay, Bắc Kinh đưa ra cái gọi là « đường biên giới 9 đoạn » và tuyên bố hơn 80% vùng biển Đông Nam Á là thuộc chủ quyền của Trung Quốc lấn áp trực tiếp bốn nước láng giềng là Việt Nam, Philippines, Brunei và Malaysia.

Giới quan sát ghi nhận là từ khi Tập Cận Bình lên nắm quyền tại Trung Quốc, Bắc Kinh đột nhiên thay đổi thái độ tránh gây bất bình với Đông Nam Á nhưng lại leo thang áp lực với Nhật Bản.

Tuần trước, Hoa Kỳ phản ứng cứng rắn qua động thái cho hai pháo đài bay B-52 bay vào vùng nhận dạng của Trung Quốc, nhưng sau đó lại khuyên các hãng hàng không dân dụng tuân theo yêu sách của Trung Quốc.

Hầu hết các nhà phân tích không tin là Trung Quốc đủ sức áp đặt trên biển Hoa Đông. Nếu các cơ quan tuyên truyền của Bắc Kinh kêu gọi « phải cho Nhật biết tay », thì ngược lại bộ quốc phòng Trung Quốc khẳng định là không nhắm vào « một nước nào ».

Thái độ mâu thuẫn này mang ý nghĩa gì ? Bắc Kinh mưu đồ gì và sẽ đi đến đâu ?

RFI đặt câu hỏi với Giáo sư Nguyễn Mạnh Hùng, đại học George Mason, Hoa Kỳ :

Tầm ăn dâu :

« Chính sách của Trung Quốc hiện nay là tìm cách lấy lại chủ quyền biển đảo mà họ gọi là của họ. Đây là chính sách lâu dài theo kiểu mềm nắn rắn buông, kiểu tầm ăn dâu, tiến bước nào tốt bước ấy, không được thì lùi lại, rồi dương đông kích tây, khi thì hòa hoãn ở bienr Đông Nam Á, nhưng rấn mạnh ở các đảo tại Bắc Á. Chính sách này không thay đổi, họ từ từ tiến tới thôi…

Hoa Kỳ đã thấy hết mưu kế của Trung Quốc. Khi Trung Quốc đưa ra ''vùng nhận diện phòng không'' thì Hoa Kỳ, Nhật, Đại Hàn, Đài Loan đều phản ứng. Phản ứng mạnh nhất là của Mỹ và Nhật... rõ ràng là Mỹ không lùi bước. Trong cuộc nói chuyện điện thoại, bộ trưởng quốc phòng Mỹ Chuck Hagel có nói rõ với bộ trưởng quốc phòng Nhật là Mỹ ủng hộ lập trường của Nhật. Mỹ không can dự vào chuyện tranh giành chủ quyền biển đảo, nhưng Mỹ công nhận quần đảo Senkaku do Nhật quản lý và nếu có chiến tranh thì Mỹ sẽ phải can dự, vì có hiệp ước phòng thủ chung. Mỹ cho Trung Quốc biết lập trường cứng rắn như thế để Trung Quốc không nên hành động liều lĩnh và hiểu lầm…

Nhưng Mỹ cũng có hành động hơi lạ. Một mặt ủng hộ Nhật, mặt khác lại bảo máy bay hàng không dân sự của Mỹ tuân thủ luật Trung Quốc. Thế rồi phát ngôn viên Mỹ lại không nói như thế, thành ra đây là cái phản ứng lờ mờ để Trung Quốc muốn đoán sao thì đoán và để máy bay dân sự muốn làm gì thì làm (chính phủ) Mỹ không chịu trách nhiệm.

Trong khi đó thì các nước Đông Nam Á không lên tiếng phản đối mà dường như còn đi theo luật Trung Quốc, vì sợ nguy hiểm. Thành ra, Trung Quốc cứ tiến lên được tí nào thì tiến, nhưng nếu khó thì lại lùi.

Âm mưu phá nguyên trạng về không phận và lãnh hải :

RFI: Thế thì họ có giữ vùng nhận diện phòng không hay không ?

GS Nguyễn Mạnh Hùng: Theo tôi thì họ cứ giữ. Họ không thi hành (lời đe dọa) thì không sao bởi vì có hai điều đáng chú ý trong chính sách của Trung Quốc : Trung Quốc là người không hài lòng với nguyên trạng và tìm mọi cách để thay đổi nguyên trạng. Trong khi đó, các nước khác thì phải giữ nguyên trạng mà giữ thì thường chỉ phản ứng mà không chủ động. Cho nên Trung Quốc làm được gì thì làm không được thì thôi. Điều này làm các quốc gia khác mỏi mệt mà họ mỏi mệt thì Trung Quốc thành công. Trong trường hợp này, nếu chỉ có Nhật, Mỹ và Đại Hàn chống mà các nước Đông Nam Á không chống thì Trung Quốc tương đối thành công rồi. Mà khi đã thành công (ở Hoa Đông) thì không có điều gì cản Trung Quốc áp dụng vùng « nhận diện phòng không » tại Biển Đông Nam Á.

Kích động tâm lý phản chiến tại Nhật và làm nản chí Hoa Kỳ là mục tiêu lâu dài:

Trong tương lai lâu dài, Trung Quốc nhắm gây ảnh hưởng phong trào phản chiến tại Nhật và tìm cách chia rẽ Mỹ với Nhật (hy vọng) nếu Mỹ gặp khó khăn nội bộ, hay khó khăn ở nơi khác và phải tốn kém quá thì Mỹ ngưng ủng hộ Nhật.

Nhật Bản và Đại Hàn biết như vậy cho nên họ cũng làm mạnh lên (tăng cường quân sự) để Mỹ thấy rằng không phải chỉ có Mỹ thôi mà Nhật và Đại Hàn cũng cố gắng đóng góp vào và Mỹ phải có qua có lại.

Thật ra thì Trung Quốc không tính toán sai lầm nhưng họ cố làm cho bằng được, không được thì mới thôi. Đây là một thách thức rất lớn cho Bắc Á và Đông nam Á.

Bắc Á thì giàu có, đã có sức mạnh quân sự chỉ tăng cường thêm. Thứ hai là họ có những cam kết phòng thủ chung với Mỹ cho nên họ vững hơn (Đông Nam Á). Trung Quốc cố gắng nhưng khó thực hiện được ảnh hưởng tại Bắc Á trong trung hạn.

Trước mắt, thái độ của Trung Quốc giúp cho Mỹ thực hiện chính sách chuyển trục sang Á Châu…

(viet.rfi.fr)

Thế giới qua ảnh ngày 8 tháng 4, 2014

Thế giới qua ảnh ngày 8 tháng 4, 2014

Phổ biến ngày 08.04.2014


THỬ TÀI CHỤP ẢNH CỦA BẠN
Hãy gửi cho VOA những bức ảnh của bạn và ảnh của bạn có thể sẽ xuất hiện trong chuyên mục Thế giới qua ảnh của chúng tôi! Cách gửi ảnh.
Bấm vào đây để xem thêm.

1

Các thành viên của Ban nhạc thuộc lực lượng Cảnh vệ Ireland phản chiếu hình ảnh trong một nhạc cụ bằng đồng trong một nghi thức chào mừng Tổng thống Ireland Michael D. Higgins ở thành phố Windsor, phía tây London.

2

Vũ công biểu diễn một điệu múa truyền thống trong lễ khai mạc lễ hội năm mới truyền thống Songkran của Thái Lan ở tỉnh Chiang Mai, miền bắc Thái Lan. Lễ hội bắt đầu từ ngày ngày 13 tháng 4 năm 2014.

3

Một lao công lau lau bức vẽ chiếc máy bay 370 của hãng Malaysia Airlines trên sân trường trung học Aquino " Ninoy " Benigno tại thành phố Makati, phía đông thủ đô Manila, Philippines.

4

Nông dân trồng hoa tulip tìm nhổ cỏ dại trên cánh đồng hoa tulip gần thành phố Noordwijkerhout, phía tây Hà Lan.

5

Các nhà lập pháp đảng Cộng sản ẩu đả với đảng cánh hữu Svoboda (Tự do) trong một phiên họp của quốc hội Ukraine tại Kiev.

6

Một nghệ sĩ Ấn Độ hóa trang như nữ thần Kali của đạo Hindu, tham gia một đám rước đón mừng lễ hội Navami Ram - kỷ niệm ngày sinh của Thần Rama - ở Allahabad.

7

Chim cánh cụt Humboldt bơi trong hồ tại vườn thú Vincennes ở Paris, Pháp.

8

Hoạt động của những hiệp hội sinh thái BUND và Campact mang cái đầu khổng lồ hình Thủ tướng Đức Angela Merkel trước một cuộc biểu tình chống cải tổ Luật Nguồn Năng lượng Tái tạo ở phía trước của Chancellery ở Berlin.

9

Một nhạc sĩ chơi đàn piano được thiết kế bởi nhà sản xuất xe hơi Peugeot cho nhà sản xuất đàn piano Pleyel, trưng bày tại Hội chợ Thiết kế Milan tại Milan, Italia, ngày 7 tháng 4 năm 2014

Nhà bất đồng chính kiến Cù Huy Hà Vũ tới Mỹ

Nhà bất đồng chính kiến Cù Huy Hà Vũ tới Mỹ
Phát ngôn viên của đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội cho biết ông Cù Huy Hà Vũ và vợ, bà Nguyễn Thị Dương Hà đã tới thủ đô Washington hôm thứ hai.
Phát ngôn viên của đại sứ quán Mỹ tại Hà Nội cho biết ông Cù Huy Hà Vũ và vợ, bà Nguyễn Thị Dương Hà đã tới thủ đô Washington hôm thứ hai.
CỠ CHỮ- +

Giải phẫu hộp đen tìm nguyên nhân tai nạn máy bay


-

 
.Giải phẫu hộp đen tìm nguyên nhân tai nạn máy bay.

Hộp đen là thiết bị lưu trữ dữ liệu chuyến bay, giúp các điều tra viên tìm ra nguyên nhân phi cơ gặp nạn để tránh những tai nan tương tự xảy ra trong tương lai.

Hộp đen máy bay là thiết bị lưu trữ đặc biệt, có khả năng tồn tại sau những tai nạn hàng không khốc liệt nhất. Dù mang tên là hộp đen nhưng thiết bị lưu trữ dữ liệu chuyến bay và ghi âm buồng lái được sơn màu cam, giúp các đội tìm kiếm, cứu nạn dễ dàng phát hiện ra nó sau khi tai nạn xảy ra. Ảnh: AP.
 
Nước, lửa, lực va đập mạnh cùng sự ăn mòn của muối biển gần như không thể hạ gục lớp vỏ bọc chắc chắn của hộp đen. Nếu hộp đen bị chìm xuống đáy biển, lớp vỏ của nó đủ khả năng bảo vệ dữ liệu bên trong tới 2 năm ở độ sâu 3 km. Vụ tai nạn máy bay Air France của Pháp ở Đại Tây Dương năm 2009 đã chứng minh điều này. Ảnh: Reuters.
 
Mắt thần cho phép hộp đen phát hiện nó đang bị ngập nước đồng thời kích hoạt hệ thống định vị, giúp các phương tiện tìm kiếm chuyên dụng tìm ra vị trí của nó. Bộ phát tín hiệu tạo ra những tiếng “ping” nằm ngoài khả năng nghe của con người nhưng các thiết bị dò âm dễ dàng phát hiện hộp đen. Bộ phát tín hiệu này hoạt động liên tục trong khoảng 1 tháng sau tai nạn. Ảnh: Getty.
 
Dù bộ phát tín hiệu ngừng hoạt động, lớp vỏ méo mó nhưng các thiết bị điện tử bên trong hộp đen vẫn được bảo vệ nguyên vẹn. Trên thân hộp đen, các nhà sản xuất viết rõ dòng chữ “hộp ghi dữ liệu chuyến bay, xin đừng mở ra”. Người ta lo ngại tác động thiếu chuyên nghiệp từ bên ngoài làm tổn hại khả năng lưu trữ của các thiết bị bên trong. Ảnh: Reuters.
 
Người ta sẽ chuyển thẳng hộp đen tới trung tâm giải mã dữ liệu để các chuyên gia bảo quản và tiếp cận thông tin chuyến bay. Trong điều kiện phòng thí nghiệm, các chuyên gia sẽ mất nhiều ngày, nhiều tuần, thậm chí nhiều tháng hoặc nhiều năm để tìm hiểu bí mật của hộp đen, nhằm làm sáng tỏ nguyên nhân gây tai nạn. Ảnh: AP.
 
Nếu hộp đen chìm sâu dưới đáy biển, người ta sẽ ngâm nó trong nước ngọt để ngăn sự ăn mòn của muối biển. Nếu nước ngấm vào thiết bị ghi âm buồng lái, người ta sẽ sấy khô nó trong nhiều giờ, hay nhiều ngày bên trong một lò chân không để ngăn những con chíp bị nứt, tránh làm mất thông tin. Ảnh: AFP.
 
Những con chíp bên trong thiết bị lưu trữ của hộp đen. Các điều tra viên sẽ soi chúng dưới kính hiển vi để phát hiện những tổn hại. Thông thường, trong trường hợp chíp bị nứt, thông tin nó lưu trữ sẽ chuyển sang một con chíp khác trong bảng mạch. Ảnh: AP.
 
Hộp đen ghi âm buồng lái là bằng chứng rất quan trọng sau mỗi vụ tai nạn. Nó ghi lại mọi âm thanh trong khoang lái máy bay suốt 25 giờ. Các kỹ thuật viên sẽ xem xét từng chi tiết nhỏ nhất của thiết bị lưu trữ này nhằm phát hiện những âm thanh bất thường như tiếng mở cửa, tiếng ghế di chuyển, tiếng nổ… trong khoang lái.
 
Dựa vào những dữ liệu ban đầu, người ta có thể cung cấp cái nhìn chung nhất về sự cố. Họ sẽ tiếp tục phân tích hộp đen nhằm giải đáp mọi khúc mắc liên quan tới chuyến bay định mệnh. Đồ họa: Hồng Duy.
 
 

 

 

 

 

 

Những con đường đạt kỷ lục thế giới

Những con đường đạt kỷ lục thế giới

image

Đường lạnh nhất thế giới -  - Nga
image
Đường M56 ở  (Nga) chạy qua một trong những nơi lạnh giá nhất trên trái đất. Con đường dài 2.000 km xuất phát từ Nizhny Bestyakh ở phía tây xuống đến Magadan ở phía đông. Chặng giữa Khandyga và Magadan thường được mệnh danh là "Con đường xương cốt" bởi xương của những người tù từ nơi lao động khổ sai tử nạn trong lúc làm đường được chôn ngay bên lề đường. Thị trấn Oymyakon nằm trên con đường này có nhiệt độ trung hình vào tháng 1 là -46 độ C và có thể xuống mức thấp nhất là -67,7 độ C.

Đường sử dụng năng lượng mặt trời đầu tiên - A18 Catania–Syracuse - Ý
image
Đoạn đường nối giữa hai thành phố  và Syracuse (Ý) là đường quốc lộ đầu tiên trên thế giới hoàn toàn sử dụng năng lượng mặt trời, từ tháng 1/2011. Con đường dài 30 km và có chi phí 81 triệu USD để xây dựng. Các tấm pin năng lượng mặt trời đặt trên chiều dài 2,8 km và có tổng chiều rộng 100 m. Lượng điện năng hấp thu đủ cung cấp cho mọi hệ thống của đường quốc lộ này gồm từ hệ thống ánh sáng và quạt thông gió trong đường hầm cũng như các bốt điện thoại khẩn cấp đặt dọc đường.

Đường cao nhất thế giới - Khardungla

image
Đường cao nhất thế giới là đường đèo Khardungla ở  nằm ở độ cao 5.602 m. Các loại xe có gắn động cơ mới chỉ hoạt động trên con đường ngày từ năm 1988.

Vòng xuyến lớn nhất - Persiaran Sultan Salahuddin Abdul Aziz Shah, 

image
Với đường kính khoảng 3,4 km, vòng xuyến này nằm ở Putrajaya, Malaysia với tên gọi siêu dài, tương xứng với tầm cỡ của bùng binh với 15 lối vào/ra, 3 trong số đó nằm phía trong đường vòng.

Đường nối dài nhất - Quốc lộ 1 - Úc

image
Quốc lộ 1 ở Úc là cả một hệ thống đường kết nối với tổng chiều dài 14.520 km, dài hơn tới 3.541 km so với đối thủ là quốc lộ Trans-Siberia. Hơn 1 triệu người chạy xe trên quốc lộ 1 mỗi ngày bởi hệ thống này chạy qua tất cả các bang.

Đường đóng băng dài nhất - từ Tibbitt đến Contwoyto Winter, 

image
Chặng từ Tibbitt tới Contwoyto Winter hoàn toàn được xây dựng từ băng đá và sử dụng lần đầu tiên năm 1982, phục vụ việc vận chuyển giữa các khu mỏ ở hai vùng lãnh thổ tự trị của Canada là Northwest Territories và Nunavut. Mở cửa từ tháng 1 đến tháng 3 mỗi năm, đường băng này được bảo dưỡng hàng năm. Chiều dài 568 km với 496 km chạy qua các mặt hồ đóng băng.

Đường một chiều dài nhất – Cao tốc M2,  - Nam Úc

image
Đường cao tốc M2 chỉ cho phép xe chạy trên một chiều với tổng chiều dài 21 km. Chiều chạy về phía thành phố  vào buổi sáng, chuyển về hướng nam vào buổi chiều.

Đường hầm dài nhất - từ Aurland đến Lærdal, Na Uy

image
Con đường được khuyến cáo với những người mắc hội chứng sợ không gian kín với chiều dài 24,5 km. Đường hầm được đưa vào sử dụng từ tháng 11/2000 với tổng chi phí xây dựng 113,1 triệu USD.

Đường thấp nhất thế giới - , Do Thái

image
Nằm ở độ cao 393 m dưới mực nước biển, con đường chạy ven Biển Chết ở Do Thái xứng đáng danh hiệu này.

Con đường nguy hiểm nhất - North Yungas, 

image
Đường North Yungas chạy dài 69,2 km từ La Paz tới Coroico và có tới 300 trường hợp tử vong mỗi năm trong số những hành khách đi qua đây. Cơ bản mặt đường đất đá chỉ đủ một làn xe chạy, nhưng xe cộ chạy từ hai phía. Với độ cao tới hơn 3.000 m nhưng không hề có lan can bảo vệ, nơi đây thực sự là con đường tử thần đặc biệt vào mùa mưa.

Bùng binh phức tạp nhất –  - Anh

image
Được mệnh danh là "Vòng xuyến thần kỳ", đường vòng ở  có vẻ thân thuộc với người dân địa phương. Nhưng với khách phương xa, hệ thống gồm 5 vòng xuyến nhỏ bao quanh một đảo nằm giữa dường như khiến họ bế tắc trong việc tìm đường thoát. Lựa chọn duy nhất là cứ lao vào rồi hy vọng đến điều tốt nhất.

Con phố ngắn nhất - , Wick - 

image
Chiều dài đúng 2,06 m và cơ bản vừa đúng phần mặt tiền của khách sạn Mackays. Con phố siêu ngắn có nguồn gốc từ năm 1883 khi người chủ khách sạn được hướng dẫn sơn một tên phố lên bề mặt nhỏ nhất của khách sạn. Tên gọi này chính thức được coi là tên phố từ năm 1887.

Con đường thẳng nhất – Cao tốc Eyre - Úc

image
Cao tốc Eyre dài 1.699 km chủ yếu dành cho các phương tiện cỡ lớn và tài xế thường được cảnh báo phải dự trữ đủ nhiên liệu cho một chặng đường dài không có trạm xăng dầu.

Đường quanh co nhất – Lombard, , Mỹ

image
Không như nhiều người liên tưởng, con phố  không dành cho các tay lái tay chơi thể hiện tài drift với những chiếc xe thể thao. Thực tế, phố giống một đoạn đường đèo trên dãy núi Alpes với 8 cua chữ chi với chiều dài chỉ 400 m cùng độ dốc 27 độ. Tốc độ giới hạn là 8 km/h.

Con đường cổ nhất - Via Appia - Ý

image
Những con đường cổ nhất được biết đến nằm tại Ai Cập và có vào khoảng năm 2.700 trước Công nguyên. Nhưng đường cổ nhất còn sử dụng đến ngày nay là Via Appia chạy giữa Rome và Brindisi và có từ năm 312 trước Công nguyên với đá lát và vô số ổ gà.

Đường dốc nhất - Phố Baldwin ở  - 

image
Cứ mỗi 2,86 m theo chiều ngang thì mặt đường lại lên cao 1 m.

Con phố hẹp nhất – Spreuerhofstraße ở  - Đức

image
Con phố được xây dựng vào năm 1727 với bề rộng chỉ từ 31 đến 50 cm.

Đường rộng nhất - Đại lộ 9 de Julio,  - 

image
Chỉ riêng chiều rộng đường đã trên 100 m, đủ cho 9 làn đường mỗi chiều giao thông. Việc đi bộ sang đường chẳng khác gì màn khởi động trên đường chạy 100 m.

Đường cầu vượt dài nhất - Xa lộ Burapha Withi,  - Thái Lan

image
Còn có tên gọi khác là cao tốc Bang Na, đường cầu vượt chỉ chạy qua một con sông là Bang Pakong trên một phần rất nhỏ trên tổng chiều dài 54 km.

Cầu vượt biển dài nhất - cầu vịnh Giao Châu, tỉnh Sơn Đông - Trung Quốc

image
Chiều dài tới 41,5 km và kết nối Thanh Đảo và Hoàng Đảo. Chỉ 26,7 km trong số đó chạy trên mặt nước, vì thế cây cầu không chiếm được danh hiệu "Cầu nối vượt biển dài nhất thế giới".

Đường cầu nối chạy trên mặt nước dài nhất thế giới - Đường qua hồ  - Mỹ

image
Kỳ quan này gồm hai cây cầu chạy song song và vượt qua mặt nước hồ Pontchartrain với chiều dài 38,4 km.

Cầu treo dài nhất - Akashi Kaikyo - Nhật

image
Cầu Akashi Kaikyo nối liền thành phố  trên hòn đảo chính Honshu tới Iwaya ở đảo . Cầu dài 1.991 m và giữ kỷ lục thế giới từ khi hoàn thiện năm 1998.

Đường hầm nối cầu treo dài nhất – Ải Trại, Hồ , Trung Quốc

image
Cây cầu có một nhịp dài 1.146 m ở độ cao 350 m vượt qua thung lũng. Từ trên cầu nhìn xuống dưới sẽ là một thử thách không nhỏ cho những người mắc chứng sợ độ cao.

Đường thu phí đắt nhất - Nürburgring Nordschleife, Đức

image
Về cơ bản, đây cũng là con đường không hạn chế tốc độ và chỉ mở cửa đón công chúng khi các hãng xe không thử nghiệm các nguyên mẫu bí mật tại đây cũng như không có các cuộc đua môtô quốc tế. Đường đua dài 20,6 km có chi phí khoảng 36 USD mỗi vòng chạy.


​​Đường được hít khói xe nhất thế giới...​???

image

Nguồn gốc từ đâu có chữ OK

Nguồn gốc từ đâu có chữ OK

image
OK:  Sản phẩm văn hóa vĩ đại nhất của nước Mỹ
Không ai có thể ngờ một từ xuất phát từ một trò đùa đã trở thành một sản phẩm vĩ đại nhất của nước Mỹ, vì nó phản ánh văn hóa, tư duy của dân Mỹ, và trên thế giới không ai không dùng đến nó.


Ông Allan Metcalf viết nguyên một cuốn sách về OK . Ông nói OK không chỉ là một từ vĩ đại, nó còn là một từ quan trọng, một sản phẩm thành công nhất mà người Mỹ đã xuất khẩu đi khắp thế giới. Nó còn bao gồm triết lý sống và cách suy nghĩ của người Mỹ.

Ông nói cái hay của nó là chỉ vỏn vẹn hai mẫu tự mà vừa đẹp, vừa đơn giản, vừa tiết kiệm.


image
Nó còn mang tính thực dụng của người Mỹ. Nó không hàm ý mọi chuyện đều hoàn hảo, vượt mức mong đợi, mà chỉ mang tính trung lập, có người còn gọi là ba phải.

Khi có ai hỏi bạn có khỏe không, bạn trả lời tôi OK, như vậy không có nghĩa là bạn khỏe như voi và cũng không có nghĩa là bạn đang bệnh liệt giường.


Có nhiều giai thoại về xuất xứ của OK, ở đây chỉ xin kể ba giai thoại.


image
Thứ nhất, từ này bắt đầu do một trò đùa. Ngày 23 tháng 3 năm 1839, một tờ báo ở Boston dùng từ này đầu tiên, và giải thích rằng “ok” là viết tắt của “all correct,” mọi thứ đều chính xác. Nhưng tại sao lại chính xác khi “o” không bắt đầu cho “all” và “k" không bắt đầu cho “correct?” Do đó, ngay từ đầu, những gì gọi là chính xác cũng chưa hẳn là chính xác, mà chỉ là OK.


image
Thứ hai, một năm sau đó, 1840, ông Martin Van Buren ra tranh cử tổng thống lần nữa. Ông này vốn xuất thân từ khu Kinderhook của . Những người ủng hộ ông tái tranh cử gọi ông là lão già ở Kinderhook - Old Kinderhook - và nhiều nơi trên nước Mỹ lập ra những nhóm ủng hộ ông, lấy tên là OK Club. Thế là cái từ này gây ồn ào trở lại.


image
Thứ ba, người ta đồn rằng Tổng thống Andrew Jackson, lãnh đạo Hoa Kỳ từ 1829 đến 1837 thường hay phê “OK” vào các văn thư trình lên ông để tỏ ý chấp thuận. Trong vòng 20 năm sau đó, các vị lãnh đạo trong các ngành nghề khác bắt chước lối phê này để ra điều mình cũng làm như tổng thống. Tác giả Allan Metcalf nói sự thực Tổng thống Andrew Jackson không hề phê “OK” vào các văn thư, nhưng tin đồn đó đã tạo ra một phong trào và giúp biến từ này thành một từ thông dụng.


Tác giả Allan Metcalf vẫn còn dạy môn Anh ngữ tại trường cao đẳng MacMurray ở thành phố , tiểu bang . Ông còn là Tổng thư ký lâu năm của hội các nhà Phương ngữ Hoa Kỳ.

Ông vẫn cố vận động để cả nước Mỹ xem ngày 23 tháng 3 là ngày OK Day để kỷ niệm ngày từ này xuất hiện đầu tiên.


image
Ông nói ngoài ông ra còn một người nữa, Thomas Harris, cũng viết một quyển sách có tựa 'I'm OK -- You're OK.' Theo ông, sách này phản ánh tâm lý yêu chuộng tự do của người Mỹ:

"'I'm OK' có nghĩa là tôi có thể làm những gì tôi muốn. 'You're OK' có nghĩa là bạn có thể làm những gì bạn muốn. Có thể là chúng ta không làm giống nhau, nhưng như vậy cũng OK.”

Dining in Vietnam.

Dining in Vietnam.Documentary from the National Geographic Society

 

Aline, Cô bé gốc Việt được làm Thi Sứ và mời vào Tòa Bạch Ốc

Aline, Cô bé gốc Việt được làm Thi Sứ và mời vào Tòa Bạch Ốc

image
WASHINGTON D.C.: Ngoài những thành công nổi bật về lãnh vực y dược và tin học, giới trẻ thuộc thành phần người Việt tị nạn bắt đầu gặt hái thành quả tốt đẹp về mặt nghệ thuật. Một cô bé 15 tuổi vừa đạt địa vị cao quý nhất về thơ dành cho học sinh trung học trên toàn quốc Hoa Kỳ, và được Đệ Nhất Phu Nhân tiếp đón tại Bạch Ốc.


image
Các Thi Sứ và Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama. Từ trái sang phải: Michaela Coplen, Sojourner Ahebee, Michelle Obama, Nathan Cummings, Louis Lafair, và Aline Dolinh
Danh tính các Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National Student Poets) năm 2013-2014 đã được chính thức công bố vào ngày 23 tháng 09, 2013. Nhóm này được tuyển chọn trên toàn nước Mỹ, gồm 5 người, hai nam sinh 18 tuổi là Nathan Cummings (bang Washington) và Louis Lafair (Texas), hai nữ sinh 17 tuổi là Sojourner Ahebee (Michigan) và Michaela Coplen (Pennsylvania), và một cô bé gốc Việt 15 tuổi, là Đỗ Lịnh Ái Linh, gọi theo tên Mỹ là Aline Dolinh, học sinh lớp 10, trường Trung Học Oakton, Virginia.


image
Các Thi Sứ và Thi Bá (Poet Laureate) Hoa kỳ Natasha Tretheway. Từ trái qua phải: Sojourner Ahebee, Natasha Tretheway, Nathan Cummings, Louis Lafair, Michaela Coplen và Aline Dolinh tại dạ tiệc Thư viện Quốc hội, 20 tháng 9, 2013.
Bốn cơ quan gồm: National Scholastic Art and Writing Awards, Ủy ban của Tổng Thống về Nghệ thuật và Nhân văn (President’s Committee on the Arts and the Humanities), Viện Bảo tàng và Dịch vụ Thư viện (Institute of Museum and Library Services), và Liên hiệp Nghệ sĩ & Văn sĩ Trẻ (Alliance for Young Artists & Writers) đã cùng nhau thực hiện Chương trình Thi sĩ Học sinh Quốc gia (National Student Poets Program – NSPP), là danh dự cao nhất dành cho các thi sĩ trẻ trong nước trình bầy tác phẩm độc đáo của mình (the country’s highest honor for youth poets presenting original work – theo press release chính thức của NSPP). Mỗi người trong nhóm được chọn nhận lãnh vai trò “Thi Sứ Quốc gia” (National Poetry Ambassador), với nhiệm kỳ một năm. Không giống vai trò Thi Bá (Poet Laureate) của thi sĩ thành danh, toàn quốc chỉ có một người, do Thư Viện Quốc Hội bầu chọn hàng năm, các Thi Sứ trẻ chia nhau mỗi người một vùng hoạt động. Vùng của Aline bao gồm các tiểu bang Đông Nam Hoa kỳ.


image
Dạ tiệc chào mừng các thi sứ học sinh quốc gia, 21 tháng 9, 2013 – Clyde’s Restaurant, . Từ trái qua phải: Virginia McEnerney (National Scholastic Art and Writing), Olivia Morgan (Ủy ban của Tổng Thống về Nghệ thuật và Nhân văn), Aline Dolinh, Nathan Cummings, Louis Lafair, Michaela Cummings, Sojourner Ahebee, Susan Hildreth (Viện Bảo tàng và Dịch vụ Thư viện) và Margo Lion (Ủy ban của Tổng Thống về Nghệ thuật và Nhân văn)
Mỗi năm, cuộc tuyển chọn các Thi Sứ kéo dài trong 8 tháng. Muốn được chọn, các học sinh trung học trên toàn quốc gửi bài tham dự cuộc thi “Scholastic Art & Writing Awards.” Số tác phẩm tham dự cuộc thi năm nay là 230,000, với 80,000 trong địa hạt thi ca. Có tất cả 200 thí sinh được giải toàn quốc thi ca gồm huy chương vàng, bạc, đồng, và bằng danh dự. Aline đã được huy chương vàng với các tác phẩm dự thi là 4 bài thơ Immigrant (Di Dân), American Dream (Giấc Mơ Mỹ), Daughter One (Gái Đầu Lòng) và Radio Silence (Radio Câm). Tác phẩm của các tác giả trúng giải được chọn lọc in trong hai tuyển tập, The Best Teen Writing of 2013 và Raw Feet, bán trên Amazon.


image
Các giải thưởng toàn quốc được phát trong một buổi lễ tại Carnegie Hall ở  vào đầu mùa Hè vừa qua. Từ số người trúng giải này, 34 người được chọn vào vòng bán kết của NSPP. Mỗi người trong số được yêu cầu gửi thêm một số tác phẩm để củng cố tài năng của mình. Chung kết, có 5 người đã được chọn, Aline, 15, là học sinh ít tuổi nhất. Nhóm này đã được mời tới Washington D.C. cùng với cha mẹ, dự tiệc tại nhà hàng Clyde’s ở Chinatown, hội thảo và dạ tiệc tại Thư Viện Quốc Hội, được Đệ Nhất Phu Nhân Michelle Obama tiếp và chụp hình lưu niệm tại Bạch Ốc ngày 20 tháng 09, và cuối cùng, ra mắt và đọc thơ trước công chúng tại National Book Festival ở National Mall vào ngày Chủ Nhật, 22 tháng 09, 2013.


Vào ngày 24 đến 26 tháng 10 năm 2013 các thi sứ sẽ đến thành phố Nữu Ước tham dự buổi hội thảo hàng năm của Viện Hàn Lâm Các Thi Sĩ Hoa Kỳ (Poets Forum at the Academy of American Poets) và sẽ gặp mặt các nhà thơ như Carolyn Forché (cũng là dịch giả và nhà tranh đấu nhân quyền đã xuất hiện với bài “Thi ca Nhân Chứng ở Thế kỷ 20” trên Da Màu năm 2007), Victoria Chang, Philip Levine, Juan Felipe Herrera, Ron Padgett v.v. Trong nhiệm kỳ 2013-2014 các thi sứ cũng sẽ phục vụ cộng đồng địa phương qua những dự án thi ca tổ chức tại những trường học hoặc thư viện trong những tiểu bang mà mỗi nhà thơ đại diện. Là thi sứ học sinh quốc gia miền Đông Nam Hoa Kỳ, Aline đảm trách chương trình phục vụ cộng đồng cho các tiểu bang Alabama, Florida, Georgia, Kentucky, Mississippi, North Carolina, South Carolina, Tennessee, Virginia, và West Virginia.


image
Các thi sứ học sinh quốc gia với bà Olivia Morgan (đứng giữa Sojourner Ahebee và Louis Lafair), người sáng lập chương trình Thi Sứ Học Sinh Quốc Gia (National Student Poet Program) sau lễ nhậm chức tại National Book Festival, Washington D.C., 22 tháng 9, 2013

***

image
Aline, khoảng 16 tháng, trên sân gỗ nhà,  (Ảnh Đỗ Lịnh Khải)
Aline tự biết đọc ở nhà trước khi đi học ở trường, thích đọc sách và có khiếu làm thơ từ khi còn bé.

Vào mùa Xuân 2007, khi mới học lớp Ba trường tiểu học Hunters Woods ở Reston, bang Virginia, Aline đã được giải nhất bậc tiểu học về thể thơ hài cú (haiku) tại ngày hội đua diều (Kite Festival) do viện Smithsonian tổ chức vào dịp mừng hoa Anh Đào nở (Cherry Blossom Celebration). Một trong 4 bài thơ trúng giải là bài


A Kite for All Seasons

It glides on hot days,
In Fall it sways with the leaves,
But always a kite.


tạm dịch:


Một con diều cho mọi mùa
Nó lượn trong ngày nóng
Nó đong đưa với lá Thu
Nhưng vẫn là con diều


Khi có những con người, tuy là người nhưng mang bộ da tắc kè, đổi màu theo hoàn cảnh, một đứa trẻ lớp Ba đã nhìn thấy đặc tính của con diều, tuy có thể bay trong mọi mùa, nhưng diều vẫn là diều.

Năm sau, 2007, khi 8 tuổi, Aline lại được giải thưởng trong cuộc tranh tài Reflections, một cuộc thi về nghệ thuật và viết văn do Hội Phụ huynh và Giáo chức Quốc Gia (National PTA) bảo trợ, với bài thơ về nơi ở của loài gấu trúc panda là núi Mỹ Sơn bên Trung Quốc:“Mei Shan Mountain, my special haven.” Bài thơ có bốn câu kết luận đáng chú ý:


And a panda’s opinion
Is always equal
(Or even better) than the truth
And wisdom of a human’s view


tạm dịch:


Và ý tưởng của một con panda
Thì bao giờ cũng bằng
(Hay còn khá hơn) là sự thật
Và sự khôn ngoan theo loài người.


Có những người là tượng trưng cho lạc hậu, từ tư tưởng tới hành động, vỗ ngực xưng mình là “đỉnh cao trí tuệ loài ngườI,” nhận xét của cô bé 8 tuổi thật đáng suy nghĩ.


image
Aline Dolinh, tháng 5, 2013 (Ảnh: Đỗ Lịnh Khải)
Đọc những bài thơ của Aline làm mới đây ở tuổi 15, có lẽ còn đáng suy nghĩ hơn. Ví dụ bài thơ “Programming Error” mà Aline nộp cho vòng bán kết của cuộc tuyển chọn thi sứ học sinh quốc gia:


Programming Error

We pulled out our veins and laid them down on the operating table,
watching them unfold like lengths of silver ribbon.
The synthetic tissue was still entangled in my hands,
bright as butterfly gossamer –
insides detached from out, simple as snipping a thread.
I couldn’t disconnect my wiring, but I could see the cables laid bare,
pulsing with color where they joined hips to spine.
Once I had wondered if I still had a beating heart,
even underneath this metal shell, soft and fragile
like an overripe strawberry ….


Bài thơ tả một nhóm người máy, những robot cực kỳ thông minh, hiểu biết như người, và có thể làm mọi việc do người sai khiến, qua lập trình (programming) đã đươc cài đặt sẵn. Quá thông minh, một hôm người máy lén lút tự khám cơ thể của mình, chúng lôi ra toàn dây nhợ và mạch điện rối bời, lấp lánh màu sắc và nối kết với nhau. Chúng được thiết kế để biết mọi thứ trong cơ thể người ta, bây giờ tự chúng thấy mình không có máu, không có thịt, và nhất là không có thứ giống như quả dâu bầy nhầy vì quá chín là trái tim, không thấy ấm và chẳng hề biết yêu:


I can list every muscle in the human body,
but I’ve never had warm blood, no map of red lines
traced underneath paper-thin flesh. And I’ve never felt love either,
but I can diagnose it: it’s just a series of chemical synapses firing,
skin flushing pink with hemoglobin that I don’t have.
They must have been lying
when they said we were perfect. How could something perfect feel so empty?


Đám người máy tự nghĩ: Thế mà bọn chế tạo nói họ đã hoàn thành những sản phẩn toàn hảo. Họ chỉ nói láo. Làm sao có thứ hoàn hảo cảm thấy trống rỗng thế này? Người máy cũng rõ, nếu bọn chủ biết chúng lén tự tìm hiểu về mình, và có những ý nghĩ phạm thượng như vậy trong kho trữ liệu (memory bank), chủ của chúng sẽ cho rằng có khuyết điểm trong sản xuất (manufacturing defect), sẽ phá cơ thể chúng ra để sửa lại, cho chúng quên đi. Bài thơ kết luận bằng lời của người máy:


We’ll be beautifully uniform, all our parts in working order
but defective in a different sort of way

image 
Chúng ta sẽ tốt đẹp vì sự đồng nhất, tất cả các bộ phận của chúng ta hoạt động theo lệnh, nhưng khuyết tật về phương diện khác: Những gì kẻ tạo ra người máy, hay tạo ra con người hoạt động như máy, cho là hoàn hào, đó chính là khuyết điểm.


Người ta vẫn nói Tạo Hóa tạo ra con người, và tất cả sản phẩm của Tạo Hóa đều hoàn hảo. Nhưng nếu có những con người, kể cả học cao, bằng lớn, nếu chỉ hành động theo lệnh như người máy, cho dù có tim, có máu thịt như người, mà không biết suy nghĩ, hành động tự do và yêu thương như người, thì đó là những sai sót trong lập trình của Tạo Hóa, programming error!


Trong bài phát biểu trước quan khách dự dạ tiệc chào mừng các Thi Sứ vào tối ngày 21 tháng 9 năm 2013, Aline định nghĩa nỗi đam mê thi ca của mình:

Tôi tin rằng thơ, khi so sánh với một hình thức khác như văn xuôi, có vị trí đặc biệt qua cách chúng ta đánh giá ngôn từ. Trong văn xuôi – và điều này chỉ là cách nói chung – chúng ta thấy ngôn từ làm nhiệm vụ trang trí câu chuyện, một phương tiện đúc kết cốt truyện hoặc tạo dựng các nhân vật. Nhưng trong thơ, ngôn từ là câu chuyện. Mỗi âm tiết rất quý giá vì nó thể hiện giá trị cho cả một tác phẩm – một bài thơ gần giống như một bản nhạc được sáng tác với tất cả sự nâng niu, nhịp và dòng chảy của mỗi bài thơ tạo cho nó một chất lượng trữ tình khó có thể chuyển tải qua bất kỳ hình thức nghệ thuật nào khác. Cố gắng để biến một bài thơ thành một văn bản đơn thuần sẽ như giết chết nó và làm cho nó bị chìm ẩn sau làn da thô. Tuy nhiên, cùng lúc, thơ là một trong những nghệ thuật linh hoạt nhất. Thơ là tiếng nói cho những quan điểm thường bị áp chế, lời tự thú chia sẻ kinh nghiệm chung của chúng ta, hoặc khung cửi thêu dệt những câu chuyện huyễn hoặc, giả tưởng nhất. Cho một số người trong chúng ta, thơ là tất cả những lý do trên …. Chúng ta sáng tác để mang những câu chuyện mới vào thế giới, để thúc đẩy tinh thần háo hức muốn học hỏi và tiếp tục khám phá những quan điểm hiện hữu bên ngoài ranh giới cộng đồng địa phương của chúng ta. Chúng ta không bao giờ quá già để dấn thân. Thơ là nghệ thuật có dòng máu từ ngàn xưa, nhưng dù vậy, thế giới thi ca chưa bao giờ tự đắc chôn chân trong quá khứ. Thơ luôn luôn tiến hóa để phản ảnh những tiếng nói trong xã hội chúng ta, không phân biệt của con người cô độc, tương tư hay cách mạng.


image
(I believe that poetry, when compared to another form like prose, is unique because of how we view the value of words. In prose – and this is just a generalization – we see words as a furnishing to the story, a means to an end for the plot or the characters. But in poetry, the words are the story. Every syllable is so precious because it lends something to the work – a poem is almost like a carefully composed song, and every poem’s cadence and flow lends it a particularly lyrical quality that is hard to translate into any other art form. Trying to turn a poem into plain text would be like killing it and hiding in its skin. Yet at the same time, it’s one of the most versatile crafts. Poetry is the mouthpiece for oft-silenced viewpoints, the confessional that shares our common experiences, or the loom that weaves the most fantastical tales and stories. For some of us, it can be all of the above …. We write in order to bring forth new stories into the world, to foster an eagerness to learn and to continue to keep discovering how many viewpoints that exist beyond the lines of our local communities. We are never too old to commit. It’s an art with an impressive bloodline, but despite that, the poetry world has never been content to stay static and linger on the past. It has always evolved to reflect the voices of of our society, whether they be of the lonely or the lovesick or the revolutionary.)


image
Tiết lộ về “xung khắc quyền lợi” (conflict of interest): Aline Dolinh là con của ông bà Đỗ Lịnh Khải và Đinh Từ Bích Thúy, là cháu nội của Cụ Đỗ Lịnh Thông, và là cháu ngoại của người viết bài này.




Đinh Từ Thức


24 họa sĩ Trung Quốc trên chuyến bay xấu số MH370




24 họa sĩ Trung Quốc trên chuyến bay xấu số MH370 
Vivian tổng hợp và dịch
Trong danh sách hành khách của chuyến bay MH370 do hàng không Malaysia công bố có 154 hành khách người Trung Quốc (với 1 người từ Đài Loan), 38 người Malaysia, 12 người Indonesia, 7 người Úc, 3 người Pháp, 4 người Mỹ, 2 người New Zealand, 2 người Ukraine, 2 người Canada, 1 người Nga, 1 người Ý, 1 người Hà Lan và 1 người Áo.
Theo nguồn tin từ tờ Tân Kinh và các thông tấn xã khác, một đoàn đại biểu nghệ thuật gồm 24 họa sĩ Trung Quốc không may lại có mặt trên chuyến bay xấu số này.
Trước đó Trung tâm nghệ thuật Đông Phương Malaysia cùng trang mạng liên kết kinh doanh Trung Quốc (IBIcn.com) đã tổ chức một buổi giao lưu triển lãm thư họa với chủ đề “Trung Quốc Mộng – Đan Thanh Tụng” kéo dài 5 ngày tại Kuala Lumpur, Malaysia. Triển lãm hội tụ 24 nghệ sĩ đến từ các vùng khác nhau của Trung Quốc như Bắc Kinh, Thượng Hải, Sơn Đông, Giang Tô, Tứ Xuyên và Tân Cương. Đây là đoàn nghệ sĩ Trung Quốc đi Malaysia giao lưu thư họa có quy mô lớn nhất trong những nhăm gần đây.
Giám đốc Trung tâm Nghệ Thuật Đông Phương Liêu Vĩ Thành xác nhận, đoàn nghệ sĩ và nhân viên gồm 30 người đến Malaysia tham gia triển lãm thư họa đã lên chuyến bay dân sự bị mất tích, chính ông đã đích thân đi tiễn họ ra sân bay đêm đó.
Sau đây là một số họa sĩ trong đoàn này. Những mong tin của Malaysia về máy bay rơi chỉ là tin vịt, để các họa sĩ nay còn sống…
Mông Cao Sinh. Sinh năm 1950 tại Thiểm Tây, hiện là Phó chủ tịch Hiệp hội Nghệ sĩ Thư Pháp Trung Quốc, Phó chủ tịch Hội liên hiệp Văn nghệ sĩ Trung Quốc, Phó Viện Trưởng Viện nghiên cứu Văn hóa Dân tộc Trung Quốc.
 
Một tác phẩm thư pháp của Mông Cao Sinh (chữ Ngộ)
 
Vương Lâm Thi. Sinh năm 1948, người vùng Thái Châu tỉnh Giang Tô. Ông là nghiên cứu viên danh dự của Hội Ủy Viên chuyên gia đại học của Quốc học viện Trung Quốc, nghiên cứu viên của Hội nghiên cứu Quốc học Trung Quốc, Viện sĩ Viện Quốc họa Trung Quốc, ông được mệnh danh là “Kim Lăng họa kê nhân” do nhiều tranh của ông vẽ gà, đặc biệt là gà con.
 
Lưu Như Sinh. Nguyên là Chủ nhiệm Phòng nghiên cứu thư họa Thành phố Nam Kinh, sinh tại vùng chân núi Linh Sơn ở thôn Đông Giao thành phố Nam Kinh vào ngày 12-12-1937. Ông từng là giáo sư khách mời tại nhiều nơi như Đại học Sư phạm Nam Kinh, Văn phòng Chính phủ Nam Kinh, Tập Đoàn Marubeni của Nhật. Đáng đề cập ở đây là Lưu Như Sinh từng viết một quyển hồi ký, trong đó ông nói mình đã từng kinh qua 6 lần suýt mất mạng.
 
Một tác phẩm thư họa của Lưu Như Sinh với tên “Xuân Quang Hảo”
 
Một bức thư pháp của Lưu Như Sinh
 

Bảo Viên Hoa (không phải họa sĩ). Sinh năm 1951, bà là cục trưởng cục thống kê xã hội và công nghệ thành phố Nam Kinh, là vợ Lưu Như Sinh, trong hồi ký của Lưu Như Sinh có viết: “Tôi kết hôn với Bảo Viên Hoa vốn kém tôi 14 tuổi, cô ấy là một người vợ thảo hiền. Cô ấy là một vị cục trưởng dày dặn kinh nghiệm của chính quyền thành phố, là một người vô cùng nhiệt tình và chân thành, luôn sẵn lòng giúp đỡ người khác.” Ảnh: Vợ chồng Lưu Như Sinh – Bảo Viên Hoa
 
An Văn Lan. Sinh năm 1949, là công dân khu dân chủ trung lộ thị trấn A Khắc Tề, huyện Cáp Ba Hà. Bà từng có một triển lãm tranh cá nhân tại khu biên giới Tây Bắc huyện Cáp Ba Hà, bà nghiên cứu về tranh truyền thống, chuyên vẽ tranh hoa mẫu đơn, hoa mai.
 
Một bức tranh vẽ hoa mẫu đơn của An Văn Lan
 
Muhemmedjan Abla. Họa sĩ trẻ người dân tộc Uyghur, sinh năm 1979 tại thành phố Kashar huyện Shufu, khu tự trị Tân Cương, là giảng viên Đại học Sư phạm Kashgar. Trong ảnh: Muhemmedjan Abla ngồi trước bức tranh có tên “Mục Quy” (Mục đồng về nhà) của anh.
 
Bức “Triển Vọng” của Muhemmedjan Abla là tác phẩm giành được nhiều giải thưởng trong nước trong đó có giải nhất trong triển lãm giáo dục mỹ thuật toàn quốc.
 
Bức “Nhiệt Thổ” (Vùng đất nóng) của Muhemmedjan Abla, năm 2009 tham gia triển lãm nghệ thuật mừng 60 năm thành lập CHND Trung Hoa do khu tự trị Uyghur – Tân Cương tổ chức.
 
Triệu Triệu Phương. Sinh năm 1941, đến từ thành phố Đông Dương tình Triết Giang, hiện là chủ nhiệm khoa Mỹ thuật hiện đại kiêm Phó viện trưởng Viện nghiên cứu thư họa của trường Đại học Kim Lăng Nam Kinh dành cho người cao tuổi, bà cũng là hội viên Hiệp hội nghệ thuật thư họa Trung Quốc. UNESCO từng trao cho bà danh hiệu “Nhà giáo dục nghệ thuật thế giới”.
 
Đổng Quốc Vỹ. Chủ tịch Hiệp hội nghệ sĩ huyện Lật Thủy, Phó viện trưởng Viện thư họa Lật Thủy, Quản lý hiệp hội nghệ sĩ Nam Kinh, hội viên Hiệp hội nghê sĩ tỉnh Giang Tô, Hội viên hội Ủy viên nghiên cứu nghệ thuật thư pháp Trung Quốc.
 
Tác phẩm của Đổng Quốc Vỹ
 
Tác phẩm “Mùa xuân sẽ về” của Đổng Quốc Vỹ
 
Lê Minh Trung. Ông đạt được danh hiệu nghệ sĩ thư pháp trứ danh Trung Quốc vào năm 2006. Các tác phẩm của ông đã nhiều lần tham dự triển lãm toàn quốc và đạt nhiều giải, thường xuyên phát biểu trên các phương tiện thông tin như báo Nhân Dân, báo Văn hóa Trung Quốc.
 
Thư pháp của Lê Minh Trung
 
Thư pháp Lê Minh Trung
 
Trương Kim Quyền. Sinh năm 1942 tại tỉnh Tứ Xuyên huyện Tự Vĩnh. Từng là quản lý hiệp hội thư pháp tỉnh Quý Châu và chủ tịch hiệp hội thư pháp thành phố Lục Bàn Thủy, hiện tại ông được mời làm chủ tịch danh dự của hiệp hội nghệ sĩ thư pháp Trung Quốc và là phó chủ tịch hiệp hội nghệ sĩ thư họa Trung Quốc.
 
Thư pháp Trương Kim Quyền
 
Lâu Bảo Đường. Là hành khách cao tuổi nhất của chuyến bay, sinh năm 1935, người thành phố Đông Dương tỉnh Triết Giang. Ông tốt nghiệp Học viện quân giải phóng nhân dân Trung Quốc, khoa trắc địa, là kĩ sư cao cấp, nhà thư pháp cấp quốc gia.
 
Một bức thư pháp Kim văn cổ tự của Lâu Bảo Đường, chữ trên là “Kiếm Đảm Cầm Tâm”
 
Một bức khác với câu “Phú Quốc Cường Binh”
 
Liễu Trung Phúc. Sinh năm 1942, làm việc lâu năm trong ngành giáo dục nghệ thuật, thời trẻ từng bị tại nạn giao thông dẫn đến tay phải tổn hại nghiệm trọng. Sở trường của ông là thư họa, nghệ thuật kim thạch, thạo cả đôi nghề. Hiện tại ông quản lý hiệp hội thư họa Trung Quốc, là hội viên hiệp hội các nhà sưu tầm Trung Quốc và nghiên cứu viên của hội nghiên cứu Đại học Quốc Gia Trung Quốc.
 
Một tác phẩm của Liễu Trung Phúc
 
Phùng Kí Tân. Sinh năm 1944 tại huyện Kim Trại tỉnh An Huy. Ông là hội viên Hiệp hội nghệ sĩ An Huy, cố vấn nghệ thuật cho hiệp hội nghệ sĩ thành phố Lục An. Ông từng là phó bộ trưởng thường nhiệm ủy ban tuyên truyền thành phố Lục An kiêm Chủ tịch Hội văn học nghệ thuật thành phố, thư kí tổ chức Đảng. Trong ảnh là tác phẩm của Phùng Kí Tân
 
Diêu Kiến Phong. Năm 1964 ông từ Thượng Hải tập kết đi vùng biên giới Tân Cương, từng là chủ tịch hiệp hội nghệ sĩ binh đoàn Nông Thập Sư của Tân Cương, hiện ông là quản lý hiệp hội nghệ sĩ đương đại Trung Quốc, quản lý hiệp hội họa sĩ quốc họa Trung Quốc, phó viện trưởng viện quốc họa thư họa Trung Quốc, sở trường vẽ gà trống.
 
Mao Thổ Quý. Sinh năm 1942, từng là cán bộ chuyên trách mỹ thuật của nhà văn hóa huyện Kỳ Giang thành phố Trùng Khánh. Ông là hội viên hội nghiên cứu sưu tầm nhãn sách Trung Quốc, thành viên hiệp hội mỹ thuật thành phố Trùng Khánh, phó viện trưởng viện thư họa Kỳ Giang Nam Châu kiêm phó bí thư, phó hội trưởng hiệp hội tranh khắc nông dân huyện Kỳ Giang.
 
Châu Sĩ Kiệt. Người thành phố Trường Sa tỉnh Hồ Nam, sinh năm 1950, ông đã cùng quân đội đi làm công tác tuyên truyền lý luận ở nhiều địa phương trong suốt hơn 30 năm, ông chuyên làm thơ và viết câu đối liễn. Trong ảnh là thư pháp của Châu Sĩ Kiệt
 
Châu Kim Lăng. Sinh năm 1953, đến từ thành phố Vô Tích, 18 năm tham gia quân ngũ, năm 87 chuyển về công tác tại địa phương, hiện tại ông là phó giám đốc chi nhánh Giang Tô của công ty trách nhiệm hữu hạn cổ phần bảo hiểm tài sản Dương Quang kiêm tổng giám đốc chi nhánh trung tâm bảo hiểm tài sản Dương Quang.
 
Một bức thư pháp của Châu Kim Lăng

 

 

 

Đức tặng Trung Quốc bản đồ cổ không có Hoàng Sa, Trường Sa

Đức tặng Trung Quốc bản đồ cổ không có Hoàng Sa, Trường Sa




 




Đức tặng Trung Quốc bản đồ cổ không có Hoàng Sa, Trường Sa



Trong chuyến thăm Đức vừa qua, ngày 28.3, Thủ tướng Đức Angela Merkel đã tặng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình tấm bản đồ Trung Quốc in năm 1735, trên đó biên giới Trung Quốc chỉ tới đảo Hải Nam, theo tạp chí Foreign Policy ngày 1.4.

Thủ tướng Đức và Chủ tịch Trung Quốc xem bản đồ Trung Quốc cổ thế kỷ 18 do Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville (Pháp) vẽ, tại Phủ Thủ tướng Đức ở Berlin tối 28.3 - Ảnh: Cơ quan báo chí chính phủ Đức (BPA)


Tấm bản đồ này do nhà bản đồ học người Pháp, ông  Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville vẽ, được một nhà xuất bản Đức in năm 1735. Thủ tướng Đức tặng bản đồ cổ này cho Chủ tịch Trung Quốc trong buổi chiêu đãi tối, trong phần trao đổi quà tặng.

Bản đồ của d'Anville dựa trên những khảo sát địa lý của các đoàn truyền giáo Dòng Tên ở Trung Quốc và được xem là "tổng kết hiểu biết của châu Âu về Trung Quốc thế kỷ 18".

Tấm bản đồ này, theo chú thích tiếng Latinh trên đó, chỉ ra một "Trung Quốc đích thực", trong đó khu trung tâm Trung Quốc chủ yếu là người Hán, không có Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ, hay Mãn Châu. Còn hai đảo Đài Loan và Hải Nam được thể hiện bằng biên giới khác màu với biên giới Trung Quốc đích thực.

Dĩ nhiên là hoàn toàn không có Hoàng Sa, Trường Sa trong tấm bản đồ thế kỷ 18 này.

Báo chí Trung Quốc đã không công bố bản đồ d'Anville, mà lại đưa ra bản đồ khác và nói đó là bản đồ bà Merkel tặng (!). Bản đồ này của nhà bản đồ học người Anh tên John Dower, được nhà xuất bản Henry Teesdale & Co. in ở London năm 1844, trong đó bao gồm Tây Tạng, Tân Cương, Mông Cổ và một phần lớn Siberia.

Tấm bản đồ Trung Quốc cổ, của nhà bản đồ học người Pháp Jean-Baptiste Bourguignon d'Anville vẽ, được một nhà xuất bản Đức in năm 1735 - Ảnh: FP

Tuy nhiên trên các mạng xã hội Trung Quốc lại có thông tin về cả hai bản đồ này. Với bản đồ d'Anville, cư dân mạng Trung Quốc giận dữ với món quà bà Merkel tặng, cho rằng đó là "món quà vụng về", hoặc "Đức chắc có động cơ thầm kín", hay đi xa hơn là cáo buộc bà Merkel muốn hợp pháp hóa các phong trào đòi độc lập của Tây Tạng, Tân Cương v.v.

Còn bản đồ Dower trái lại được đón chào hơn, và có người còn tự hào về lãnh thổ cũng như quyền lực to lớn của đế quốc Trung Hoa trước đây.

--

Võ Công Trực k9/CTKD/VNCH

Mỹ Nhân trên chính trường thế giới

Mỹ Nhân trên chính trường thế giới




Nhan sắc các 'mỹ nhân' trên chính trường thế giới 


Không chỉ là những phụ nữ thông minh và đầy quyền lực, các nữ chính trị gia này còn sở hữu nhan sắc mà hầu hết phụ nữ đều mơ ước.

Hoàng hậu Jordan - Rania Al Abdullah
Sinh ra trong một gia đình Hồi giáo Arab tại Kuwait có nguồn gốc Palestine, ngay từ khi chào đời, Rania đã được nuôi dưỡng như một nàng công chúa. Sau Chiến tranh vùng Vịnh năm 1991, giống như 300.000 người Palestine khác, gia đình bà chuyển tới sống ở Jordan.

Năm 1992, bà tình cờ gặp Hoàng tử Abdullah (con trai cả của vua Hussein) tại một bữa tiệc và một năm sau thì họ tổ chức đám cưới. Năm 1999, trước khi từ trần, vua Hussein đã quyết định truyền ngôi báu cho Abdullah. Bà trở thành Hoàng hậu Jordan trong niềm vui sướng của đông đảo dân chúng.

Không chỉ nổi tiếng bởi vẻ đẹp lộng lẫy, phong cách ăn mặc thanh lịch và học thức uyên bác, Rania còn được biết tới là Hoàng hậu có tâm lòng nhân hậu. Rania hoạt động rất tích cực trong công tác xã hội, bảo vệ quyền lợi của phụ nữ và trẻ em. Vì thế mà Hoàng hậu Rania thường được so sánh với Công nương Diana của xứ Wales.


Bộ trưởng Tư pháp Crimea - Natalia Poklonskaya
Với mái tóc vàng óng ả và gương mặt xinh đẹp, nữ Bộ trưởng Tư pháp Crimea - Natalia Poklonskaya đang trở thành một hiện tượng trên mạng Internet và đặc biệt được yêu thích tại Nhật Bản.
Cô Natalia Poklonskaya, 33 tuổi, lần đầu tiên xuất hiện trên truyền thông quốc tế là vào ngày 19.3, khi mở cuộc họp báo về vụ một binh sĩ Ukraine bị bắn chết tại Crimea.
Đoạn video quay cuộc họp báo bằng tiếng Nga lan truyền với tốc độ chóng mặt trên mạng Internet và thu hút hơn 1,7 triệu lượt truy cập trên trang YouTube.
Cô Poklonskaya đã ly dị và có một cô con gái nhỏ. Trước khi trở thành Bộ trưởng Tư pháp Crimea, cô Poklonskaya là luật sư cấp cao của Văn phòng Công tố viên trưởng Ukraine ở Kiev. Sau đó cô chuyển đến văn phòng ở Simferopol, thủ phủ Crimea.

Đối thủ của Thủ tướng Thái Lan Yingluck Shinawatra - Chitpas Bhirombhakdi
Chitpas Bhirombhakdi là người thừa kế của hãng bia Singha - hãng bia lớn nhất Thái Lan, du học tại Anh và cũng rất xinh đẹp nhưng không kém phần bốc đồng. Cô được chính giới Thái Lan đánh giá sẽ là đối thủ trong tương lai của bà Yingluck.

Vào năm 2011, cô là một ứng cử viên rất sáng giá của Đảng Dân chủ để tranh cử thủ tướng và từng nỗ lực thúc đẩy chiến dịch gặp gỡ người dân nhưng đã thất bại ngay tại đơn vị bầu cử địa phương. Sau đó, cô trở thành Phó phát ngôn viên của Đảng Dân chủ và vẫn tiếp tục tìm cách để lại dấu ấn của mình trong các tuyên bố của Đảng.

Tuy nhiên, trong cuộc biểu tình gần đây thì người ta lại thấy hình ảnh cô đứng trên xe ủi đất đâm vào hàng rào cảnh sát và là một trong những người phát ngôn đầy “nhiệt huyết” chống lại chế độ quân chủ hiện tại.

Không rõ tài năng chính trị của cô tới mức độ nào mà lại can đảm làm những việc kỳ lạ như vậy, nhưng dám chắc rằng, nếu chỉ xét về tài sản và nhan sắc thì cô cũng đã đủ sức đương đầu với nữ thủ tướng Yingluck.

Nữ thủ tướng Thái Lan - Yingluck Shinawatra
Yingluck Shinawatra là đương kim Thủ tướng Thái Lan, đồng thời là em gái của cựu thủ tướng Thakshin Shinawatra. Bà tốt nghiệp khoa Chính trị học tại Đại học Chiang Mai năm 1988, đậu bằng thạc sĩ tại Đại học bang Kentucky (Mỹ) năm 1991. Bà sống một cuộc đời riêng tư dù có người anh làm Thủ tướng và là một chính trị gia với hành trình đầy sóng gió. Bà chính thức trở thành nữ thủ tướng đầu tiên của xứ sở chùa vàng vào tháng 8.2011. 

Nghị sĩ của Đảng Nước Nga thống nhất - Alina Kabaeva
Alina Kabaeva, sinh tại Tashkent, Uzbekistan, cô theo học thể dục nhịp điệu từ khi 4 tuổi. Năm 11 tuổi khi gia đình chuyển đến Nga, Alina được giới thiệu với nữ huấn luyện viên Irina Viner, và từ đó con đường thể thao chuyên nghiệp của cô mới bắt đầu. Cô theo học thể dục nhịp điệu tại trường dự bị Olympic, Moscow, Nga dưới sự dẫn dắt của Irina.
Alina đã 2 lần liên tiếp vô địch châu Âu (1998, 1999) đồng thời cũng là nhà vô địch thế giới khi giải được tổ chức tại Osaka, Nhật vào năm 1999.
Năm 2006, Alina Kabaeva nhận được 22% trong tổng số 1.600 số phiếu bầu (vượt qua cả 15% số phiếu bầu của nữ hoàng quần vợt Maria Sharapova, xếp thứ 3) và trở thành nữ vận động viên xuất sắc nhất nước Nga.
Sau khi quyết định từ giã sự nghiệp thể thao năm 2007, cô quyết định bước vào vũ đài chính trị và trở thành một nghị sĩ của Đảng Nước Nga thống nhất ở Hạ viện Nga.



Nữ chính trị gia Israel - Orly Levy
Orly Levy sinh ngày 11 tháng 11 năm 1973 ở Beit She'an, cô là con gái của cựu Ngoại trưởng gốc Marocco David Levy. Cô từng phục vụ trong không quân Israel và sở hữu một tấm bằng luật. Tham gia chính trường từ cuộc bầu cử năm 2009, sau đó phục vụ với vị trí Phó phát ngôn của Knesset (Cơ quan lập pháp của Israel). Kể từ năm 2013, Orly Levy là chủ tịch Hội đồng quyền trẻ em.
Long Hải (tổng hợp)

13 người phụ nữ “độc nhất vô nhị"



 

Phân nửa thế giới này là phụ nữ, nhưng có những trường hợp đặc biệt mà có thể bạn chưa từng được thấy.
Người phụ nữ gầy nhất thế giới

13 người phụ nữ
Kseniya Bubenko sinh ra tại Liên Bang Nga, mặc dù cao 158 cm nhưng cô chỉ nặng 20 kg.


Người phụ nữ béo nhất thế giới

13 người phụ nữ
Rosalie Bradford thuộc tiểu bang Florida, Hoa Kỳ từng được đưa vào kỷ lục Guiness với cân nặng 545 kg.

Người phụ nữ cao nhất thế giới

13 người phụ nữ
Bà Allen người Ấn Độ được công nhận là người cao nhất thế giới với chiều cao 2,31m – cao hơn cả vận đông viên bóng rổ nổi tiếng của Trung Quốc Diêu Minh.

Người phụ nữ thấp nhất thế giới

13 người phụ nữ
Jyoti Amge là một học sinh 18 tuổi của Ấn Độ, hiện đang giữ kỷ lục Guiness về người phụ nữ thấp nhất thê giới với chiều cao 62.8mm. Cô mắc căn bệnh hiếm gặp achondroplasia chỉ chiếm tỉ lệ 1/1 triệu trường hợp.


Người phụ nữ có móng tay dài nhất thế giới

13 người phụ nữ
Ca sĩ người Mỹ Chris Walton là người có bộ móng dài nhất thế giới. Cô sở hữu bộ móng dài tới gần 6m sau 18 năm không cắt. Một điều kỳ lạ là nó không làm ảnh hưởng đến cuộc sống thường ngày của cô.

Người phụ nữ có nhãn cầu mắt lồi nhất thế giới

13 người phụ nữ
Cô Kim Goodman người Mỹ phát hiện có khả năng làm nhãn cầu mắt lồi ra tới 11mm sau khi đầu cô bị va chạm mạnh với chiếc mũ của vận động viên khúc côn cầu.


Người phụ nữ có nhiều bầu ngực nhất thế giới

13 người phụ nữ
Để kỷ niệm sinh nhật lần thứ 30, bà mẹ 2 con Maria Alamo (người Anh) đã quyết định nâng vòng ngực nên cỡ 36C. Tuy nhiên, ca phẫu thuật đã thất bại và để lại di chứng là thêm 2 bầu ngực khác ngay dưới đôi gò bồng đào tự nhiên.


Người phụ nữ có nhiều chân nhất thế giới

13 người phụ nữ
Cô Myrtle Corbin sinh tại Cleburne Texas (Hoa Kỳ) có nhiều chân gấp đôi người bình thường và chúng cũng giúp cô kiếm được 450 đô một tuần từ công việc làm mẫu sống trong triển lãm ở Barnum.


Người phụ nữ có mái tóc dài nhất thế giới

13 người phụ nữ
Cô gái tên Trần Văn, người Việt Nam có mái tóc dài đến 30,3m và nặng 12 kg. Cô cũng được sách kỷ lục Guiness công nhận nhờ mái tóc dài chưa từng có.

Người phụ nữ có đôi chân dài nhất thế giới

13
 người phụ nữ
Svetlana – Pankratova sinh ra tại Volga, cô cao 2m và có đôi chân dài tới 1.32m.
Người phụ nữ có lưỡi dài nhất thế giới
13 người phụ nữ
Annika Irmler sở hữu cái lưỡi dài đến 7cm. Khi được gi vào kỷ lục Guiness cô vẫn là học sinh.


Người phụ nữ miệng rộng nhất thế giới

13 người phụ nữ
Domingo Joaquim có khuôn miêng rộng tới 17cm.

Người phụ nữ cơ bắp nhất thế giới

13 người phụ nữ
Brigitia người Slovenia khiến cánh đàn ông phải phục sát đất vì thân hình lực lưỡng và cơ bắp nổi cuồn cuộn.


Người phụ nữ khỏe nhất thế giới

13 người phụ nữ
Donna Karan có thể nâng được vật có trong lượng hơn 100 kg, nhấc đức lang quân hơn 90 kg “nhẹ như lông hồng”.

Chút tình lưu luyến




Chút tình lưu luyến

Hoàng Hải Thủy


Inline image 1

Khi Anh chết, các Em về đây nhé
Vị chút Tình lưu luyến với nhau xưa.
Anh muốn thấy các Em cùng rỏ lệ,
Tay trong tay, xõa tóc đứng bên mồ.

Thơ Thi sĩ Ðinh Hùng. Thi sĩ qua đời năm 1967, vài tháng trước Tết Mậu Thân. Nhờ Trung Tướng Nguyễn Bảo Trị năm ấy là Tổng Trưởng Bộ Thông Tin – Chiêu Hồi, Thi sĩ được nằm trong Nghĩa Trang Mạc Ðĩnh Chi. Dường như không có văn nghệ sĩ Việt nào – chỉ có Thi sĩ Ðinh Hùng – được nằm trong Nghĩa Trang này của kiều dân Pháp ngày xưa. Trước năm 1956 dân Sài quen gọi nghĩa trang này bằng cái tên Ðất Thánh Tây. Chỉ người Pháp, và người Việt quốc tịch Pháp, được chôn xác ở đó. Khi đưa Thi sĩ xuống mồ không có những cô nữ sinh xõa tóc đứng bên mồ ông như ý ông muốn trong Thơ ông. Trong một số bài viết về đám tang Thi sĩ Ðinh Hùng, tôi thấy có chuyện khi đưa Thi sĩ xuống mộ, có chừng 10 cô nữ sinh xoã tóc đứng bên mộ ông. Nhắc lại: không có các cô thiếu nữ xõa tóc, tay trong tay đứng quanh mộ Thi sĩ Ðinh Hùng.

Chiều cuối năm xứ người, tôi viết bài này vì tấm phiếu mời mua Tạp chí Playboy vừa đến với tôi. Tôi thấy Playboy sắp chết. Playboy rẻ giá đến cái độ một năm 12 số bán có 12 đô, 1 đô Mỹ một số Playboy. Báo gửi đến tận nhà. Nhà báo chịu tiền gửi bưu cục. Ngày xưa, năm tôi hai mươi tuổi, tôi từng mê Playboy. Không phải ngày xưa tôi chỉ mê Playboy vì những hình ảnh đàn bà đẹp trần truồng vú mông nõn nà ngồn ngộn trong nó, năm xưa tôi còn mê Playboy vì trong nó có những trang quảng cáo giầy, quần áo, mũ jeans, bật lửa, pipe, thuốc lá, thắt lưng da, đồng hồ, ca-vát, khuy manchette, bút máy, máy hát, radio, xe ô tô. Cái gì trong Playboy tôi cũng thấy đẹp. Vị chút tình lưu luyến ấy, hôm nay, khi Playboy sắp chết, tôi viết bài này.

Inline image 1

Năm 1952 Hugh Hefner là nhân viên chuyên viết bài quảng cáo cho Tạp chí Esquire ở Chicago. Chuyện kể Hugh xin tăng lương 5 đô một tuần, không được, anh bỏ Esquire ra làm ăn riêng. Anh vay Nhà Băng 600 đô, mời được 45 người bỏ vốn góp 8.000 đô, bà mẹ anh cho anh 1.000 đô. Với số tiền vốn ấy, Hugh Hefner xuất bản Playboy số đầu. Tờ tạp chi không đánh Số 1 vì Hugh sợ sẽ không ra được Số 2. Nhưng Playboy Số 1 thành công ngay, tạp chí bán được 50.000 số.

Hugh Hefner làm chủ báo, anh kinh doanh nghề báo, anh không viết gì trong báo của anh. Tôi thấy có nhiều ông chủ báo cả đời không viết bài báo nào, nhưng các ông thành công trong nghề làm báo, như ông Hồ Anh Nguyễn Thanh Hoàng, Chủ nhiệm Tuần báo Văn Nghệ Tiền Phong, như ông Ðinh Văn Khai, Chủ nhiệm Nhật báo Tiếng Chuông, ông Ðặng Văn Sung, Chủ nhiệm Nhật báo Chính Luận, như Hugh Hefner, Chủ nhiệm Tạp Chí Playboy.

Playboy Số 1 in ảnh Marilyn Monroe ở trang bià, và vài ảnh Marilyn Monroe khoả thân nơi trang trong. Nhưng không phải MM cho chụp những ảnh đó để Playboy đăng. Ðó là những ảnh MM cho chụp năm 1949 khi nàng chưa đóng phim, chưa nổi tiếng, những tấm ảnh để làm một quyển lịch rất thường. Playboy lấy những ảnh ấy đăng lại. Từ 1953 đến năm 1961 khi Marilyn Monroe qua đời, Hugh Hefner và Marilyn Monroe không một lần gặp nhau. Khoảng năm 2000, Hugh Hefner mua chỗ chôn anh bên cạnh mộ Marilyn Monroe. Nghe nói Hugh mua chỗ nằm ngàn thu này của anh với giá 500.00 đô.

Tôi không nhớ tôi xem Playboy lần thứ nhất năm nào. Tôi không nhớ ai đưa cho tôi tờ Playboy đầu tiên trong đời tôi. Chắc là năm 1956 khi tôi làm nhân viên USOM – United States Operation Mission – tiền thân của USAID Viện Trợ Kinh Tế Mỹ – năm tôi kiếm được tiền và có điều kiện chưng diện.

Không bao giờ Playboy được chính thức nhập vào Quốc Gia Việt Nam Cộng Hoà. Những năm từ 1965 đến 1973 khi lính Mỹ đến Việt Nam, họ xem Playboy rồi quăng đi, lao công người Việt lượm đem ra bán. Do đó Playboy những năm đó nằm lền khên trên vỉa hè các thị trấn miền Nam. Sau 1973 Lính Mỹ rút đi hết, Playboy trở thành khan hiếm. Nhưng có một đường dây nhập Thuốc Lá Mỹ và Playboy vào Sài Gòn: Pall Mall, Lucky Strike, Salem, Philip Morris Vàng, hiệu gì cũng có. Người mua chỉ đến chỗ mấy chị bán thuốc lá ngồi trước tiệm Kem Mai Hương – trước rạp xi-nê Casino de Saigon – là có thuốc lá Mỹ mới toanh. Theo tôi thuốc lá Mỹ vào Sài Gòn qua đường dây nhập hàng lậu, hàng cấm từ những tầu buôn nhỏ của người Hoa đi lại giữa Hong Kong, Singapore và Sài Gòn.

Cùng với Lucky, Pall Mall, Playboy vào Sài Gòn bằng đường dây nhập lậu. Nhưng từ 1973 Playboy không còn bầy bán trên vỉa hè nữa. Cả Sài Gòn chỉ có Xe Báo trước cửa Nhà Viễn Ðông là có Playboy Số Mới. Xe báo để một tập Playboy số cũ trên sạp để cho người mở xem, và để cho khách biết sạp có bán Playboy. Tôi thường đến đấy hỏi mua Playboy. Bà chủ Xe-Sạp lấy trong thùng xe ra một tập Playboy mới tinh. Giá Playboy năm 1974 ở Sài Gòn là 200 đồng một số. Rẻ bằng nửa giá gói thuốc Pall Mall. Những người trẻ không tiền đến xe báo xem cọp mấy tờ Playboy cũ, những người có tuổi, có tiền, mua Playboy số mới về nhà, khuya nằm thưởng thức.

Ở xã hội nào, ở thời nào cũng vậy, người ta hơn nhau về sáng kiến, người ta thành công nhờ sáng kiến, người ta giầu tiền nhờ sáng kiến. Hugh Hefner biết được sự cần có của những người đàn ông Mỹ thời anh. Sau chiến tranh Thế Giới, người Mỹ bị kéo vào Chiến Tranh Triều Tiên, rồi bị ám ảnh vì cuộc Chiến Tranh Lạnh với Liên Xô. Nguy cơ bị Tận Diệt vì Bom Nguyên Tử đè nặng trên tim họ. Ðàn ông Mỹ muốn được hưởng những lạc thú của cuộc sống. Trong những lạc thú người đàn ông Mỹ muốn hưởng, Lạc Thú Thứ Nhất là Ðàn Bà. Playboy đáp ứng đúng thị hiếu của đàn ông Mỹ, Playboy được đàn ông Mỹ chào đón. Hugh Hefner thành công ngay từ số Playboy đầu tiên. Rồi Playboy phát triển. Playboy bán được cả triệu số, nhiều ấn bản Playboy xuất bản ở Ðức, Nhật bằng chữ Ðức, chữ Nhật, Ở Mỹ những Club Playboy được mở ở những thành phố lớn, hội viên có chià khoá riêng, đến tự mở cửa Club mà vào. Những nữ tiếp viên Bunny trẻ đẹp có đôi tai thỏ trên tóc, đón tiếp họ. Hugh Hefner và Playboy sống huy hoàng trong nhiều năm.

Tháng Tư 1945 Oan Nghiệt đến đời tôi, tôi mất Playboy. Mấy đứa em tôi từ Hà Nội vào sướng rên khi được tôi cho những tờ Playboy còn sót trong đáy tủ nhà tôi. Tôi đã vứt đi gần hết những số Playboy, Penthouse tôi có khi bọn nón cối, dép râu ngơ ngáo vào Sài Gòn.

Trong 20 năm sống lây lất ở Sài Gòn tang thương – từ 1975 đến 1995 – không một lần tôi mơ có ngày tôi lại thấy tờ Playboy. Nhưng định mệnh an bài, tôi gặp lại Playboy trên đất Mỹ. Qua 20 năm, Playboy tàn tạ. Báo ít trang hơn nên mỏng hơn, báo ít quảng cáo, bài trong Playboy không còn hay nữa, những hình ảnh phụ nữ trình bầy mông vú trong Playboy không còn hấp dẫn. Ðã quá nhàm, không có gì mới. Mông Vú vẫn là Mông Vú hai mươi năm xưa. Video Sex đã chiếm lĩnh thị trường khai thác thân xác đàn bà và gợi tình. Thời vinh quang của Playboy qua rồi. Nhưng..

Ðây mới chính là chuyện tôi muốn viết nhân việc tôi hoài niệm Playboy trước khi Playboy chết.

Năm 1973, hay 1974, tôi đọc trong Trang Interview của Playboy bài phỏng vấn một Ðại Tá Lục Quân Mỹ. Ông Ðại Tá – tôi không nhớ tên – từng tham chiến ở Việt Nam, giải ngũ ông về Mỹ, ông kiện chính phủ Mỹ về tội “cho nhân viên CIA dùng lính Mỹ vào việc đi giết những thân hào, nhân sĩ, tu sĩ Việt Nam để đổ tội giết người cho Việt Cộng.”

Trong những năm chiến tranh ác liệt 1978, 1979 trên các báo Việt gần như tháng nào cũng có tin “VC phục kích đánh mìn xe đò làm chết thường dân, VC chặn xe Lam giữa đường bắn chết ông Linh muc, ông Tu sĩ Phật Giáo..” Tin thường có ảnh đi kèm “VC giết người xong quăng lại bản án tử hình nạn nhân trước khi bỏ chạy. Án tử hình ký Mặt Trận Giải Phóng MiềnNam.”

Trong cuộc phỏng vấn dành cho Playboy, ông Ðại Tá nói:

“Tôi không kiện vì muốn nổi tiếng. Tôi kiện vì tôi là lính chiến, tôi có thể bắn địch thủ trên chiến trường, tôi không thể làm việc giết thường dân vì mục đích chính trị. Chính phủ Mỹ cho bọn nhân viên CIA dùng chúng tôi vào những công tác ám muội. Bọn CIA chuyên làm việc bí mật. Chúng tôi chỉ biết chúng dưới những cái tên Bob, Dick. Nhưng chúng có quyền sai xử chúng tôi. Chúng ép chúng tôi phải giết người theo lệnh chúng.”

Ông Ðại Tá Mỹ năm 1974 nói nhiều chuyện bê bối của một số Tướng Mỹ ở Việt Nam, như chuyện những ông Tướng Mỹ khi ăn phải có lính bận quân phục trắng đứng hầu. Tôi không nhớ những chuyện đó, tôi nhớ lời nói của ông trên đây.

Tôi dịch bài Phỏng Vấn Playboy đưa cho tờ Diều Hâu – Năm 1974 Trung Tá – hay Ðại Tá? – Nguyễn Ðạt Thịnh chủ nhiệm Diều Hâu, Thiếu Tá – hay Trung Tá? – Phạm Huấn làm chủ bút. Tôi đem số Diều Hâu có bài Playboy phỏng vấn đến đưa anh Chu Tử đọc. Tôi nói với anh:

“Có ông Ðại Tá Mỹ kiện chính phủ Mỹ về việc chính phủ Mỹ cho bọn CIA ám sát người Việt để đổ tội cho Việt Cộng. Tôi dịch bài phỏng vấn đó đăng trong báo này.”

Tôi hỏi anh Chu Tử:

“Ðến bây giờ anh có biết ai bắn anh không?”

Anh trả lời:

“Ðến bây giờ tôi vẫn không biết ai bắn tôi.”

Năm 1965 khi những đơn vị Lính Mỹ thứ nhất đến Qui Nhơn, Ðà Nẵng, anh Chu Tử, chủ nhiệm nhật báo Sống, bị bắn lúc 8 giờ sáng trước cửa nhà anh khi anh vào xe ô tôi đi đến toà báo. Cùng ngày, lúc 12 giờ trưa, ký giả Từ Chung, Thư ký Toà soạn Nhật Báo Chính Luận, bị bắn trước cửa nhà anh khi anh từ toà soạn về. Hai vụ ám sát này được cho là do Việt Cộng thực hiện.

Từ Chung chết ngay tại chỗ anh bị bắn, bên xe ô tô của anh, trước cửa nhà anh trong cư xá Nguyễn Tri Phương, anh Chu Tử sống sót.

Tôi không biết trong số ký giả nổi tiếng của Sài Gòn có ông nào ra ngoại quốc đi học không? Từ Chung hai lần sang học ở Ðại Học Fribourg, Thụy Sĩ, hay Bỉ? Từ Chung tên thật là Vũ Nhất Huy. Anh học về kinh tế. Anh là bạn của Chủ nhiệm Hồ Anh, anh là bạn của ông Anh Ngọc Từ Ngọc Toản. Từ Chung là tên con trai ông Từ Ngọc Toản. Ði Thụy Sĩ học về Kinh Tế, về nước Từ Chung làm nhật báo.

Có lần tôi hỏi Từ Chung:

“Ê mày.. Mình cần tiền mà không có thì làm sao cho có?”

Nhà Kinh tế trả lời:

“Chỉ có cách đi vay.”

Nhật báo Chính Luận là tờ báo thứ nhất, và duy nhất, có bác sĩ riêng săn sóc sức khoẻ cho nhân viên toà báo. Bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm được toà báo nhờ khám bệnh, chưã bệnh cho nhân viên Chính Luận. Nhân viên chính Luận và vợ con đau yếu đến nhờ Bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm mà không phải trả tiền. Kể từ ngày Việt Nam có nhật báo, Chính Luận là tờ báo duy nhất trả lưong tháng cho Thư Ký Toà Soạn đã chết. Bà quả phụ Từ Chung vẫn có tiền hàng tháng của báo Chính Luận cho đến ngày 30 Tháng Tư 1975. Tôi không biết bây giờ bà Từ Chung còn ở Sài Gòn hay không, các con Từ Chung nay ra sao.

Nếu nhật báo Chính Luận sống đến năm nay – 2000, 2012 – tôi chắc những ông Ký Giả Chính Luận về hưu như ông Thái Lân được báo trả lương hưu. Việc ký giả chết, gia đình ký giả được toà báo tiếp tục trả lương, nhà báo có bác sĩ điều trị cho nhân viên, nhân viên già, về hưu có lương hưu là những việc chưa bao giờ xẩy ra trong báo giới Việt Nam kể từ ngày Việt Nam có nhật báo.

Tòa soạn Chính Luận có hai ông Thái: Thái Linh, Thái Lân. Hai ông Thái làm báo ở Hà Nội từ những năm 1950. Năm 1955 nhật báo Ngôn Luận ra đời ở Sài Gòn, hai ông Thái là nhân viên toà soạn Ngôn Luận từ số đầu cho đến ngày Ngôn Luận bị Nguyễn Khánh – Ðỗ Mậu đóng cửa. Hai ông Thái là nhân viên tòa soạn nhật báo Chính Luận từ số đầu đến Ngày 29 Tháng Tư năm 1975. Cả hai ông cùng làm công việc ở toà soạn, làm tin, làm những phụ trang, hai ông không đi dự họp báo, không đi trong số ký giả tháp tùng Tổng Thống. Trong 20 năm làm ký giả hai ông chỉ bị thất nghiệp – nằm nhà không lương – khoảng 3 tháng – từ ngày báo Ngôn Luận bị đóng cửa đến ngày báo Chính Luận ra đời. Hai ông là hội viên Hội Cơm Nhà, Quà Vợ chân chính, thuần thành. Ký giả nhà báo là giới có nhiều người ăn chơi bê bối, nghiện, cờ bịch, vợ nọ con kia, nói tục. Tật nhẹ nhất của ký giả Sài Gòn là ngồi tiệm uống la ve, đấu hót cả buổi. Các ông uống la ve 33 mà không cần biết ai trả tiền. Cứ uống đã việc trả tiền tính sau. Hai ông ký giả Thái Linh, Thái Lân không mắc một tật nào của ký giả. Tôi – CTHÐ – chưa một lần thấy hai ông ngồi tán gẫu ở tiệm cà phê. Ông Thái Lân những năm 1960-1970 có hút thuốc lá, ông Thái Linh không hút gì cả. Tôi vẫn coi hai ông là một thứ Tư Chức Ký Giả.

Hai ông Thái Linh, Thái Lân chạy thoát sang Mỹ trước ngày bọn VC vào Sài Gòn. Ðến Mỹ, cuộc sống của hai ông khác hẳn nhau. Năm 1995 khi chúng tôi mới đến Mỹ, anh bạn đưa vợ chồng tôi đi thăm Thái Linh. Ký giả Thái Linh bị liệt đã nhiều năm, anh sống trong một Nursing Home ở đường Lee Highway, cách Trung Tâm Eden chừng 2 miles. Ðây là lần thứ nhất vợ chồng tôi vào một Nursing Home ở Mỹ.

Thái Linh bị liệt nửa người dưới, hai tay anh vẫn còn viết được, nhấn số phone được. Anh bận áo thung, quần soọc, ngồi trên giường, đầu giuờng có cái TiVi đen trắng. Khi chúng tôi vào phòng, TiVi đang chiếu phim “I love Lucy.” Thái Linh nói:

“Tôi thích xem phim này. Phim lành mạnh.”

Phòng hẹp mà kê hai giường, hai người bệnh nằm, chia cách bằng cái màn nylon. Anh nói anh vẫn nhớ tôi là ai. Anh nói:

“Tôi sống được. Tôi quen rồi.”

Anh bạn và vợ chồng tôi đứng bên giường. Không có chỗ cho khách đến thăm ngồi. Khi về, vợ tôi nói:

“Lần sau đi thăm anh Thái Linh, anh đi một mình. Thấy anh ấy như thế, em thương quá.”

Người liệt Thái Linh sống trong ánh đèn neon, anh không biết ngày hay đêm. Có những nửa đêm anh bấm phone gọi những người anh có số điện thoại. Anh nói chậm, khó nghe. Tôi buồn mỗi lần anh phone cho tôi, cúp máy thì ái ngại mà nghe thì anh không có chuyện gì để nói cả, thật lâu anh mới nói được hai, ba tiếng.

Thái Linh phụ trách Trang Phụ Nữ – Thiếu Nhi báo Ngôn Luận. Phải là ký giả phụ nữ phụ trách Trang Văn Nghệ Phụ Nữ mới đúng sách vở nên Thái Linh ký tên là Kiều Diễm Hồng. Năm 2000, ở Kỳ Hoa, tôi thấy có bài viết của một bà kể lại chuyện năm xưa bà và các bạn bà là những nữ sinh trung học, các bà gửi nhiều thơ, truyện cho chị Kiều Diễm Hồng, sáng tác của các bà được Ngôn Luận đăng nhưng nhiều lần các bà yêu cầu được gặp mặt chị Kiều Diễm Hồng mà không một lần các bà được gặp chị. Năm 2000, quí vị nữ sinh yêu văn nghệ những năm 1960 đều trên dưới Sáu Bó tuổi đời.

Ký giả Thái Linh qua đời cách nay khoảng 5 năm.

Ký giả Thái Lân có cuộc sống khác hẳn Ký giả Thái Linh. Ông Thái Linh sống và chết ở Virginia, ông Thái Lân sống ở Cali. Năm nay – 2012 – ông Thái Lân gần 90 tuổi, ông sống mạnh khoẻ, minh mẫn, đi đứng vững. Ông là ký giả cao tuổi nhất trong số những ký giả Bắc Kỳ còn sống linh động năm nay, năm 2012.

Ký giả Ngôn Luận-Chính Luận còn một người sống ở Sài Gòn: Ký giả Vân Sơn. Ông này cùng phụ trách Trang Phụ Nữ Thiếu Nhi Ngôn Luận với ông Thái Linh. Ông ký tên bài viết là chị Thùy Trang – hay Thùy Dương – sau 1975 ông và bà vợ sống với cửa hàng tạp hóa. Năm 1983 có ông bạn ký giả ở Mỹ gửi về khoản tiền nhờ ông chia cho anh em. Chị Thuỳ Trang Vân Sơn đem cho anh em mỗi người khoảng 20 đô-la. Việc này bị bọn Công An Văn Hoá CS nghi là người ở Mỹ có ý định dùng đám ký giả Sài Gòn vào việc gì đó, chúng tó chị Thùy Trang. Năm 1984 khi tôi ở Phòng Tập Thể Khu C Một Nhà Tù Số 4 Phan Ðăng Lưu, chị Thùy Trang nằm phơi rốn trong sà-lim xế cửa phòng tôi. Một sáng chủ nhật, khi không có cai tù gác, tôi nói được với chị Thùy Trang:

“Ðừng sợ. Tội không có gì nặng đâu. Tù nhiều lắm là hai năm.”

Chị hỏi lại tôi:

“Sao biết?”

Tôi đã ở tù CS một lần, tôi biết tội của chị Thùy Trang là việc nhận tiền người bạn ở Mỹ đi chia cho anh em. Bọn VC bắt chị là để đề phòng hậu hoạn. Ðúng như tôi nói, chị Thùy Trang ở tù 2 năm, chị cũng có đi trại tù khổ sai như ai. Tội nghiệp chị. Chị là thứ ký giả Cơm Nhà Quà Vợ không thua kém hai ông Thái Lân, Thái Linh chút nào, dù chỉ kém có một ly ông cụ. Chị không ăn tục, không nói phét, không sài tiếng Ðức, không hút thuốc, không rượu, không cờ bạc, không bê bối vợ nọ con kia. Chị là mẫu Ký Giả Cơm Nhà Quà Vợ điển hình. Tôi không biết năm nay – 2012 – Ký giả Vân Sơn Thùy Trang sống ra sao.

                                                                                                 o O o


Inline image 1

Tạp Chí Playboy sắp chết, nhưng Bố Già Playboy Hugh Hefner vẫn sống, không chỉ sống suông, Hugh Hefner sống mạnh. Năm nay 86 tuổi, tài sản khoảng 45 triệu đô-la, Hugh Hefner sắp kết hôn với Crystal Harris, 26 tuổi.

Hugh Hefner từ năm 20 tuổi, trong 60 năm, uống rượu mạnh, hút thuốc lá, gần đàn bà. Ba lạc thú mà người đời vẫn cho là làm cho đàn ông chết sớm. Nhưng Hugh Hefner vẫn cứ không chết sớm. Kể ra trường hợp Hugh Hefner cũng đáng gọi là ly kỳ.

Dẹp bảng hiệu Trung Quốc mọc trên phố Ðà Nẵng

ÐÀ NẴNG (NV) Sáng ngày 3 tháng 4, 2014, ít nhất 35 cơ sở thương mại, dịch vụ, quán ăn trương bảng hiệu viết bằng chữ Hoa giữa phố Ðà Nẵng đã bị chính quyền địa phương “hỏi thăm sức khỏe.”

Cuộc bố ráp khu phố Tàu mới mọc tại các con đường Hoàng Sa, Hồ Xuân Hương, Võ Nguyên Giáp... thuộc hai quận Sơn Trà và Ngũ Hành Sơn diễn ra vào ngày nói trên, sau chỉ thị của người đứng đầu thành phố Ðà Nẵng, yêu cầu “dẹp hết các bảng hiệu Trung Quốc.”



Bố ráp cơ sở thương mại, buộc hạ bảng hiệu viết toàn tiếng Hoa. (Hình: báo Tuổi Trẻ)

Báo Dân Trí cho biết, phần lớn các cơ sở thương mại, dịch vụ nói trên là quán ăn, cửa tiệm đã bị đòi phải xuất trình giấy phép hoạt động. Trong số này, có 13 cơ sở bị lập biên bản vì trương bảng hiệu, bảng quảng cáo sai qui định, viết chữ Hoa lớn gấp nhiều lần so với chữ Việt, hoặc toàn bằng chữ Hoa mà không có chú thích tiếng Việt. Chủ các cơ sở này đã được yêu cầu phải tháo gỡ các bảng hiệu sai qui định nói trên.

Trong đợt tổng bố ráp này, chính quyền địa phương đã lập biên bản một khách sạn treo một biểu ngữ viết toàn chữ Hoa ngay tại sảnh. Khách sạn được yêu cầu phải gỡ bỏ biểu ngữ ngay lập tức.

Cũng theo báo Dân Trí, tại một cuộc họp trước đó, ông giám đốc đài phát thanh và truyền hình Ðà Nẵng đã lên tiếng báo động về tình trạng xuất hiện ngày càng nhiều nhà hàng, cơ sở thương mại ở ven biển sử dụng tràn lan tiếng Trung Quốc. Ông này nói rằng, điều đó gây ảnh hưởng bất an trong tâm lý người dân địa phương.

Cũng tại cuộc họp, Bí Thư Thành Ủy Ðà Nẵng Trần Thọ xác nhận có đến 90% du khách đến Ðà Nẵng hiện nay là người Trung Quốc. Bất chấp điều mà nhà kinh doanh cho rằng việc trương bảng hiệu tiếng Hoa là để thu hút du khách Trung Quốc, ông này chỉ thị dẹp hết các bảng hiệu Trung Quốc. Ông Trần Thọ nói với thuộc cấp rằng, “Nói là làm, chứ không để nó nguội, lại càng không thể để Ðà Nẵng biến thành khu phố Tàu.” (PL)


'Giữ quốc tịch Việt Nam' - Lợi và hại?

'Giữ quốc tịch Việt Nam' - Lợi và hại? 
Thursday, April 03, 2014 12:35:27 PM 



Bài liên quan


Hà Ngọc Cư/Người Việt


Lời Tòa Soạn: Bài viết dưới đây của ông Hà Ngọc Cư, giám đốc điều hành văn phòng CISS chuyên về di dân và tị nạn tại Houston, tiểu bang Texas, bàn về quy định của Bộ Tư Pháp Việt Nam là “ngày 1 tháng 7, 2014 là hạn chót để người Việt hải ngoại đăng ký giữ quốc tịch Việt Nam.” Người Việt Online trân trọng giới thiệu cùng độc giả.



Nguyên Ðỗ, 9 tuổi, và em gái trong buổi lễ nhập quốc tịch Hoa Kỳ tại Houston, Texas, năm 2008. Trên nguyên tắc, khi tuyên thệ nhập quốc tịch Mỹ là đã xin từ bỏ quốc tịch gốc. (Hình: KN/Người Việt)


***


Năm 2008, Việt Nam ban hành luật Quốc Tịch mới, trong đó Khoản 2, điều 13 liên quan đến “Việt kiều.” Mặc dầu Việt Nam gọi người Việt sống ở nước ngoài là “Việt kiều” là điều không hợp lý nhưng chúng tôi dùng tạm danh từ này cho “thuận tiện.”

Khoản 2, Ðiều 13 đại ý: “Người Việt định cư ở nước ngoài không có hộ chiếu còn giá trị và chưa mất quốc tịch Việt Nam trước ngày luật có hiệu lực (01/7/2014) thì phải đăng ký giữ quốc tịch tại các cơ quan đại diện Việt Nam ở nước ngoài trong thời hạn 5 năm (từ 01/9/2008 đến 01/7/2014). Nếu không đăng ký thì sẽ mất quốc tịch sau ngày 1 tháng 7, 2014.”

Hiện có khoảng trên 4 triệu “Việt kiều” sống ngoài nước Việt Nam nhưng theo thống kê của các cơ quan đại diện cho VN ở nước ngoài thì cho đến nay chỉ có 6,000 người đăng ký giữ quốc tịch VN, một con số rất “khiêm tốn” và là một bằng chứng rằng không mấy ai mặn mà với “Việt Nam Xã Hội Chủ Nghĩa.”

Dưới đây là một số thắc mắc chung về cái gọi là “đăng ký giữ lại quốc tịch Việt Nam.”

Hỏi: Tại sao trước đây chính quyền Việt Nam vẫn coi người Việt nhập quốc tịch khác vẫn còn là công dân Việt Nam mà bây giờ lại buộc người ta phải xin lại quốc tịch Việt Nam nếu không coi như bị mất quốc tịch gốc?

Ðáp: Vì luật Quốc Tịch mới của Việt Nam chỉ công nhận một quốc tịch nghĩa là không chấp nhận tình trạng song tịch.

Hỏi: Nếu tôi xin lại quốc tịch Việt Nam thì tôi có mất quốc tịch của nước khác không?

Ðáp: Tùy theo luật của quốc gia mà bạn xin quốc tịch. Nếu bạn mang quốc tịch Bỉ, Trung Quốc, Ðan Mạch, Phần Lan, Ðức, Nhật, Úc và một số quốc gia khác thì khi nhập quốc tịch của một nước khác là bạn mất quốc tịch của nước này. Nhưng nếu bạn mang quốc tịch của các nước Anh, Pháp, Canada, Hoa Kỳ, Ba Lan, Nga, Thụy Sĩ, Thái Lan và một số nước khác thì bạn không bị mất quốc tịch của nước này.

Hỏi: Như vậy là Hoa Kỳ, Pháp, Anh, Canada... công nhận song tịch, phải không?

Ðáp: Xin trả lời riêng về Hoa Kỳ. Hiến Pháp và luật pháp Hoa Kỳ không công nhận song tịch mà cũng không cấm song tịch. Song tịch là 'vùng xám' của luật quốc tịch vì luật lệ mỗi nước một khác. Khi bạn giơ tay tuyên thệ bỏ quốc tịch Việt Nam để nhập tịch Mỹ thì đối với Hoa Kỳ bạn chỉ có quốc tịch Mỹ. Nhưng chính quyền Việt Nam nói rằng bạn chưa làm đơn xin thôi quốc tịch Việt Nam nên bạn vẫn còn quốc tịch Việt Nam. Hoa Kỳ không có quyền hạn gì đối với luật pháp của Việt Nam để bắt chính quyền Việt Nam công nhận bạn là công dân duy nhất của Hoa Kỳ.

Hỏi: Vậy theo luật Quốc Tịch mới của Việt Nam thì sau ngày 1/7/2014 mà tôi không đăng ký giữ lại quốc tịch Việt Nam thì tôi không còn là công dân Việt Nam nữa, đúng không?

Ðáp: Ðúng 100 phần trăm.

Hỏi: Nếu muốn xin giữ quốc tịch Việt Nam thì tôi phải làm sao?

Ðáp: Xin hỏi tòa Ðại Sứ hoặc các Lãnh Sự Quán Việt Nam nơi bạn ở.

Hỏi: Nếu tôi xin lại quốc tịch Việt Nam mà chính quyền Việt Nam buộc phải tuyên thệ từ bỏ quốc tịch cũ thì tôi có mất quốc tịch nước khác không?

Ðáp: Chỉ xin trả lời riêng cho trường hợp bạn đang có quốc tịch Mỹ. Ðiều khoản 349 INA của luật Quốc Tịch Mỹ chỉ ra rằng:

“Công dân Hoa Kỳ có thể mất quốc tịch Mỹ nếu nhập quốc tịch khác hoặc tuyên thệ trung thành với nước khác.”

Nhưng, ngày 16 tháng 4 năm 1990, Bộ Ngoại Giao Hoa Kỳ cho rằng, “Công dân Hoa Kỳ vẫn còn ý định giữ quốc tịch Hoa Kỳ (nghĩa là không xin từ bỏ quốc tịch Mỹ) mặc dầu người đó nhập quốc tịch hoặc tuyên thệ trung thành với nước khác.” Như vậy chỉ khi nào bạn làm đơn và tuyên thệ xin từ bỏ quốc tịch Hoa Kỳ tại Bộ Ngoại Giao hay Sứ Quán Mỹ thì bạn mới mất quốc tịch Mỹ. Nhưng, xin nhớ rằng trên đây chỉ là huấn thị của Bộ Ngoại Giao chứ không phải là điều khoản luật do Quốc Hội thông qua và được tổng thống ban hành mặc dù huấn thị đã thi hành được 24 năm. Huấn thị này có thể bị thu hồi bất cứ lúc nào. Vậy trước khi xin giữ lại quốc tịch Việt Nam xin hãy cân nhắc lợi hại thật kỹ.

Hỏi: Có lại quốc tịch Việt Nam thì tôi được những lợi lộc gì?

Ðáp: Thì bạn được cấp passport Việt Nam, được ở Việt Nam lâu dài, được làm nghĩa vụ quân sự, được tậu nhà, được vào Ðảng... nhưng không được bầu cử, chứ đừng nói đến ứng cử, vì không có hộ khẩu thường trú không qua hiệp thương của Ðảng, vân vân và vân vân. Tóm lại bạn được gánh vác rất nhiều nghĩa vụ.

Hỏi: Tôi có quốc tịch Mỹ, con tôi sinh ra ở Việt Nam thì nó có song tịch không?

Ðáp: Theo luật quốc tịch Mỹ thì con của công dân Mỹ ra đời trên bất cứ nước nào cũng có quốc tịch Mỹ theo nguyên tắc huyết thống (jus sanguinis) của luật Quốc Tịch Mỹ, nhưng vì ra đời trên lãnh thổ Việt Nam nên cũng có quốc tịch Việt Nam. Như vậy đứa trẻ ra đời đã là song tịch. Chả hiểu chính quyền Việt Nam có công nhận tình trạng song tịch của nó hay không.

Hỏi: Ðứa nhỏ ra đời trên đất Mỹ nhưng bố mẹ đều là công dân Việt Nam thì đứa nhỏ có song tịch không?

Ðáp: Vì ra đời trên lãnh thổ Hoa Kỳ nên nó có quốc tịch Mỹ theo nguyên tắc lãnh thổ (jus soli) của luật Quốc Tịch Mỹ. Theo luật Quốc Tịch Việt Nam thì nếu cả bố lẫn mẹ đều là công dân Việt Nam thì đứa nhỏ sinh ra ở đâu cũng có quốc tịch Việt Nam. Cho nên Việt Nam buộc phải công nhận tính song tịch của nó.

Hỏi: Tôi có quốc tịch Mỹ rồi, nếu tôi xin lại được quốc tịch Việt Nam thì khi về Việt Nam sống lâu dài tôi có bị chính quyền Việt Nam coi là mất quốc tịch Mỹ không?

Ðáp: Có trời mới biết được! Nhưng quốc tịch Mỹ của bạn là do chính phủ Hoa Kỳ cấp. Chính quyền Việt Nam làm gì có quyền tước đoạt quốc tịch Mỹ của bạn. Nhưng ở Việt Nam chuyện gì cũng có thể xẩy ra.

Hỏi: Tôi có hai passport, môt passport Mỹ, một passport Viêt Nam. Vậy khi về Việt Nam tôi nên dùng passport nào.

Ðáp: Khi vào Việt Nam thì dĩ nhiên bạn phải xuất trình passport Việt Nam. Nhưng khi về lại Mỹ thì bạn phải xuất trình passport Mỹ. Nhưng nếu nhân viên CBP ở cửa khẩu thấy bạn có hai passport như vậy thì bạn có thể gặp rắc rối.

Hỏi: Nếu xin lại quốc tịch Việt Nam mà họ buộc phải trung thành với nhà nước Việt Nam mà trước đây tôi đà tuyên thệ trung thành với Hoa Kỳ rồi thì có gì sai quấy không?

Ðáp: Sai quấy về pháp luật thì có thể không nhưng về mặt đạo đức thì hành động như vậy là mình đã không tôn trọng lời tuyên hứa của mình.


Nhiều dân cử phản đối Irvine kết nghĩa với Nha Trang

Nhiều dân cử phản đối Irvine kết nghĩa với Nha Trang 
Thursday, April 03, 2014 5:09:02 PM 





Ðỗ Dzũng/Người Việt


IRVINE, California (NV) 
Hội Ðồng Thành Phố Irvine sẽ xem xét việc kết nghĩa với thành phố Nha Trang, Việt Nam, trong cuộc họp vào lúc 4 giờ chiều Thứ Ba, 8 Tháng Tư, một sự kiện gây phản ứng của nhiều vị dân cử gốc Việt, phản đối kết nghĩa với một thành phố trong một quốc gia cộng sản.

Trả lời phỏng vấn nhật báo Người Việt, bà Pam Perkin, phó thư ký thành phố, xác nhận: “Ðề tài này có nằm trong nghị trình họp, nhưng phải đến 5 giờ chiều Thứ Sáu, 4 Tháng Tư, mới bỏ lên trang web để công chúng xem.”




Logo thành phố Irvine. (Hình: newsflash.iusd.org)

Khi được hỏi liệu Hội Ðồng Thành Phố chỉ thảo luận hay là bỏ phiếu quyết định vấn đề này, bà Perkin nói: “Tôi chắc chắn họ (Hội Ðồng Thành Phố) sẽ thảo luận, còn có bỏ phiếu hay không tùy họ.”

Trong lá thư đề ngày 1 Tháng Tư, Nghị Viên Larry Agran yêu cầu bỏ chuyện kết nghĩa này vào nghị trình cuộc họp vào ngày giờ nêu trên để Hội Ðồng Thành Phố và nhân viên thảo luận.

Ngoài Nha Trang, Irvine cũng muốn kết nghĩa với hai thành phố Baoji của Trung Quốc và Karachi của Pakistan.

“Hy vọng của tôi là sự kết nghĩa với ba thành phố này sẽ được Hội Ðồng Thành Phố chuẩn thuận và ký Hiệp Ước Kết Nghĩa, và đây chỉ là đợt đầu tiên cho nhiều hiệp ước kết nghĩa với các thành phố khác sau này,” Nghị Viên Larry Agran viết.

“Là một cộng đồng 'giao điểm quốc tế,' việc kết nghĩa sẽ là một tấm thảm nhiều màu sắc văn hóa làm cho Irvine trở thành một thành phố đa dạng đặc biệt.”


Phản ứng của các vị dân cử

Trong một lá thư gởi cho nhật báo Người Việt, Giám Sát Viên Janet Nguyễn của Ðịa Hạt 1, và cũng là ứng cử viên thượng nghị sĩ Ðịa Hạt 34, phát biểu: “Việc kết nghĩa giữa Irvine và Nha Trang sẽ là một sự bêu xấu đối với cộng đồng người Mỹ gốc Việt tại Orange County, mà trong số này nhiều người đã chấp nhận những nguy hiểm đến sinh mạng để trốn thoát khỏi nhà cầm quyền cộng sản hiện đang cai trị Việt Nam hiện nay.”

Bà Janet Nguyễn cũng yêu cầu thành phố “phải xem xét lại quyết định này, vì lý do vi phạm nhân quyền tại Việt Nam.”

Cựu Nghị Viên Westminster Tyler Diệp, ủy viên Ðặc Khu Vệ Sinh Midway và cũng là ứng cử viên Hội Ðồng Thành Phố Westminster năm nay, cho biết ông phản đối chuyện kết nghĩa này.

“Cộng đồng chúng ta không thể để Irvine có bất cứ quan hệ nào với Việt Nam,” ông Tyler Diệp nói. “Nếu điều này xảy ra, có thể sẽ có các phái đoàn Việt Nam đến Irvine công khai, sẽ có các buổi lễ có lá cờ cộng sản, tại một nơi có cộng đồng Việt Nam tị nạn đang sinh sống.”

Cựu Dân Biểu Trần Thái Văn cho biết có nói chuyện với Thị Trưởng Steven Choi của Irvine và nêu lên sự phản đối của cá nhân ông.

Ông Văn nói: “Sau khi nhận được phản đối của tôi qua text, Thị Trưởng Steven Choi có gọi điện thoại và nói chuyện với tôi. Tôi có phàn nàn chuyện Nghị Viên Larry Agran bỏ chuyện này vào nghị trình họp và nói rằng tôi không chấp nhận Irvine kết nghĩa với một chính quyền mà không xứng đáng đại diện cho ai cả.”

“Irvine có 8,000 người Việt sinh sống mà lại đi kết nghĩa với một thành phố mà chính quyền đang 'đánh giặc' với người dân của họ,” ông Văn, cũng là ứng cử viên Hội Ðồng Thuế California, Ðịa Hạt 4, nhận xét.

Ông cũng cho biết Thị Trưởng Steven Choi nói sẽ bỏ phiếu chống và kêu gọi cộng đồng Việt Nam đến tham dự buổi họp nêu trên để lên tiếng phản đối.


Hỗ trợ của tổng lãnh sự Việt Nam

Trong lá thư đề ngày 29 Tháng Giêng, gởi cho Nghị Viên Larry Agran, ông Nguyễn Bá Hùng, tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco, viết: “Trong thời gian ở Việt Nam, tôi đã tiếp xúc với lãnh đạo Nha Trang và được biết họ rất hưởng ứng kết nghĩa với Irvine.”

“Tôi mong đợi Hội Ðồng Thành Phố Irvine sẽ thực hiện những bước cần thiết để sự kết nghĩa này sớm thành hiện thực,” ông Hùng viết.

Ông Hùng cũng chuyển đến cho ông Larry Agran hai lá thư, bằng tiếng Anh và tiếng Việt, của ông Nguyễn Văn Danh, chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân Thành Phố Nha Trang, gởi cho tổng lãnh sự Việt Nam.

“Thành phố Nha Trang hoan nghênh và sẵn sàng thiết lập quan hệ hữu nghị với thành phố Irvine, bang California, Hoa Kỳ. Hai bên sẽ tiến hành công việc xúc tiến quan hệ theo quy định,” ông Danh viết vào ngày 24 Tháng Giêng.

Ông Danh cũng đề nghị tổng lãnh sự Việt Nam tại San Francisco “làm cầu nối, hỗ trợ UBND thành phố Nha Trang và thành phố Irvine trong công tác xúc tiến thiết lập quan hệ hữu nghị giữa hai thành phố.”


Kết nghĩa

Theo chính sách về kết nghĩa của Irvine, Chương Trình Kết Nghĩa Các Thành Phố là cách để thành phố mở ra các quan hệ - dựa trên căn bản giữa các chính quyền địa phương với nhau - với các thành phố quốc tế, qua thỏa thuận kết nghĩa, mang tính chính thức ít hơn.

Kết nghĩa với các thành phố ngoại quốc sẽ gia tăng hợp tác và liên lạc toàn cầu, ở cấp thành phố, làm lợi cho các thành phố kết nghĩa với nhau, theo chi tiết bản chính sách, như sau:

-Sự kết nghĩa này sẽ do Văn Phòng Ða Văn Hóa của Irvine thực hiện.

-Sự kết nghĩa này phải phù hợp với vai trò của Irvine đối với chính quyền liên bang, trong các lãnh vực chính trị, văn hóa, và kinh tế, đồng thời làm lợi cho cả hai bên.

-Thành phố sẽ tài trợ mua quà lưu niệm cho khách của thành phố kết nghĩa đến thăm.

-Nhân viên thành phố sẽ có thời gian họp và phối hợp để tổ chức các chuyến viếng thăm của giới chức thành phố kết nghĩa.

-Nếu những chi phí này cao hơn quy định, bao gồm cả chi phí đi lại của giới chức thành phố kết nghĩa, nhân viên có thể yêu cầu chi thêm, với sự chấp thuận của Hội Ðồng Thành Phố.

–-
Liên lạc tác giả: DoDzung@nguoi-viet.com

Trẻ em Nhật và những bài học đạo đức thú vị

Trẻ em Nhật và những bài học đạo đức thú vị

Rất ít người biết rằng trẻ em Nhật được hưởng một nền giáo dục vô cùng đặc biệt, chính điều đó đã khiến các em bé được học bao điều bổ ích, và trở nên vững vàng với những kiến thức và kỹ năng sống được trang bị ngay từ nhỏ.

Mẫu giáo

Các lớp học về đạo đức tại Nhật chính thức bắt đầu từ tiểu học, thế nhưng ngay từ mẫu giáo, trẻ em đã được học các quy tắc ứng xử căn bản. Người Nhật đặc biệt chú trọng các câu chào hỏi, xin lỗi, và cám ơn. Mỗi buổi sáng, trẻ xếp hàng trong lớp, trịnh trọng chào giáo viên trước khi bắt đầu ngày mới. Trong quá trình học và chơi, trẻ được hướng dẫn và nhắc nhở sử dụng các câu cám ơn và xin lỗi trong các tình huống phù hợp.
 
Trẻ em Nhật được học sử dụng các câu "cám ơn" và "xin lỗi" trong các tình huống phù hợp
 
Đến giờ ăn, trẻ được phân công phục vụ đồ ăn cho các bạn: giáo viên sẽ múc thức ăn vào bát, đổ sữa vào ly; và trẻ sẽ bưng đến bàn của các bạn. Trẻ mặc đồng phục như một người chăm nuôi thật sự. Sau đó, những trẻ phục vụ của ngày sẽ tập trung đứng trước lớp và đồng thanh chúc các bạn ăn ngon miệng, và các bạn sẽ đồng thanh cám ơn. Trước khi ăn, người Nhật nói “Itadakimasu” (Tôi biết ơn vì được nhận đồ ăn), sau khi ăn sẽ nói ”Gochisosamadeshita” (Cám ơn vì bữa ăn), và hai điều này cũng được hướng dẫn ngay từ mẫu giáo.
 
Ngay từ mẫu giáo, trẻ em Nhật đã có kỹ năng xếp hàng 
Trẻ em từ 3 tuổi trở lên được hướng dẫn tự ăn mà không cần người lớn bón, tự đem khay sau khi ăn đến nơi dọn dẹp, tự mặc quần áo, tự trải ga trải giường, tự gấp gối và nệm sau giấc ngủ trưa. Có thể nói, ngay từ cấp mẫu giáo, trẻ đã được học những bài học quan trọng đầu tiên về cách ứng xử lịch thiệp (lời cám ơn và xin lỗi), tinh thần trách nhiệm với công việc (mặc đồng phục), chia sẽ trách nhiệm trong tập thể (lần lượt đảm nhiệm việc phục vụ đồ ăn), và sự tự lập (tự phục vụ bản thân).

Tiểu học và Trung học

Ở tiểu học, trẻ em Nhật bản được học về hành vi trong đời sống hàng ngày, sự cảm nhận và phán đoán về đạo đức, phát triển nhân cách và thái độ sáng tạo, sự nhận thức về tầm quan trọng của cách ứng xử văn minh.
Lên cấp hai, các chủ đề được mở rộng cho phù hợp với sự phát triển tâm lý của học sinh, bao gồm các chủ đề như cách phản ứng đối với lời phê bình, sự hiểu biết và tôn trọng giới tính, thái độ tôn trọng sự thật, v.v.
Đạo đức ở Nhật Bản là một môn học bắt buộc và được chú trọng nhưng lại không có giáo trình thống nhất. Điều này giúp thầy cô linh hoạt thiết kế bài giảng cho phù hợp với học sinh. Nhưng các chủ đề đạo đức trẻ em Nhật Bản được học phải bao gồm: phân biệt đối xử người thiểu số, tình bạn, bắt nạt học đường, vai trò giới tính, v.v.
 
Hoạt động lớp học bao gồm các bài giảng, thảo luận các câu hỏi như “Liệu việc một người đàn ông khóc có được xem là hành vi được chấp nhận?”, “Nếu bạn ngồi một mình trong lớp, em sẽ làm gì?”, đến việc giải thích các thành ngữ, thăm quan bảo tàng, viết những lá thư ẩn danh miêu tả những điểm tốt về các bạn cùng lớp...
Ngoài ra, trẻ em Nhật Bản tùy độ tuổi còn được học cẩm nang hành động bao gồm những hành động nào nên làm và không nên làm. Ví dụ: Thấy bất kỳ nơi nào vòi nước chảy không người dùng, đóng vòi ngay; gặp quạt, gặp ánh sáng điện không người dùng, phải tắt điện ngay. Không được làm tổn hại đến những sản phẩm/ vật chất công cộng, vì thế ở Nhật Bản nhiều cây ăn trái chín trĩu quả, nhiều cây hoa cảnh khoe màu sắc hấp dẫn ở công viên, ở hai bên đường đi không hề mất một quả, không bị bẻ một bông đẹp...

Hoạt động ngoại khóa

Quan trọng không kém là việc giáo dục đạo đức thông qua các hoạt động ngoại khóa. Một trong những hoạt động phổ biến tại Nhật là việc tổ chức các Lễ hội thể thao trường mỗi năm, bắt đầu từ tiểu học. Tất cả học sinh được yêu cầu tham gia với tư cách vận động viên hay cổ động viên. Gia đình cũng được khuyến khích tham gia.
 
Trẻ em tiểu học Nhật đang được học nấu ăn
Bắt đầu từ trung học, các trường tổ chức nhiều câu lạc bộ thể thao, âm nhạc, và các câu lạc bổ theo sở thích khác. Học sinh Nhật đặc biệt xem trọng các hoạt động ngoài giờ không kém các lớp học chính thức. Chính những hoạt động tập thể này sẽ giúp học sinh hiểu rõ về sự tập trung, nỗ lực vì bản thân, phát triển khả năng hợp tác và làm việc nhóm, cũng như cách giải quyết các mâu thuẫn tập thể.
 
Các hoạt động ngoại khóa...
 
... và thể thao là một trong những hoạt động quan trọng trong nhà trường
Ngoài ra, tất cả các hoạt động hàng ngày đều được các thầy cô lồng ghép môn học đạo đức vào đó để dạy học sinh. Trẻ em Nhật Bản không phân biệt trường công lập hay tư thục, trường nghèo hay trường giàu, thành thị hay thôn quê đều phải tham gia lau dọn trường lớp, lần lượt thay phiên trực nhật, quét dọn lớp học, và các khu vực công cộng như sân bóng rổ, cầu thang, hành lang lớp học... Các hoạt động này sẽ giúp học sinh hiểu về trách nhiệm với bản thân, chăm sóc người thân, và việc chia sẽ trách nhiệm với cộng đồng.
 
Trẻ em Nhật Bản không phân biệt trường nghèo hay trường giàu đều phải tham gia lao động với những việc vừa sức
Việc thứ hai trong hoạt động hằng ngày liên quan đến chăm sóc các sinh vật. Học sinh cho vật nuôi ăn hoặc tưới nước cho cây suốt năm học, nhiều khi cả trong kỳ nghỉ. Học sinh được làm quen và phát triển tình cảm đối với môi trường tự nhiên, động thực vật và nhờ vậy học cách trân trọng đời sống.
 

12 nhà thầu xây dựng ở Orange County bị cảnh sát bắt

12 nhà thầu xây dựng ở Orange County bị cảnh sát bắt 
Tuesday, April 01, 2014 8:28:45 PM 






ORANGE COUNTY, California (NV) – Trong một cuộc truy lùng bất ngờ ở Dana Point, trong số 13 nhà thầu xây dựng bị bắt trong toàn Orange County, có 12 người hành nghề hay quảng cáo bất hợp pháp tại địa phương, theo báo Orange County Register.

 

Một công trình xây dựng. (Hình minh họa: Linh Nguyễn/Người Việt)

 

Cuộc tìm bắt này nằm trong kế hoạch của Toán Điều Tra Nhà Thầu Lậu thuộc Tiểu Bang (SWIFT), phối hợp với Sở Cảnh Sát Orange County, và văn phòng Chánh Biện Lý để bắt giữ các nhà thầu này trong hai ngày 25-26 Tháng Ba. Họ sẽ phải ra Tòa Thượng Thẩm Orange County vào Tháng Sáu.

Theo bà Melanie Bedwell, phát ngôn viên của Hội Đồng Cấp Giấy Phép Thầu Xây Dựng (Contractors State License Board), “cuộc truy lùng trên chỉ là một trong những hoạt động xảy ra cùng một lúc trên toàn tiểu bang do SWIFT tổ chức.” Các hoạt động tương tự, xảy ra tại San Jose, Palos Verdes, Sacramento, Vista, Bass Lake, Hanford, Clovis và Woodland.

“Chủ nhân các bất động sản tại các thành phố này giúp cảnh sát tổ chức các cuộc truy lùng trong tuần trước. Ở Dana Point, Toán SWIFT dùng một căn nhà gần Pacific Coast Highway,” bà Bedwell được trích lời nói.

Nơi đây cảnh sát trực sẵn để xem các nhà thầu đến tranh công việc. Thường họ bị theo dõi vì từng bị khách hàng tố cáo quảng cáo trái phép trong quá khứ. Luật tiểu bang bắt buộc nhà thầu phải ghi số giấy phép trên tất cả các mẫu quảng cáo, ngay cả khi xác nhận học không có giấy phép. “Nhà thầu nào bị nghi ngờ vi phạm là bị bắt liền,” bà Bedwell được trích lời nói.

“Những vi phạm có thể là quảng cáo bất hợp pháp, không có bảo hiểm Workers' Compensation hay đòi giá trên $500 là giới hạn cho một nhà thầu không có giấy phép,” cũng theo bà Bedwell.

Cuộc truy lùng, một phần nhằm mục đích giúp giới tiêu thụ hiểu được sự quan trọng khi mướn các nhà thầu có giấy phép và những rủi ro nếu không làm việc này.

“Nếu mướn một nhà thầu không có giấy phép không những gây thiệt hại cho những nhà thầu hợp pháp, còn phải nhận kết quả xấu và liên đới chịu trách nhiệm những thương tích do những nhà thầu không giấy phép, không bảo hiểm gây ra,”  bà Bedwell được trích lời nói.

“Với nhà thầu có giấy phép, chủ nhà được bảo đảm rằng những người này hiểu và tuân theo luật lệ tiểu bang,” ông Mike Balsamo, giám đốc điều hành của Hiệp Hội Công Nghiệp Xây Dựng Orange County, được trích lời nói.

“Còn làm việc với người không có giấy phép thì sự rủi ro có thể là công việc họ làm cũng không được phép,” ông Mike Balsamo được trích lời nói.

“Ở San Clemente, nơi nhà thầu Bruce Lloyd Walberg bị bắt, thành phố muốn cư dân hiểu những rủi ro về việc mướn nhà thầu không có giấy phép và khuyến khích họ phải kiểm tra tình trạng hợp pháp của nhà thầu trước khi mướn họ,” bà Susan Mathieu thuộc Ban Phát Triển Cộng Đồng cho biết “thành phố không biết gì về nhà thầu Walberg.”

“Thành phố cũng kiểm tra xem nhà thầu có giấy phép hành nghề cập nhật  hay không vì thành phố không cấp giấy phép xây dựng nếu giấy phép hành nghề hết hạn,” bà Mathieu được trích lời nói. (L.N.)


 

Chuyện xin visa đi Mỹ, Úc, và Canada / phần 1

Chuyện xin visa đi Mỹ, Úc, và Canada



doandu01030813

Hình: Xếp hàng từ 2-3 giờ sáng tại Tòa Tổng lãnh sự


Đoàn Dự ghi chép

Thưa quý bạn, nói chung, xin visa đi Mỹ, Úc và Canada là chuyện trần ai khổ cực “tốn kém thì nhiều mà hy vọng chẳng bao nhiêu”. Nhất là đi Mỹ lại càng khó khăn hơn nữa. Trước đây, từ lúc nộp đơn cho đến khi được phỏng vấn khoảng chừng 3 tuần lễ cho tới 1 tháng, nhưng nay thì… mút mùa lệ thủy, phải chờ ít nhất cũng từ 6 tháng cho tới 1 năm. Còn đi Úc và Canada, không có phỏng vấn, song họ cứu xét hồ sơ cũng ngặt nghèo chẳng khác gì phỏng vấn, đến khi nào có kết quả mình mới biết là có được đi hay không. Số được đi luôn luôn ít hơn số rớt. Nếu được đi, họ dán visa vào trong passport còn nếu “rớt” thì… huề cả làng, nhân viên tại quầy chỉ trả hồ sơ chứ chẳng thèm giải thích lấy một tiếng tại sao lại không được đi. Tôi thấy cái thân phận người Việt Nam sống ở trong nước bị người nước ngoài khinh miệt đã đành song người trong nước làm cho người nước ngoài cũng khinh mình luôn, thế mới đau. Đi


với chẳng đứng, sao mà khổ thế! Tôi nói thật, tháng 11 năm nay, 2013, có Đại hội Cựu học sinh Nguyễn Trãi – Chu Văn An ở Houston. Tháng 11 năm tới, 2014, đại hội ở Cali. Ban tổ chức gửi giấy mời thì cũng có hy vọng đi được nhưng nghĩ đến cái thân phận con “dog” của mình, tôi thấy nản quá. “Không đi không phải không tiền không đi”, mình đã hèn hạ rồi, lại phải nhất bộ nhất bái theo kiểu Tiết Đinh San cầu Phàn Lê Huê nữa, rất mệt!

Tại sao họ lại khó khăn như thế? Tại vì họ sợ sang bên ấy rồi trốn ở lại đấy mà. Trời đất, các nước bên đó đúng là thiên đường thật nhưng sống trốn tránh, không có bảo hiểm y tế, không có bằng lái xe, không được quyền đi làm vì sợ bị bắt và nhiều thứ khác v.v… thì trốn làm gì.

Vào khoảng tháng 6 năm ngoái, tòa Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn có chuyện “ông bạn” Michael Sestak – trưởng phòng cứu xét và cấp các visa như đi thăm bà con, du lịch, du học chẳng hạn, “không thuộc dạng xin di dân” – bị phía bên Mỹ bắt về tội ăn hối lộ hàng chục triệu đô la của người Việt và nhiều nước khác trước đó khi xin visa, từ đó việc cấp thị thực vào Mỹ lại càng khó hơn, dần dần lan sang cả Úc và Canada. Ô hay, người Mỹ thì chỉ quen trốn thuế chứ sao lại biết cả chuyện tham nhũng, hối lộ? Điều này làm tôi nhớ đến một câu chuyện cổ trong sử sách Tàu thời Đông Chu ngày trước.

Cách đây hơn 3000 năm (tôi không nhớ rõ các số lẻ ở phía đằng sau vì lúc đó tôi chưa ra đời), Tề và Sở là hai nước lớn luôn luôn kình địch với nhau. Án Bình Trọng tức Án Anh là tể tướng nước Tề, làm sứ giả sang nước Sở để nói chuyện hòa bình. Vua Sở muốn “chơi” tể tướng nước Tề, bèn ra lệnh chuẩn bị từ trước; giữa lúc bá quan văn võ đang tiệc tùng chào mừng sứ giả thì mấy người lính dẫn một tên tù đi tới, định vào trình với Sở vương. Vua Sở hỏi: “Tù nhân là người nước nào?”. Áp ngục tâu: “Thưa, người nước Tề”. “Bị tù về tội gì?”. “Thưa, tội trộm cắp”. Sở vương vẫy tay cho họ đi rồi quay lại hỏi sứ giả: “Ôi, sao người Tề của khanh lại hay trộm cắp thế nhỉ?”. Sứ giả tâu: “Thưa, thần nghe nói, quýt trồng ở miền Nam thì rất ngọt nhưng đem sang trồng ở miền Bắc thì lại hóa chua, vậy đó là tại phong thổ miền Bắc nó như thế. Nay, tên tù này ở nước Tề của thần là người lương thiện, nhưng sang bên nước Sở của đại vương lại hóa ra kẻ trộm cắp, đó chẳng phải là tại phong tục tập quán nước Sở đã biến nó thành như thế hay sao?”. Vua Sở bật cười, thấy mình định chơi xỏ sứ giả nhưng lại bị sứ giả xỏ lại, không biết trả lời ra sao đành phải cười trừ, coi như mình không biết thì hỏi vậy thôi.

Qua câu chuyện trên đây, chúng ta thấy “đồng chí” Michael Sestak nếu cứ sống bên Mỹ có lẽ sẽ trong sạch lắm, còn sang bên Việt Nam hơn 2 năm, lương bổng mỗi tháng hơn 7,500 Mỹ kim lại còn phụ cấp “làm việc ở nước ngoài” nữa thì … hết sẩy con cào cào, không biết tham nhũng cũng hóa tham nhũng, bởi vì… tham nhũng là phong tục tập quán ở Việt Nam, càng làm lớn, càng lương bự lại càng đánh chén chẳng sợ ai cả. Ngay đến ông Ố-bà-mà, nếu qua làm việc ở Việt Nam thì cũng rứa thôi, không ăn người ta cũng dạy cho ăn, “dĩ thực vi tiên, có tiền là chuyện số một”. Bây giờ xin mời quý bạn coi việc xin visa khó như thế nào nên “đồng chí” Sestak mới xơi ngon từ 50,000 tới 70,000 Mỹ kim cho mỗi visa như vậy. Người Việt Nam cũng giàu quá đi ấy chứ, phải không thưa quý bạn? Họ coi được sang bên Mỹ giống như được lên thiên đàng. Chính những người đó mới tìm mọi cách để ở lại cho xứng đáng với cái giá từ 1 tỉ tới 1.5 tỉ hối lộ họ đã bỏ ra. Đây, mời quý bạn coi…

 

I. Xin visa đi Mỹ

Khoảng 8 giờ tòa Tổng Lãnh sự Mỹ ở Sài Gòn mới bắt đầu làm việc, nhưng từ 2-3 giờ sáng dân chúng đã chầu chực trước cổng ở số 4 đường Lê Duẩn (tức đường Thống Nhất cũ, chỗ Tòa đại sứ Mỹ ở gần Sở Thú, mấy năm sau 75 Mỹ đã phá đi, chỉ còn để lại ít căn nhà nho nhỏ “theo kiểu Mỹ” ở phía bên trái), với mục đích là xin visa.

 

Cha mẹ xin đi thăm con thường dễ hơn mọi trường hợp khác

Bà Hiền, chủ quán cà phê bình dân gần 20 năm nay ở chỗ góc đường Lê Duẩn-Lê Văn Hưu (Quận I, Sài Gòn), cho biết thông thường cứ 3 giờ sáng bà đã phải dọn hàng để bán vì nhiều người ở tỉnh lên sớm, chủ yếu là xin visa, giờ đó họ đã chầu chực rồi.

 

Ông Nguyễn Văn Đức, nhà ở Bình Dương, đưa con trai xuống phỏng vấn để xin du học bên Mỹ, cho biết, việc xin visa thì cũng hên xui, khó với người này nhưng lại dễ với người khác. Ông kể, cách đây ít lâu, lần ông xin visa sang Mỹ thăm hai người con đã có gia đình ở bên ấy: “Khi bước vào, đụng với một ông Tây da đen to đùng mình cũng hơi run. Ông ấy hỏi mấy câu: Các con ông tên gì, sang Mỹ năm nào? Ông xin qua Mỹ làm gì, sao không đưa vợ theo? – Tôi cứ trả lời từng câu. Xong, ông ta bắt tay tôi, chúc mừng. Không ngờ xin visa đi Mỹ lại dễ như thế”.

Bà Trần Thị Thủy, 67 tuổi, quê ở Bến Tre, được người con trai dẫn lên Sài Gòn phỏng vấn, xin visa sang thăm cháu nội ở bên Mỹ, kể: “Tôi được hướng dẫn đến quầy số 7, gặp một bà người Mỹ. Lạ một điều là bà này nói với tôi toàn bằng tiếng Việt chứ không cần người thông dịch. Hỏi xong mấy câu, bà ấy bảo tôi được rồi, về chuẩn bị mua vé máy bay đi là vừa”.

Ông Nguyễn Văn Thắng, quê ở Sóc Trăng, lên phỏng vấn xin visa thăm con ở Mỹ, cho hay, những trường hợp cha mẹ xin visa sang thăm con du học hoặc sống bên ấy rất dễ được chấp nhận. Bản thân ông có con gái sang Mỹ và lấy chồng bên đó. Năm ngoái, vợ chồng người con mời ba mẹ sang chơi. Người ta nói cả hai vợ chồng cùng xin đi thì rất khó vì họ sợ trốn ở lại, bởi vậy nên vợ ông xin đi trước và được cấp visa liền. Bà về xong, bây giờ đến lượt ông và cũng được đi phỏng vấn, chưa biết kết quả ra sao, song chắc cũng “đậu” vì ông có đem theo cả passport của bà để trình cho họ thấy vợ ông đã đi rồi và đã về đàng hoàng đúng thời hạn.

Tuy nhiên, theo ông Thắng, không phải bất cứ trường hợp cha mẹ nào xin đi thăm con đều suôn sẻ. Năm trước, khi đưa vợ đi phỏng vấn, ông đã chứng kiến cảnh một bà mẹ xin đi thăm con nhưng khi vào phỏng vấn thì bị đánh rớt. “Lý do tại vì trước đây bà ấy đã kết hôn giả để đi nhưng bị Tòa Tổng Lãnh sự Mỹ phát hiện. Bây giờ, người con trai lớn của bà ta ở bên ấy đã có đủ điều kiện bảo lãnh, bà ta làm hồ sơ xin visa nhưng Tòa Lãnh sự cho biết bà là người gian dối và nói thẳng rằng bà không nên xin đi lần nào nữa. Hết đường sang Mỹ, bà khóc như mưa như gió khi mới bước ra khỏi phòng phỏng vấn”.

 

Không được cấp visa… vì quá đẹp?

Bà Hiền, chủ quán cà phê bình dân, cho biết đông nhất là các đối tượng xin visa đi du học nhưng cũng bị rớt rất nhiều. Bà nói: “Chưa kể sau khi chuyện bán visa bị phía Mỹ phát giác, những người vào phỏng vấn lại càng bị đánh rớt dữ hơn”.

Ông Trần Văn Thiện, nhà ở Bà Rịa-Vũng Tàu, lần thứ năm đưa cô con gái đi phỏng vấn để xin visa sang Mỹ du học. Ông kể, gia đình ông chủ yếu sống về nghề trồng trọt, có mấy hécta tiêu, điều, cộng với việc nuôi heo, nên mỗi năm trừ mọi chi phí xong trung bình cũng thu được khoảng hơn 200 triệu đồng Việt Nam.

Cô con gái đầu lòng của vợ chồng ông học hành khá giỏi, thi đậu một lúc vào hai trường đại học, nhưng lại luôn luôn mơ ước được đi du học. Vợ chồng ông thương con, bàn tính với nhau quyết định cho con du học tự túc chứ rất khó xin được học bổng.

Tuy nhiên, oái ăm là sau bốn lần phỏng vấn, con gái ông Thiện đều rớt với các lý do khi thì chưa chứng minh được tài chính, khi thì trình độ ngoại ngữ chưa đủ tiêu chuẩn…

Ông kể: “Lần gần đây nhất, sau khi phỏng vấn xong, người thông dịch cho tôi biết Mỹ chưa thể cấp visa vì… con tôi quá đẹp, sang đấy nó sẽ trốn ở lại lấy chồng”. Ông nói tiếp: “Khi không thích cấp vì mình không biết cách chạy chọt thì họ tìm đủ mọi cách từ chối chứ làm gì có chuyện đẹp mà lại không được đi. Lần này tôi cũng đưa con vào Sài Gòn phỏng vấn cho nó toại nguyện vậy thôi chứ tôi biết nó khó được lắm”.

Ông Thiện cũng cho hay, khi biết khó xin visa đi Mỹ, gia đình ông đã tính tới chuyện cho con du học bên Úc nhưng thấy tiền “đặt cọc” để được du học ở Úc cao quá, tới hơn 500 triệu đồng – đấy mới chỉ là tiền “đặt cọc” thôi chứ còn nhiều thứ khác – gia đình ông không kham nổi.

“Với lại du học bên Úc, khi xin visa thì dễ hơn xin sang bên Mỹ, nhưng khi học xong, khó được họ cho ở lại nếu không kết hôn với người có quốc tịch Úc, bởi vậy nên con gái tôi không thích” – ông Thiện “phụ đề” như vậy. Thì ra, khi xin đi người ta cũng nhắm sẽ ở lại “thiên đường” chứ chẳng phải oan!

Mọi người hỏi sao thấy con rớt nhiều lần như vậy mà gia đình không nhờ dịch vụ lo giùm? Ông Thiện cho biết, đậu hay rớt phần lớn cũng do hên xui chứ không dịch vụ nào dám bảo đảm 100% sẽ đậu. Ông nói: “Có dịch vụ ra giá 10,000 USD thì họ bảo đảm sẽ đậu, nhưng cuối cùng họ cũng trơ mặt ra chứ có làm được đâu. Chả bù cho đứa cháu họ của tôi, học dở, cũng xin du học bên Mỹ, vào phỏng vấn họ hỏi cái gì nó cũng ú a ú ớ không biết, nhưng cuối cùng lại đậu. Tại bố mẹ nó có giấy xác nhận có tài sản lớn đấy mà. Ở ngoài Bắc, các “đại gia” hay các ông “quan đỏ” vừa giàu vừa có thế lực, con cái học dốt như quỷ, tiếng Anh không biết một chữ mà đi du học bên Mỹ đông như đi chợ, cứ chọn những trường ế ẩm không có người học mà học để họ cấp giấy chứng nhận cho mình sang đấy thì đi là cái chắc”. “Thế sao ông không bắt chước cho con đi theo kiểu đó?”. “Đi để làm gì? Ở ngoài Bắc họ mới quen cái lối học hành chỉ cần bằng cấp, không cần chất lượng để lúc về được ngồi trên đầu thiên hạ chứ mình thì dân ngụy từ chân tới răng, có phải con ông cháu cha gì đâu mà dốt cũng được ăn trên ngồi trốc”.

Khoảng gần 11 giờ, con gái ông Thiện đã phỏng vấn xong, đi ra. Nhìn thấy bộ tịch thất thểu của con từ xa, ông Thiện đã biết kết quả lần này cũng không khá hơn những lần trước.

Đúng là cô bé đẹp thật. Cô buồn bã lắc đầu: “Lại rớt rồi ba ạ. Con vào trúng ngay cái bà lần trước đã phỏng vấn mình. Bà ấy hỏi con lần này có gì mới không và hỏi thêm một câu nữa rồi thôi, bảo con chưa đủ điều kiện được cấp visa, nói xin lỗi rồi cho con đi ra”.

Nghe xong, ông Thiện đáp: “Ba đưa con vào Sài Gòn phỏng vấn là để cho con toại nguyện vậy thôi chứ biết rất ít hi vọng. Thường thường, nếu đậu thì đậu ngay từ lần đầu. Nếu đã rớt một lần là hỏng, các lần sau xin cũng vô ích. Thôi, không được du học bên Mỹ thì ráng học ở trong nước cũng được, con đậu tới hai trường đại học ở Sài Gòn mà!”.

Hai cha con thất thểu ra về để chuẩn bị trở về Bà Rịa.

 

Chuyện xin visa đi Mỹ, Úc, và Canada / phần 2



Chuyện xin visa đi Mỹ, Úc, và Canada



Chuyện “bán” visa

Bà Nguyễn Thị Anh Mỹ, Việt kiều, có quốc tịch Mỹ, quê ở An Giang, lên Lãnh sự quán Mỹ ở Sài Gòn làm thủ tục đổi hộ chiếu (passport) gì đó. Bà cho biết sau vụ gian lận visa, công việc cấp phát visa ở Lãnh sự quán Mỹ được siết chặt hơn. Bà kể rằng thời gian sống ở tiểu bang California, bà gặp không ít trường hợp người Việt trong nước tìm mọi cách “mua” visa qua Mỹ. Sau khi đã sang Mỹ, họ trốn ở lại luôn. Bà nói: “Phổ biến nhất là họ bỏ tiền ra kết hôn giả với người có quốc tịch Mỹ. Sau khi đã có thẻ xanh, họ sẽ ly dị. Nhưng xảo thuật này gần đây đã bị chính quyền Mỹ phát giác”.

Ông Tăng Phụng Hổ, cũng Việt kiều Mỹ, từ Đồng Tháp lên Sài Gòn, tới Lãnh sự quán Mỹ điều chỉnh giấy tờ. Ông cho biết những trường hợp “chạy” visa rồi sang Mỹ, thuê người có quốc tịch Mỹ kết hôn giả là rất nguy hiểm. Nhiều trường hợp bị chính quyền Mỹ phát giác và trừng phạt, “tiền mất tật mang”. Vừa rồi, ở California cảnh sát bắt một lúc mấy luật sư chuyên tư vấn cho các khách hàng Việt kết hôn giả với người có quốc tịch Mỹ để có thẻ xanh. Từ các luật sư bị bắt đó, họ truy ra những người đã kết hôn giả.

 

Vụ “đồng chí” Michael Todd Sestak ăn hối lộ

Theo cáo trạng hình sự, cựu nhân viên ngoại giao Michael T. Sestak đối mặt với các cáo buộc về tội gian lận thị thực và nhận hối lộ đã diễn ra ở nhiều nước. Riêng tại Việt Nam, các nhà điều tra cho biết, có những người Việt Nam đã trả từ 50,000 tới 70, 000 Mỹ kim để được cấp visa vào Mỹ.

Các nhà điều tra nói Sestak bắt đầu đầu làm việc tại Tòa Tổng Lãnh sự Mỹ từ tháng 8 năm 2010, sau đó được giao phụ trách việc cấp phát visa thuộc dạng “không di dân”. Cho đến tháng 9 năm 2012, tức khoảng hơn 2 năm, thì ông ta về Mỹ để chuẩn bị phục vụ trong hải quân. Vào lúc đó, một nguồn tin đã báo cho các nhà điều tra về việc bán visa, và Sestak bị bắt một cách lặng lẽ tại Nam California. Lấy lý do bị can có nguy cơ bỏ trốn, nhà chức trách đã xin tòa án cấp lệnh giam giữ Sestak, không cho tại ngoại cho đến khi chuyển ông ta tới Washington để truy tố.

 

Ông Dinits –đặc vụ thuộc Cục An ninh của Bộ Ngoại giao Mỹ– tường trình các cáo buộc về Sestak và năm kẻ đồng mưu khác trong một bản khai dài 28 trang. Các cáo trạng mô tả chi tiết cách Sestak chuyển số tiền bất chính qua biên giới như sau:

“Ông ta đã chuyển số tiền ra khỏi Việt Nam bằng cách gửi cho những kẻ rửa tiền trong các ngân hàng nước ngoài, chủ yếu là ở Trung Quốc. Những kẻ này lại gửi tới một tài khoản ngân hàng tại Thái Lan mà ông ta đã mở hồi tháng 5 năm 2012. Sau đó, ông ta sử dụng số tiền đó để mua bất động sản ở Phuket và Bangkok, Thái Lan”.

Sestak đứng đầu văn phòng cấp visa “không di dân”. Đây là một văn phòng nhộn nhịp và Sestak tỏ ra dễ dãi khác thường trong việc cấp thị thực. Từ ngày 1-5-2012 đến ngày 6-9-2012, tức mới hơn 4 tháng, tòa lãnh sự đã nhận 31,386 hồ sơ xin cấp visa và từ chối 35.1% . Riêng Sestak, trong thời gian hơn 4 tháng này, cứu xét 5,489 hồ sơ và chỉ từ chối 8.2%. Trong tháng 8 năm 2012, tức trước khi Sestak rời khỏi tòa lãnh sự, tỉ lệ từ chối thị thực của ông ta giảm xuống còn 3,8%.

Theo ông Dinits, một trong những kẻ đồng mưu với Sestak là “tổng giám đốc văn phòng tại Việt Nam của một công ty đa quốc gia”. Bốn người còn lại là bạn bè hoặc bà con của người này. Tất cả đều sống ở Việt Nam.

Trong hồ sơ tòa án đề ngày 22-5-2013, các công tố viên cho hay, theo một “ước tính dè dặt”, số tiền bán visa của Seatak “ít nhất là 10 triệu USD”. Đó là chưa kể “khoảng 5 triệu USD khác có thể vẫn còn nằm tại Việt Nam”. Đến nay, nhà chức trách Mỹ đã thu giữ 2 triệu USD từ số tiền bán visa trong một tài khoản của Seatak ở Mỹ.

 

Lộ diện hai kẻ đồng lõa

Trong số 5 đồng lõa, bị bắt đầu tiên là công dân Mỹ gốc Việt Hong Vo (nữ), 27 tuổi. Vo bị bắt hôm 8-5-2013 ở Denver song chưa ra tòa. Theo cáo trạng, Vo đã làm nhiều công việc ở Colorado và California sau khi tốt nghiệp Đại học Denver năm 2008. Tiếp đó, Vo về Việt Nam trong 2 năm. Vo bị cáo buộc kiếm được “tối thiểu 45,000 USD” vào năm ngoái nhờ tham gia bán visa.

Sau Hong Vo, nhà chức trách Mỹ thông báo đã bắt thêm một đồng lõa tên Truc Tranh Huynh (nữ) ở Washington hôm 3-6-2013. Huynh, 29 tuổi, và là chị em họ với Vo. Ngoài ra, trong một hồ sơ mới được công bố, các công tố viên đã xác định một đồng lõa khác là Anhdao Thuy Nguyen, còn có tên là Alice Nguyen. Người này có thể là vợ của anh trai Vo, một giám đốc công ty đa quốc gia có trụ sở tại Việt Nam.

Sestak có thể đối diện với 20 năm tù.

 

II. Xin visa đi Úc

Sau đây là “tường thuật” của một người đã từng xin được visa đi Úc:

Sau một tuần lễ mất ăn mất ngủ về chuyện visa, mình nghĩ tại sao lại không tạo một đề mục về những kinh nghiệm xin visa đi Úc để quý vị độc giả coi chơi cho biết. Nguyên tắc chung là phải chứng minh được rằng tôi cóc cần ở lại đất nước các anh, tôi qua đó là để du lịch (hoặc thăm bà con chẳng hạn) chứ chẳng cần gì khác.

Trước tiên, mình xin kể chuyện đi nộp giấy tờ ở Trung tâm tiếp nhận hồ sơ xin visa ở số 162, tầng 8, đường Pasteur, Quận 1, Sài Gòn (cùng tầng với Trung tâm tiếp nhận của Canada). Mình đi du lịch tự túc, 2 vợ chồng. Mấy người “cò mồi” dịch vụ đứng đầy ở ngay phía trước Trung tâm cho biết: “Hơi khó đó nha. Hai vợ chồng đi chung với nhau, lại chưa có con cái gì hết, họ sợ sang đấy rồi trốn ở lại luôn. Thôi, thuê dịch vụ làm giùm đi cho chắc ăn!”.

Mình nghe nói mà toát mồ hôi. Trước đó mình rất tự tin vì đã từng đi Mỹ, Thụy Sĩ và cũng tự làm lấy hồ sơ, chả biết là mình may mắn hay… giỏi mà đi rất ngon lành. Mấy người cò mồi dịch vụ lại nói thêm: “Có người tài sản có cả mấy tỷ mà vẫn bị loại như thường. Hễ đã bị loại một lần là hết mong được đi luôn. Đừng tiếc tiền nữa, nếu bị loại sẽ đi tong mất 250 đô la Mỹ tiền xin visa cho hai vợ chồng, rồi còn tiền dịch giấy tờ, tiền đóng bên phía Việt Nam v.v… Tiếc tiền thuê dịch vụ là… chết!”.

Không đi thì thôi chứ chết thế quái nào được. Mình cứ lên nạp hồ sơ, sau hai tuần lễ thì được người ta gọi điện thoại hỏi thêm một vài chi tiết nho nhỏ rồi hai tuần sau nữa họ hẹn lên lấy visa, mình mừng hết lớn. Sau đây là những kinh nghiệm mình đã rút ra được, xin chia sẻ với quý vị độc giả, nhất là các vị có người thân ở bên Việt Nam muốn sang chơi bên ấy.

1- Chuẩn bị mọi thứ giấy tờ rõ ràng, sạch, đẹp và bằng tiếng Anh. Cú này ngốn mất khoảng 1 triệu đồng vừa tiền dịch thuật lẫn tiền công chứng nếu dịch và công chứng ở Ban Tư pháp quận nơi mình ở. Nếu không biết, dịch và công chứng tại tư nhân thì tốn hơn nhiều.

2- Phải có booking vé máy bay trước. Nhiều vị lơ là vụ này vì nghĩ rằng không biết nó có cho đi hay không mà book. Sai lầm đấy. Bạn cứ gọi cho một đại lý VN AIR để book vé nhưng chưa trả tiền, rồi photo ra nhiều bản, nạp vào hồ sơ. Như mình nè, sau khi có visa rồi thì mặc kệ cái booking của VN AIR, đi… book vé giá rẻ của Jet Star hoặc Tiger Air cho đỡ tốn, hề hề!…

3- Cần có cái “travel plan” do bạn soạn thảo. Hết sức quan trọng. Mặc dầu trong danh sách yêu cầu không có nhưng đây là thứ bạn chứng minh rằng bạn có kế hoạch đi du lịch thật sự. Bạn làm một cái travel plan chi tiết trong những ngày bạn ở bên Úc, mỗi ngày làm gì, đi đâu, sẽ về ngày nào theo kiểu các tour du lịch nó làm tour để khách xem vậy đó, dễ ợt! Càng chi tiết thì lại càng tốt, bọn Úc nó tin là… good, được việc cho mình.

4- Bảo hiểm du lịch: Cũng là một thứ bạn rất dễ… bỏ qua, nhưng nó lại là một minh chứng cho ý định đi du lịch của bạn. Có điều bảo hiểm du lịch thì bạn phải trả tiền để mua bảo hiểm (mình trả hết 50 đô la cho 2 người, bảo hiểm đi Úc 2 tuần). Trong trường hợp visa bị từ chối, bạn sẽ được return lại tiền bảo hiểm.

5- Còn những yêu cầu khác trong danh sách của Lãnh sự quán thì bạn cố gắng thực hiện, càng “hoành tráng” càng tốt. Tỷ như tài sản, nhà cửa, xe cộ, đất đai, tiền gửi ngân hàng… Càng nhiều thì bọn Úc nó càng dễ cho đi hơn là “bần cố nông” có vài trăm bạc trong giấy xác nhận “số dư” của nhà ngân hàng nơi bạn gởi tiền. Hề hề!…

Ay da, còn một điều này nữa để mình nói nốt. Đó là nếu hai vợ chồng cùng nộp hồ sơ với nhau thì có những thứ chỉ cần một bản duy nhất. Ví dụ, sổ đỏ, đăng ký kết hôn, giấy tờ nhà đất, tài sản v.v… Cái gì mà là “của chung” thì cứ làm một bản duy nhất thôi. Tới khi nộp hồ sơ nó cũng gộp chung vào làm một. Đỡ tốn 1/2 tiền dịch thuật đấy!

Hy vọng những thông tin này giúp ích được cho bạn. Giờ thì mình đã book vé Jet Star cho 2 vợ chồng rồi. Đang ngồi suy nghĩ kế hoạch ăn chơi tại Syd, Mel, và Perth.

Chúc các bạn vui vẻ, thành công.

 

III. Xin visa đi Canada

Là một đất nước lớn thứ 2 trên thế giới, chỉ sau Cộng hòa Liên bang Nga, gồm 7 vùng với 7 màu sắc khác nhau tượng trưng cho 7 sắc cầu vồng, bạn sẽ không bao giờ phải phân vân đi đâu, làm gì ở Canada. Mà nếu có phân vân thì cũng bởi cái đất nước rộng lớn, xinh đẹp này có quá nhiều nơi để tham quan, khám phá.

Canada là một quốc gia của dân nhập cư và luôn luôn quan tâm phát triển nền văn hóa đa sắc tộc. Bởi vậy, hầu như mọi sắc tộc trên thế giới đều hiện diện ở Canada. Do đó, mỗi nơi, mỗi mảnh đất trên đất nước thanh bình này sẽ là một thế giới thu nhỏ, đầy kỳ diệu và đam mê. Có hàng ngàn công trình kiến trúc, phòng tranh, bảo tàng và học viện nghệ thuật trên khắp đất nước. Canada còn là một trong các nước có nền điện ảnh và âm nhạc lớn nhất thế giới.

Hằng năm Canada đón chào hơn 5 triệu khách đến từ các nước trên thế giới tới tham quan, du lịch hoặc công tác. Lãnh sự quán Canada tại Sài Gòn và Đại sứ quán Canada tại Hà Nội là nơi cấp visa tạm thời (temporary visa) bao gồm cả visa du lịch cho người Việt Nam. Thời gian chờ đợi để có visa trung bình là 30 ngày nhưng cũng có thể hơn.

 doandu02030813

(Hình 2: “Welcome to Canada”)

 

Thủ tục xin visa đi Canada

Điều kiện: Tất cả các loại giấy tờ sau đây phải được dịch thuật và đóng dấu xác nhận của chính quyền địa phương.

1) Passport bản chính còn hạn sử dụng ít nhất 6 tháng kể từ ngày khởi hành + hộ chiếu cũ nếu có.

2) 4 hình 4 x 6cm (chụp không quá 6 tháng, phông trắng).

3) Giấy Chứng minh Nhân dân.

4) Hộ khẩu đầy đủ các trang (kể cả các trang trống, gồm 16 trang).

5) Giấy khai sinh.

6) Giấy xác nhận tình trạng hôn nhân:

- Trường hợp có gia đình thì phải có giấy đăng ký kết hôn.

- Trường hợp đã ly hôn thì phải có quyết định đồng ý cho ly hôn của tòa án.

7) Giấy tờ chứng minh việc làm:

- Nếu là chủ doanh nghiệp thì phải có giấy phép đăng ký kinh doanh và biên lai nộp thuế thu nhập doanh nghiệp của 6 tháng gần nhất.

- Nếu là nhân viên của một công ty nào đó thì phải có đơn xin nghỉ phép của Công Ty đồng ý cho nghỉ phép để đi Du Lịch (nội dung của đơn phải ghi rõ chức vụ, thời gian làm việc, mức lương: Sổ bảo hiểm xã hội, hợp đồng lao động, bảng chi tiết tài khoản (nếu nhận lương bằng chuyển khoản).

- Nếu là học sinh, sinh viên thì phải có bản sao của giấy chứng nhận sinh viên, học sinh.

- Nếu là đại lý bán hàng cho một công ty nào đó thì phải có giấy chứng minh doanh số hằng tháng và lợi nhuận hằng tháng, hoặc năm, hợp đồng đại lý.

8) Chứng minh khả năng tài chính:

- Sổ tiết kiệm cá nhân tiền gửi có kỳ hạn, giấy xác nhận tiền gửi trong ngân hàng.

- Giấy chủ quyền nhà, đất, hợp đồng cho thuê nhà, đất, xe hơi, giấy đăng ký xe hơi….

9) Trẻ em dưới 18 tuổi đi du lịch với người thân không phải là bố hoặc mẹ thì phải có thư cho phép của bố mẹ chấp thuận cho đi chơi với người khác, hoặc thư xác nhận quyền giám hộ của người đi cùng.

10) Nếu người đã nghỉ hưu cần có quyết định nghỉ hưu của công ty, đơn bảo lãnh của con cái đồng ý tài trợ toàn bộ chi phí chuyến đi của bố mẹ.

Lưu ý: Lãnh Sự Quán Canada có thể sẽ yêu cầu quý vị tham gia phỏng vấn nếu cần thiết cho việc cứu xét đơn.


Đoàn Dự ghi chép

School Bus Made In VietNam

School Bus

Made In VietNam



 
 
Thay vì được bố mẹ đưa đến trường, nhiều học sinh tiểu học ở huyện Sóc Sơn (Hà Nội) được đi học và đón về nhà bằng… xe ngựa. Những hình ảnh ngộ nghĩnh do phóng viên VietNamNet ghi lại.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_1.jpg
Xe ngựa do một người phụ nữ điều khiển đang đưa các cháu học sinh tiểu học ở thị trấn Sóc Sơn đến trường. Mỗi xe như vây chở khá đông học sinh.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_2.jpg
Có thể thấy các em học sinh không được thoải mái lắm khi thùng xe rất nhỏ so với lượng học sinh được chở.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_3.jpg
Có khoảng 3 xe ngựa như thế này đang hoạt động. Xe được điều khiển do những người có kinh nghiệm. Có cả đèn xi- nhan như ô tô.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_4.jpg
Xe ngựa chở các em được trang bị thêm hai chiếc quạt “cóc” chạy bằng ắc quy để quạt cho các em đỡ nóng.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_6.jpg
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_7.jpg
Khi về đến nhà, các em sẽ được người quản ngựa xuống mở cửa sau để xuống.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_8.jpg
Nhưng cũng có khi, người quản ngựa chưa kịp xuống thì các em đã tự mở cửa xuống.
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_9.jpg
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_10.jpg
http://imgs.vietnamnet.vn/Images/2011/09/25/17/20110925174802_11.jpg
Các em vui vẻ, ngộ nghĩnh trước ống kính của phóng viên.

Duy Tuấn
 





 


 

 

 

 

 

 

 

 


Hành trình "ăn mày cho người khác".


Subject: Hành trình của người khuyết tật biết làm Từ Thiện"ăn mày cho người khác".
 
 
Hành trình "ăn mày cho người khác".
***
VIDEO
Hình thu nhỏ
Bị liệt và không nói được, nhưng Tân “lì” vẫn hằng ngày lê la mọi nẻo đường, vỉa hè, góc chợ xin tiền của người đi đường để về trao lại cho những người kém may mắn hơn mình.
 
Nguyễn Minh Tân (26 tuổi, ở Hàn Thuyên, TP Nam Định) đã từng có có 19 năm sống lành lặn, khỏe mạnh. Nhưng bước sang tuổi 20, lúc đang học năm 2 trường Đại học Sư phạm Kỹ thuật Nam Định, Tân bắt đầu mắc chứng bệnh kỳ lạ có tên Wilson.
 
Đây là một bệnh hiếm gặp với tỷ lệ mắc là 1/30.000 người, nếu không chữa trị kịp thời dễ dẫn đến tử vong. Căn bệnh quái ác khiến Tân co rút các cơ toàn thân. Mỗi ngày, Tân phải chịu nhiều cơn đau, chuột rút khủng khiếp. Tân chỉ biết kêu gào và ôm chặt người mẹ của mình. Sau 2 năm sống chung với căng bệnh nghiệt ngã, Tân nằm liệt một chỗ, tay chân co quắp, mặt méo xẹo, không nói năng được.
 
Nguyễn Minh Tân được mẹ chuẩn bị cho một ngày rong ruổi "xin ăn". 
Ảnh: Hoàng Hạnh.
 
Nhưng không đầu hàng số phận, bước sang năm thứ 3, Tân tập ngóc đầu dậy, lật cơ thể, rồi đòi bố mẹ làm cho hai gióng sắt treo lên giường và bắt đầu hành trình luyện tập. “Nó "lì lợm" lắm. Mỗi ngày, nó bám hai khuỷu tay vào hai gióng sắt rồi đu người lủng lẳng trong đau đớn. Máu ở khuỷu tay tứa hết ra nhưng nó vẫn cứ miệt mài tập”, bà Nguyễn Thị Đào, mẹ Tân, nghẹn ngào kể.
 
Trong những lần đi châm cứu, gặp những người mắc bệnh tương tự mình khiến Tân động lòng trắc ẩn và ý tưởng giúp đỡ họ bắt đầu từ đây.
 
Cách kiếm tiền để giúp đỡ người khác của Tân không giống ai. “Đồ nghề” để Tân giao tiếp với mọi người là chiếc điện thoại và máy tính cũ sản xuất từ năm 2000 với bàn phím mất vài chữ cái.
 
Hằng ngày, Tân đẩy chiếc xe lăn rong ruổi khắp các khu chợ, con phố để xin. “Ban đầu, mọi người chỉ nghĩ tôi đi xin cho mình, thấy đáng thương họ cho ít tiền lẻ. Nhưng sau khi biết việc làm của tôi thì cho nhiều hơn, thường từ 50 đến 100 nghìn”, Tân kể. Quyên góp được bao nhiêu tiền, Tân đổi hết thành quà để tặng những người nghèo và có hoàn cả cảnh khó khăn hơn mình.
 
Bà Đào sụt sùi: “Cứ mỗi sáng bắt đầu chuẩn bị đi nó lại xin tôi 20 nghìn đồng để lấy tiền uống nước, nó nhất định không chịu động vào 1 xu nào tin đi xin được. Ngày nắng cũng như mưa, nó cứ đi miết như thế. Có hôm xin được 300 đến 400 nghìn nhưng có ngày cũng chỉ xin được mấy chục nghìn. Có hôm mưa quá, tôi đạp xe đi tìm đưa nó về, cả mẹ và con cùng ướt sũng. Về nhà, nó ốm không ăn uống được gì cả nhưng hết sốt, nó lại đi”.
 
Khi biết Tân “đi ăn xin” để ủng hộ người nghèo, bố mẹ và người thân không ủng hộ bởi một người khuyết tật như Tân vốn không lo nổi những sinh hoạt hằng ngày của bản thân, làm sao đi giúp người khác được. Nhưng Tân vẫn kiên quyết thực hiện. Và giờ, nỗi lo của gia đình Tân, những người quen biết Tân là niềm tự hào, cảm phục ý chí của một người “tàn nhưng không phế”.
 
Đồng cảm, bà Hoa, hàng xóm của Tân cũng không khỏi xúc động nói: "Tôi rất cảm phục Tân. Cậu ấy không đầu hàng số phận mà còn làm một việc cao cả mà không phải người lành lặn nào cũng có thể làm được. Tôi không giúp được gì nên chỉ biết động viên cậu ý cố gắng vượt qua bệnh tật".
 
Hình ảnh một người không lành lặn miệt mài trên chiếc xe lăn, hàng ngày rong ruổi trên các con phố, các khu chợ đã quá đỗi quen thuộc với người dân địa phương. Ban đầu, gia đình không ủng hộ việc làm của Tân nhưng cũng không ngăn được nên đành động viên Tân cố gắng. Cứ mỗi sáng trước khi Tân bắt đầu hành trình của mình, bà Đào lại đứng nhìn theo người con thiếu may mắn của mình với một nỗi lòng xót xa nhưng cũng rưng rưng tự hào.
Bất kể mưa hay nắng, đúng 8h30 sáng, Nguyễn Minh Tân bắt đầu cuộc hành trình thiện nguyện trên chiếc xe lăn của mình.
Từ 6 năm nay, do căn bệnh Wilson quái ác, Tân bị liệt và không nói được. Nhưng hàng ngày, Tân vẫn rong ruổi trên khắp các con đường, góc phố của TP Nam Định để đi quyên góp tiền cho những người có hoàn cảnh khó khăn hơn mình.
Dù đã quá quen thuộc, nhưng bà Nguyễn Thị Đào (mẹ Tân) vẫn không giấu được lo lắng trước mỗi cuộc hành trình của con trai.
 
Những người dân quanh phố Hàn Thuyên, nơi Tân sinh sống quanh lại hỏi thăm chàng trai khuyết tật nhưng đầy nghị lực.
--

 

Nữ Giáo Sư gốc Việt được vinh danh tại Quận Cam

Nữ Giáo Sư gốc Việt 


được vinh danh tại


Quận Cam



BUENA PARK (NV) - Giáo Sư Nguyễn Tú-Uyên của đại học California State University, Fullerton, là phụ nữ gốc Việt duy nhất được nữ dân biểu tiểu bang Sharon Quirk-Silva vinh danh là “Phụ Nữ Tài Năng” trong số 75 người được bà vinh danh nhân tháng “Women's History Month” này.

Đây là lần thứ hai dân biểu Quirk-Silva tổ chức tiếp tân chúc mừng những người phụ nữ xuất sắc thuộc nhiều lãnh vực khác nhau trong Địa Hạt 65, gồm các thành phố Anaheim, Buena Park, Hawaiian Gardens, Cypress, La Palma và Stanton, do bà làm đại diện.

Trong số những phụ nữ mà bà Quirk-Silva cho rằng đã “làm việc không mệt mỏi, làm nên vô số sự thay đổi trong cuộc sống” có giáo sư Tú Uyên Nguyễn, người đang giảng dạy chuyên ngành Asian American Studies (Nghiên cứu về người Mỹ gốc Á), tại đại học California State University, Fullerton.

 
 Giáo Sư Nguyễn Tú-Uyên, giảng dạy môn "Asian American Studies 
(Nghiên cứu về người Mỹ gốc Á), tại trường đại học Cal State Fullerton. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


***

Vượt biên sang Mỹ cùng gia đình khi năm 1979, khi mới 7 tuổi, đến nay, Tú-Uyên là một gương mặt không xa lạ với cộng đồng người Việt tại Quận Cam. Đồng thời cô cũng là người được biết đến nhiều trong lãnh vực giáo dục dòng chính, khi vượt qua hơn 60 các tổ chức nghiên cứu, xã hội tên tuổi khác khắp Hoa Kỳ để giành được $1.3 triệu bảo trợ của Bộ Y Tế Hoa Kỳ cho dự án “Healthy Asian and Pacific Islander Youth” do cô phụ trách thực hiện hồi cuối năm 2012.

Tốt nghiệp ngành Sinh Học và Văn Chương tại Ðại Học UC Irvine, Tú-Uyên tiếp tục hoàn tất chương trình cao học và tiến sĩ ngành Y Tế Cộng Ðồng (Public Health) tại Đại Học UCLA. 

Từ năm 2007, Tú Uyên được Ðại Học Cal State Fullerton mời về giảng dạy và nghiên cứu chủ yếu các vấn đề liên quan đến sức khỏe, bên cạnh một số lớp về gia đình, xã hội của người Mỹ gốc Á.

Tú-Uyên là người khá gắn bó với cộng đồng người Việt tại quận Cam, bởi “ngay từ lúc còn đi học, cuối tuần nào mình cũng ra phòng mạch của bố ở Westminster để giúp, cũng đi học ở UCI, nơi có nhiều sinh viên gốc Việt, nên mình cảm thấy rất thoải mái khi làm việc cùng cộng đồng Việt Nam.”

Ngay từ lúc học trung học và cả những năm đầu đại học, Tú-Uyên cũng có nhiều cơ hội được làm việc, tiếp xúc, và phỏng vấn những người tị nạn khắp nơi. Điều này giúp cô củng cố và hiểu thêm một cách đầy đủ hơn về nguồn gốc, tinh thần, và giá trị nguồn cội của mình.

Cô tâm sự, “Khi đi dạy, thấy có những sinh viên gốc Việt không biết về lịch sử gốc gác của mình, chưa từng được nghe ba mẹ kể chuyện hồi đó tị nạn qua đây như thế nào, thành ra qua những gì giảng dạy trên lớp, mình thấy nó có ý nghĩa nhiều hơn khi góp phần giúp các em trở lại được, hiểu thêm được với nguồn gốc đó.”

Một sinh viên từng học qua lớp do giáo sư Tú-Uyên phụ trách, nhận xét, “Cô là một người vui vẻ, đáng kính. Cô thực sự quan tâm đến việc nghiên cứu và truyền được cảm hứng cho tất cả sinh viên trong lớp. Tôi yêu cách cô tạo được không khí gia đình trong lớp mà cô giảng dạy.”

Cũng trong những dòng nhận xét về nữ giáo sư trẻ này, một sinh viên khác viết, “Một cô giáo tuyệt vời, rất dịu dàng và rất hiểu biết. Kiến thức cô cung cấp cùng phần thảo luận thú vị vô cùng. Tôi học được hàng tấn kiến thức từ đây.”

“Cô là một cô giáo nghiêm khắc nhưng rất am hiểu. Cô là người mà sinh viên có thể nói chuyện một cách dễ dàng và hữu ích. Cô luôn muốn nhìn thấy sự thành công của các sinh viên mình.” Một người từng theo học lớp ASAM300 của Đại Học Fullerton do giáo sư Tú Uyên phụ trách, nêu suy nghĩ.

Giáo Sư Tú Uyên từng nhận giải thưởng về “Công Trình Nghiên Cứu Xuất Sắc nhất” của tổ chức Asian Pacific Islander Caucus of the American Public Health Association. 

 
Giáo Sư Nguyễn Tú-Uyên (phải) của trường Cal State Fullerton là phụ nữ gốc Việt duy nhất 
được nữ dân biểu tiểu bang Sharon Quirk-Silva (trái) vinh danh “Phụ Nữ Tài Năng” 
trong số 75 người được bà vinh danh nhân tháng “Women's History Month”. (Hình: Ngọc Lan/Người Việt)


Một số nghiên cứu của Tú Uyên gây được sự chú ý mạnh mẽ là cuộc khảo sát chứng minh phụ nữ trẻ gốc Châu Á ít tiếp cận với kiến thức an toàn tình dục, hay cuộc khảo sát cho thấy phụ nữ gốc Châu Á có tỉ lệ ung thư vú và ung thư tử cung thấp dù thiếu các phương tiện y tế. 

Những kết quả nghiên cứu của Giáo Sư Tú Uyên đưa đến các cuộc vận động tăng nhận thức y tế trong cộng đồng người thiểu số, hoặc khiến các sắc dân khác muốn tìm hiểu phương pháp chống ung thư của người gốc Châu Á.

Mối quan tâm lớn nhất hiện nay của người giáo sư trẻ này chính là việc thực hiện đề án “Youth Empowerment Project” của chính phủ liên bang cũng như vấn đề sức khỏe tâm thần của người thiểu số nói chung và người Mỹ gốc Việt nói riêng. 

“Phần đông người ở đây còn cảm thấy dè dặt và mắc cỡ, ngại ngùng khi nói về vấn đề sức khỏe tâm thần, cả những người trẻ cũng vậy.” Cô ưu tư.

Làm sao để có thể cải thiện và nâng cao đời sống tinh thần cho họ? Đó là những gì mà người giáo sư trẻ này tiếp tục trăn trở và hướng tới.

---

Liên lạc tác giả: ngoclan@nguoi-viet.com


Điện tương lai sẽ được truyền tải như internet không dây




Điện tương lai sẽ được truyền tải như internet không dây
 
ICTnews – Trong ngôi nhà thông minh của thời tương lai, việc truyền tải năng lượng không dây có thể thực hiện dễ dàng như internet không dây.

Katie Hall vô cùng ngạc nhiên khi nhìn thấy một bóng điện tỏa sáng ở giữa phòng mà không hề gắn với một sợi dây nào cả. Nhìn lại, bà phát hiện đó là một thí nghiệm. Bà nhớ đến hình ảnh những đường dây điện loằng ngoằng phía sau một chiếc tủ lạnh.Bà bước qua bước lại giữa các cuộn dây và bóng đèn – bóng đèn vẫn bật sáng. Bà nói: “Cần tìm hiểu cái này. Đây chính là tương lai”.


Tiến sỹ Katie Hall (áo đỏ bên trái) đang trình diễn laptop sạc điện mà không cần cắm vào ổ điện
 
Katie Hall là một tiến sỹ và hiện giờ bà là Giám đốc Công nghệ tại WiTricity – một công ty mới thành lập chuyên phát triển công nghệ cộng hưởng không dây.

“Nhưng chúng tôi thực sự không đặt điện vào không khí. Những gì chúng tôi đang làm là đặt từ trường vào không khí”, bà nói. Có thể giải thích như thế này, WiTricity xây dựng một “bộ cộng hưởng nguồn” – một cuộn dây điện phát ra từ trường khi có điện. Nếu có một cuộn dây khác được đưa lại gần, sẽ có điện tích được tạo ra, mà không cần đoạn dây nào cả.

“Khi bạn mang một thiết bị vào từ trường, nó tạo ra một dòng điện trong thiết bị, và bằng cách đó bạn có thể truyền điện”, Tiến sỹ Hall giải thích. Chính vì thế, bóng đèn trong thí nghiệm trên đã bật sáng.

Bạn không phải lo lắng về rủi ro điện giật. Hall đảm bảo rằng các từ trường được dùng để truyền năng lượng “hoàn toàn an toàn” – trong thực tế, chúng cũng giống như dạng từ trường được dùng trong các bộ định tuyến Wi-Fi.

Và trong ngôi nhà của thời tương lai, việc truyền tải năng lượng không dây có thể thực hiện dễ dàng như internet không dây.

Nếu mọi thứ diễn ra đúng như kế hoạch của WiTricity, smartphone sẽ sạc ngay trong túi người dùng khi họ đang đi lại chứ không cần cắm vào ổ cắm điện, TV sẽ phát mà không cần đoạn dây điện nào, và xe ô tô điện sẽ tiếp nhiên liệu trong khi đang chạy trên đường phố.

WiTricity đã trình diễn khả năng sạc điện cho laptop, ĐTDĐ và TV bằng cách gắn các cuộn dây cộng hưởng vào pin. Hall đã nhìn ra tương lai tươi sáng cho các gia đình khi không phải vướng víu vào dây điện. “Chúng ta sẽ không phải nghĩ về nó nữa: tôi sẽ lái xe về nhà và tôi không bao giờ phải vào trạm xăng, không bao giờ phải cắm điện sạc cho xe. Tôi thậm chí không thể hình dung mọi thứ sẽ thay đổi thế nào khi chúng sống trong môi trường điện không dây”.
 
Ngôi nhà trong tương lai sẽ hoàn toàn được giải phóng khỏi các sợi dây điện loằng ngoằng
 
Đằng sau những ứng dụng giúp tiết kiệm công sức này, Hall còn nhìn ra các cuộc cách mạng. Khi Hall lần đầu tiên nhìn thấy bóng điện không dây, bà ngay lập tức nghĩ về công nghệ y tế - các thiết bị được cấy dưới da có thể được sạc mà không cần chạm vào. Hiện nay, WiTricity đang làm việc với một công ty y tế để nạp điện cho thiết bị trợ tim. Công nghệ đã mở ra cánh cửa cho bất kỳ thiết bị điện tử di động nào đang bị “trói buộc” pin.

“Ý tưởng về việc loại bỏ các loại dây sẽ cho phép chúng ta thiết kế lại mọi thứ theo những cách mà chúng ta chưa hề nghĩ đến, điều đó sẽ giúp các thiết bị và mọi thứ mà chúng ta sử dụng trở nên hiệu quả hơn, thiết thực hơn và thậm chí có thể mang nhiều chức năng hơn”, Hall nói.

Thách thức hiện nay là tăng khoảng cách mà điện có thể được truyền tải hiệu quả. Theo Hall giải thích, khoảng cách này liên quan đến kích cỡ của cuộn dây, và WiTricity muốn hoàn thiện khoảng cách truyền tải điện này. Vì vậy, WiTricity đang hy vọng về một sáng tạo mới: những chiếc pin sạc lại không dây kích cỡ AA.

Riêng đối với Hall, những ứng dụng này là vô cùng. Đó là khi mọi người sẽ không phải cắm bất cứ gì để nạp điện.
 
Bảo Bình (Theo CNN)


Wireless Electricity
​:

http://www.ted.com/talks/eric_giler_demos_wireless_electricity

Further reading for those who love & can understand high-tech thing


Một kỹ sư gốc Việt tại San Jose chế máy lọc nước dùng từ trường

 
Một kỹ sư gốc Việt tại San Jose chế máy lọc nước dùng từ trường

Thiên An

SAN JOSE, California
  
Sau một số sản phẩm giúp tiết kiệm năng lượng, ông Võ Long Tuyền, một kỹ sư và nhà nghiên cứu hóa học tại San Jose, sáng chế ra thiết bị lọc nước bằng từ trường có tên Akwamag. Ông và các đồng nghiệp hiện chuẩn bị tung mẫu thiết kế này vào thị trường trong năm nay.
Ông Võ Long Tuyền trong một đoạn phim giới thiệu về thiết bị lọc nước Akwamag. (Hình: Akwamag.com)
Sản phẩm này dùng năng lượng từ trường để xử lý các hóa chất trong nước, thay vì dùng muối như hầu hết các máy lọc nước hiện tại. Sau khi được cấp bằng sáng chế vào cuối 2013, sự tiết kiệm về nhiều phương diện giúp mẫu thiết kế của ông Tuyền đoạt giải thưởng về công nghệ và môi trường của Cleantech Open.
Người sáng chế Akwamag, ông Võ Long Tuyền, chia sẻ với Nhật Báo Người Việt về công việc và đời sống, cũng như quá trình làm việc dẫn đến thành công hiện tại của Akwamag.
Một mẫu Akwamag. (Hình: Akwamag.com)
Đằng sau tấm bằng sáng chế
Ông Tuyền kể lướt về thời gian đến Hoa Kỳ hai mươi năm trước. Ông cho biết: “Tôi là một thuyền nhân. Thời gian đầu sang đây cũng rất khổ, như mọi người thôi, rồi mình cố gắng thì cũng vượt qua hết.” Ông nói không muốn nhắc nhiều về thời gian này "nhất là trước báo giới Mỹ, vì tôi không thích cảm giác bị thương hại.”
“Người ta còn khổ hơn mình nhiều.” Ông nói. Gia đình ông vượt biên sang Mỹ gồm ông và các anh chị em của ông. Ông Tuyền cũng cho biết mẹ ông sau này trở thành giáo sư tại Đại Học San Jose State, và trong thời gian bà còn sống, bà là người luôn ủng hộ đam mê nghiên cứu của ông.
Ông theo học ngành Hóa Học và đi làm tại phòng lab trong khi vẫn tiếp tục nghiên cứu cho những ý tưởng sáng chế mới trong thời gian làm kỹ sư hóa. Ông Tuyền cho biết, trước Akwamag, ông từng thành công với một số thiết bị khác với các bằng sáng chế và giải thưởng công nghệ.
“Thực ra khi đó chúng tôi đang có một sản phẩm gắn vào máy lạnh giúp tiết kiệm năng lượng.” Ông Tuyền chia sẻ. “Khách hàng có thể tiết kiệm đến 38% cho hóa đơn tiền điện. Sản phẩm này được giải thưởng vào 2008. Sau đó, chúng tôi mới phát hiện ra phần làm nguội máy hay bị nước đóng cặn, không cách nào giải quyết được ngoại trừ việc phải có cách lọc ra các hóa chất này ra khỏi nước. Đó vừa là trục trặc, vừa là cơ duyên khiến tôi nghĩ đến việc chế ra một máy lọc nước mà không cần bảo trì.”
Ông nói tiếp: “Một máy lọc nước như thế sẽ rất hữu ích cho môi trường, lại giúp tiết kiệm thời giờ và công sức bảo trì thay vì cứ mấy tháng phải thay một lần. Người dùng nước sẽ có nước sạch uống, mà không cần dùng các loại muối có thể gây hại cho cây cối khi thải ra lại môi trường.”
Thiết kế của ông được một nhóm khoa học gia và nhà đầu tư ủng hộ giúp đưa vào sản xuất, như Tiến Sĩ John Crockett, từ San Diego, Tiến Sĩ Friedemann Freund, thuộc phòng nghiên cứu NASA Ames, hay Tiến Sĩ Bradley Stone, giáo sư Đại Học San Jose State...
“Trước khi có Akwamag, tôi cũng bận rộn. Sau khi có Akwamag, tôi bận không còn một phút rảnh rỗi. Tôi coi sản phẩm này như đứa con thứ hai của mình vậy.” Ông Tuyền chia sẻ. Ông hiện sống tại San Jose với vợ và một con trai.
“Từ khi có gia đình, tôi bắt đầu nghĩ cho tương lai và cho môi trường nhiều hơn.” Ông nói.

Akwamag
Theo thông tin từ nhóm kỹ sư Akwamag, điểm khác biệt giữa Akwamag và các máy lọc nước khác là Akwamag sử dụng từ trường, chứ không dùng muối. Với công nghệ được thiết kế đặc biệt, những phân tử hóa chất trong nước khi đi qua thiết bị Akwamag sẽ bị tách rời, không vón cục tạo thành những bợn trắng thường thấy. Ngoài ra, người dùng không phải thay đổi đồ lọc định kỳ và nước thải ra sẽ không chứa muối hóa học.
Mô hình Akwamag được tằng bằng sáng chế vào năm 2013, và giải thưởng của Cleantech Open, một tổ chức vận động cho các sáng chế làm sạch môi trường trên khắp thế giới.
Trong ba loại lọc nước Akwamag, tùy vào chức năng sử dụng cho gia đình 2 người, 4 người, hoặc nhiều hơn, mà sản phẩm có giá thành từ $300 đến $800.
“Các thiết bị lọc nước này sẽ giúp mỗi gia đình tiết kiệm $200/năm, với hàng trăm mét khối nước không còn bị lãng phí trong quá trình lọc và khách hàng cũng không cần mua muối lọc để châm định kỳ vào thiết bị,” ông Võ Long Tuyền giải thích. 
Akwamag hiện hợp tác với Đại Học San Jose State và phòng nghiên cứu NASA Ames để tiếp tục nghiên cứu về việc sử dụng từ trường để lọc các chất cặn trong nước.
Tiến sĩ Bradley Stone, giáo sư về Hóa-Vật Lý Học tại  Đại Học San Jose State, cho biết: “Chúng tôi ngạc nhiên với những gì ông ấy đã đạt được. Chúng tôi mong đợi rằng kỹ thuật mới này cũng sẽ thành công trên thị trường.”
Hiện tại, nhóm ủng hộ Akwamag kêu gọi sự giúp đỡ để thiết bị này được sớm sản xuất hàng loạt để phổ biến trên thị trường, qua trang mạng.
 
 

 

Ông chủ vườn đào với 30 năm vớt 500 xác trôi sông.


 .Ông chủ vườn đào với 30 năm vớt 500 xác troi song.
 
Nghề chính của người đàn ông này là trồng đào.
Còn cái "nghề phụ" như cái nghiệp theo anh hơn 30 năm nay là vớt xác người trôi trên sông Hồng. 

Anh còn chẳng ngần ngại mang cả trăm triệu đồng để sắm thuyền vớt những xác chết nổi trôi không rõ lai lịch...

Vớt xác từ năm 13 tuổi và từ đó đến nay đã hơn 30 năm trong "nghề", anh Nguyễn Văn Dũng đã tự tay vớt hơn 500 người, tự tay chôn cất, hương khói những nạn nhân xấu số đó. Đầu năm 2012 anh trúng quả khi đào được giá nên đã bỏ 200 triệu đồng mua 3 con thuyền để làm việc nghĩa, việc thiện với những người không may chết đuối.


Anh Nguyễn Văn Dũng (44 tuổi) - chủ một vườn đào Nhật Tân sở hữu trong tay 3.000 gốc đào cổ thụ. Ngoài việc trồng, tận tay chăm sóc những gốc đào, anh Dũng luôn mang trong mình một cái duyên, cái nghiệp chẳng giống ai đó là việc vớt xác chết dưới sông Hồng.